- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,431,764

LỤC BÁT CỦA QUỲNH

29 Tháng Tám 20197:20 CH(Xem: 2006)
NguyenDaQuynh 2019
Thi sĩ Nguyễn Dạ Quỳnh 2019



LỤC BÁT MÙA

 

người dưng trong mắt người dưng

để mùa nay

một rưng rưng

mùa về 

 

mùa về ai thả tóc thề

để ai luyến một bộn bề

mùa xưa

 

có nhiều không 

những cơn mưa

từ trong ký ức

ướt mùa

chiều nay

 

(lục bát của quỳnh)

 



LỤC BÁT NỤ CƯỜI

 

đêm nghe có tiếng thở dài

dường như chiếc lá chao ngoài hiên mưa

 

trăng ngồi giấu mặt - buồn chưa?

nghiêng đầu em nhớ - mùa xưa - có người ...

 

có người bán một nụ cười

anh mua dành để một đời tặng em

 

(lục bát của quỳnh)

 

 

NHƯ MỘT LỜI HÁT RU

 

ngàn xa gió hát lời ru

dỗ em say ngủ

giấc mù mịt,

đêm!

 

gối thơm trải vạt tóc mềm

trăng rơi mấy sợi

trăng chìm trong mơ

 

ru em

có một người khờ

bên cung nguyệt hát

chờ kiếp sau

 

ru em

tình cuối

tình đầu ?

dường như vô thuỷ

lẫn vào

vô chung

 

ru em

tiền kiếp ngại ngùng

mai em về

biết có không

một lần?

 

(lục bát của quỳnh)

 

LỤC BÁT TÍM

 

ngón tay tím giọt mực

em thơ dại đã bước qua tuổi hồng

tóc dài thả một chiều sông

có người níu sợi bềnh bồng

mây trôi

ngày em thêu áo theo người

hoa mua vườn cũ rã rời

tím xưa

 

(lục bát của quỳnh)

 

 

LỤC BÁT ĐƯA NGƯỜI

 

đưa người 

ngày xưa qua sông

hoàng hôn tím, tím hoàng hôn 

ngập ngừng

ô hay mắt chợt buồn rưng 

vài ba giọt ngọc lưng chừng mi thơm

 

đưa người

tay hững hờ buông

tay người dưng cũng bâng khuâng chút gì

một mai vẫn cõi đi về 

mà sao nghe nặng câu thề cùng ai 

 

đưa người 

qua ngõ trăng cài 

song thưa mấy độ rạc roài vóc hoa

bao nhiêu tuổi đã buồn qua 

vẫn trơ trọi mãi một tà áo mơ

 

đưa người 

về lại ngẩn ngơ 

mất đâu cái thuở dại khờ nguyên trinh

tình ơi xa xót là tình 

đưa người

mình lại khóc mình

tình ơi 

 

NGUYỄN DẠ QUỲNH

 

Ý kiến bạn đọc
20 Tháng Chín 20193:27 CH
Khách
Cảm nhận từ thơ của thi sĩ Nguyễn Dạ Quỳnh.
Lê Miên Khương lemienkhuong@yahoo.fr

" Chào em lục bát người dưng / Bầu trời tiêu diệu rưng rưng mùa về / À ơi vô thủy câu thề / Mi thơm giọt ngọc tôi về tịch liêu "

Ai từ lục bát bước ra
Thân dung yểu điệu đôi tà áo bay
Hôm qua và cả hôm nay
Còn nhiều hôm nữa tôi say vì người

Đừng hờ hững, xin mỉm cười
Mến mùa hoa tím, tôi làm người dưng
Xin ai không bảo tôi đừng
Làm người … tình cuối ai từng yêu thơ !

Dù ai có nói tôi khờ
Vẫn xin … lục bát, mộng mơ … tóc thề
Tôi từ miên viễn chân quê
Sáng hồng chiều tím : cõi về tôi thương

Cho tôi luyến quyện mùi hương
Dẫu cho xa lắc trên đường nguyên trinh
Mặc cho người cứ vô tình
Làn hương tôi giữ … một mình cho thương

Lê Miên Khương 20/09/2019
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 1577)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:24 CH(Xem: 1259)
Không còn ai thắp ngọn nến hồng / Hạt mưa bay long lanh / Ấm áp tiếng cười ngọn gió / Ta mở cánh cửa mùa đông
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 1761)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
07 Tháng Mười Một 20198:36 CH(Xem: 1799)
Trong thời niên thiếu, anh cũng như một số bạn đều mê đọc tiểu thuyết, đọc thơ của các văn thi sĩ tiền chiến. Trong các nhóm nhà văn đó thì nhóm Tự Lực Văn Đoàn đã ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Văn của họ nhẹ nhàng, trong sáng, với những truyện tình lãng mạn lồng trong khung cảnh quê hương đơn sơ và lúc nào cũng man mác tình yêu. Truyện của họ, không lúc nào thiếu trong tủ sách gia đình của anh. Trong nhóm đó, Nhất Linh được anh coi như một mẫu người lý tưởng, một nhà văn, một chiến sĩ cách mạng. Nhiều nhân vật trong truyện đã in sâu vào ký ức anh. Họ không những đã trở thành một phần đời sống của anh mà đôi khi lại là những giấc mộng không thành. Trong những năm cuối cuộc đời, ông xa lánh cảnh trần tục, như một tiên ông quy ẩn bên dòng suối Đa Mê của rừng lan Đà Lạt.
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 1427)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 1312)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 1470)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1733)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 1788)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 1288)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /