- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,565

BÓNG CÂU, tập thơ thứ 6 của Phạm Hiền Mây.

20 Tháng Chín 201912:18 SA(Xem: 5726)

bong cau- PHM



Trong vòng hai năm, trình làng sáu tập thơ. Tập nào cũng 100 bài. Sức sáng tác của người thơ nữ này quả là “xưa nay hiếm”.

 

Khi tôi đề nghị xin xuất bản thi tập đầu tiên, Lục Bát Phạm Hiền Mây, tôi đã nói với tác giả, sẽ tiếp tục xuất bản nữa, nếu tác giả cho phép. PNM trả lời, chỉ sợ anh in không kịp thôi. Tôi cười, còn sức sáng tác, tôi sẽ in, nếu chưa chết. PHM: nhớ nhé.

 

Thâm tâm tôi nghĩ có thể tôi chỉ in được 3 tập, là PHM cạn vốn. Không ngờ kho thơ này mênh mông, còn in, còn mãi.

 

Tôi đã ăn nằm trong thế giới chữ nghĩa dễ chừng trên dưới 40 năm, đã có cơ hội quen biết khá nhiều người làm thơ thuộc mọi thế hệ, khuynh hướng, trong nước, hải ngoại… Nhưng PHM là trường hợp đầu tiên tôi gặp, sức sáng tác của cô làm tôi kinh ngạc, ngày nào cũng có thơ. Kinh ngạc hơn nữa, tuy làm nhiều như thế về số lượng, nhưng chất lượng vẫn không cẩu thả, không gây nhàm chán, không trùng lắp. Tôi luôn bắt gặp ở những bài thơ mới một khổ hay, một ý hay, một câu hay. Trong kho tàng thi ca Việt Nam, không ít nhà thơ lưu danh chỉ nhờ một bài thơ hoặc chỉ vài câu xuất thần. Bình tâm, không thiên kiến, tị hiềm, với tinh thần thưởng ngoạn khách quan, tôi nghĩ PHM có nhiều những câu thơ để đời.

 

Nhân sinh nhật Phạn Hiền Mây, tôi gửi đến cô tập thơ mới nhất, BÓNG CÂU, tôi vừa in xong, đã phát hành, với lời chúc: Hãy sáng tác nữa, để tôi có dịp “cơm nhà ngà voi” nữa. Bởi chưng, đã có người vắt tim óc ra, để hiến tặng cho đời, cớ chi tôi không tình nguyện làm nhịp cầu.

 

Khánh Trường

 

*

 

BÓNG CÂU

Thơ Phạm Hiền Mây

Bìa Khánh Trường

Phụ bản Lê Thánh Thư

Tựa Trần Trung Thuần

Bạt Nguyễn Hữu Hồng Minh

Dàn trang Nguyễn Thành

Mở Nguồn xuất bản 11/2019

 

 

Năm Bài Thơ Mây

MÂY TRÔI CÙNG NGƯỜI… .

 

cùng người mộng gót lên đồi

cỏ hoa thơm lối chiều ngồi bâng khuâng

nghe hồn phiêu lãng đưa chân

nẻo tương tư khói phù vân trắng bờ

 

**

chiêm bao đời xuống lặng tờ

cùng người đôi bóng bến chờ nhân gian

yêu như trăng nước rồi tan

dòng rêu mục củi buồn ngang sông dài

 

**

mùa xua ngọn biếc lên vài

phong hân áo mỏng vạt cài gió mê

cùng người trái cấm miên khê

hái ngon tay với giấc kê địa đàng

 

**

ái ân cổ độ mơ màng

dẫu ngày tháng biết mai tàn phai phôi

nghìn năm nữa cũng vậy thôi

đất trời một đóa mây trôi cùng người… .

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

 

 

CHIỀU XƯA ĐÂU RỒI

 

đâu rồi anh bóng chiều xưa

để em thấy rất mình thừa nơi đây

cùng muôn trùng gió khua cây

lá như thể trút đông tây chia lìa

 

**

nhánh giây phút trút ô kìa

đâu rồi anh bóng chiều rìa bờ mây

để em lại má hây hây

đón từ môi xuống đóa vây rộn ràng

 

**

tay cầm xanh cỏ hoa vàng

gắn lên tóc mớ mơ màng hồn nhiên

đâu rồi chiều bóng bình yên

để em lại được anh miên man hoài

 

**

sầu không trổ mộng mệt nhoài

anh mai đợi đón hiên ngoài vẫn chưa

chỉ ngày tháng bóng cơn mưa

tìm giùm em với chiều xưa đâu rồi… .

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

 

 

ĐÔI TRỜI MÂY BAY

 

yêu nhau mấy cũng trùng khơi

mây bay cánh mỏi chơi vơi gió ngàn

thiên di khuất dấu xanh hàng

mộng lên cây giấc cũ càng nẻo xưa

 

**

heo may trút xuống dây dưa

yêu nhau mấy cũng tím đưa chiều tà

mây bay biền biệt giang hà

hoàng hôn sầu với ta bà bóng im

 

**

chứng nhân lá rụng đồi sim

dòng sông rêu tiễn bờ chim mịt mùng

yêu nhau mấy cũng sương chùng

mây bay khói trắng tương phùng bến mai

 

**

thu sang rất đỗi màu phai

buồn đi về thắp chia hai lối đời

dốc leo dốc đổ tơi bời

yêu nhau mấy cũng đôi trời mây bay…

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

NHẼ NÀO

 

nhẽ nào màu khói phôi pha

hoài anh tay thắp ngón tà huy đưa

sóng buồn em mắt cơn mưa

hư không hạt rụng dây dưa lệ vào

 

**

ngọn xanh sông trút lá rào

nhẽ nào gió cứ ào ào hàng mây

để hoài anh trắng bờ tây

mênh mông em dặm giờ đây bóng ngàn

 

**

chiều thu viễn xứ mơ tàn

hoa đau cội trổ đóa càng tình nhân

nhẽ nào đời mãi phù vân

hoài anh trời mộng ái ân chẳng thành

 

**

hoài anh chân bước trăng vành

nguyệt treo sầu muộn lên nhành dăm ba

 

yêu là cố lý thế a

vào ra em

một mình ta

nhẽ nào… 

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

MÂY KHÓI

 

em mây khói để tình lên vô lượng

buổi lênh đênh hoa mộng tím u hoài

trăng phương đông gió cứ buốt du đoài

làm sao cắn ngập răng mùa táo chín

 

**

vườn đỏ trái lòng ai meo đói nhịn

khói mây em cút bắt giấc mê đời

lục bình trôi trổ sớm đóa xanh ngời

nào hay nỗi sầu riêng mang muộn biếc

 

**

niềm riêng nỗi trời trăm năm mải miết

cánh chim đêm bói cá lạc sương bờ

khói mây em dỗ chẳng được trông chờ

đành cứ thế hợp tan màu sông nước

 

**

phù du xuống trần gian nào biết trước

trắng về đâu hư thực chén thiên đường

ấm yêu đương ảo ảnh uống như dường

ngụm em khát đầu tiên lần mây khói…

 

PHẠM HIỀN MÂY

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 20211:38 SA(Xem: 36)
Ừ thì man mác / không một chốn về / khi cảm thức sắp vào hàng chủ tế / mùa thu ước lệ đoanh tròng cuống lá vàng / xác. và đường rơi / sẽ rơi / sẽ khóc giùm / những mô đất chiều chủ nhật không ai mở cửa ra ngoài
18 Tháng Chín 20215:41 CH(Xem: 635)
hai người trò chuyện / hơi ấm mặt trời mơn trớn / cửa bên trong người đàn bà hé mở / miền đất từ lâu không dung nạp sự sống / dòng nước chảy ngang nảy hạt / cong về ánh sáng quên lòng đất tối
18 Tháng Chín 20215:33 CH(Xem: 474)
Giữa bừa tay gieo tay cấy / Cuối bừa áo váy xênh xang / Mạ non giòn tươi hây hẩy / Xinh em lớn giữa khuôn vàng
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 582)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 603)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
12 Tháng Chín 202111:17 CH(Xem: 323)
MƯA LÊN ĐỒI NHỚ - thơ: Đặng Hiền - nhạc: Dzoãn Minh- ca sĩ: Diệu Hiền
12 Tháng Chín 202111:02 CH(Xem: 606)
Gió lên tình hư ảo / Ngọt ngào mây bay cao / Đêm không là mê thảo / Ngày ngu ngơ đợi chờ
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 480)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 568)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.
12 Tháng Chín 20218:12 CH(Xem: 471)
Thật công bằng mà xét thì nhân vật cô câm (tên Cam, với nghĩa cam chịu, nhẫn nhịn) là sáng tạo có ý nghĩa hơn cả của bộ phim. Nếu không có nhân vật này, phim sẽ “nghèo” đi nhiều lắm. Cô câm giống như một “con mắt thứ hai” của khán giả cảm nhận, quan sát, đánh giá nhân vật chính là ông chủ Nguyễn- người mà cô yêu một cách say đắm, nhẫn nại và nô lệ, kể cả khi ông ta đã trở nên dại cuồng mất hết nhân tính! Hành động đáng kể nhất, mang tính chất nổi loạn và bộc lộ rõ tình yêu mù quáng của cô câm là hành động kéo lê cái tượng gỗ to bằng người thật quẳng xuống sông (hình như có hàm nghĩa là cô vứt bỏ thần tượng yêu trộm nhớ thầm của mình!) Và cô đã bị trả giá: ông chủ ấp Mê Thảo hạ lệnh bỏ rọ cô trôi sông để thế mạng!