- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,410

KHI NÀNG KHÓA TÀI KHOẢN

23 Tháng Tám 20198:03 CH(Xem: 3829)


rang chieu - photo UL
Ráng chiều - ảnh UL

MẶT TRỜI VÀ MẶT TRĂNG 

Em luôn tìm mặt trời chói lọi
lấp lánh rực rỡ 
xa xôi cách trở
Khi yêu
Em quan tâm, săn sóc nhiều chiều
quay vòng quanh quỹ đạo 

Vũ trụ cười:
Đó là điều em muốn 
Mặt trời năng lượng vô cùng 
và nóng phỏng tay

Anh chỉ là mặt trăng
Nhạt nhòa loay hoay
Phản chiếu ánh ngày trong vùng tối thẫm

Em sờ mặt trăng 
Lồi lõm sẹo sần
Thẩm thấu em vào lòng 
qua cửa ngỏ những vết thương trí mạng

Ánh sáng đêm lành lạnh 
đêm có đêm không 
Trăng yêu em cả khi không có mặt 
xoay vòng chung quanh em
trăng nâng giấc ngà 
trăng ru siết những đêm thơ

Vũ trụ lại cười:
Em chọn mặt trời? 
Hay mặt trăng? 
Muốn hay cần? 

16.07.2019/THV

 

KHI NÀNG KHÓA TÀI KHOẢN

Nàng vô hiệu hóa facebook
cả hai tài khoản 
Anh còn những dòng tin nhắn 
và những bài thơ
Dài như một niềm nhớ 
Nhọn như một lưỡi dao

'Khi nào em yêu anh điên lên điên lên
Em sẽ chạy trốn'
Lời thì thầm làm anh khốn đốn 
Nàng có đang yêu
Hay nàng có đang điên

Buổi chiều xứ biển nắng xiên xiên
Màu nắng hanh hanh 
Mùi nắng oi oi
thảm bồ công anh vàng cháy

Những cánh bồ công anh chao nghiêng chao nghiêng 
Nàng rải từng dòng chữ 
Anh nhặt rồi lại mất 
từng dòng từng dòng 
khắc đẫm trong tim

Nàng có đang yêu
Hay nàng có đang điên 

09.06.2019/THV

 

 

KINH NGHIỆM

Con cá đầu tiên nàng nuôi 
Chết do bội thực 

Tình yêu đầu tiên nàng xây
Chết do nàng quan tâm quá nhiều 

Nàng học cách cho ăn nhỏ giọt 
Cởi áo từ từ 
Giấu vài giọt mê ly
Sau lớp màn bí ẩn 

Anh đã nuôi mười mấy con cá 
Anh đã có mấy chục mối tình 

Mỗi ngày 
anh cho nàng 
một tin nhắn 

08.08.2019/THV

 

VỘI

Có những điều cứ muốn nói ra
Chỉ sợ sau này không còn kịp nữa 

Những cơn mưa đuổi nhau lần lữa 
Em học được một điều: 
không nói tiếng chia tay

Gió hôn làn tóc đẫm nắng mai
Ai sẽ vì em mà đứng lại 

Anh gói ghém trong lòng một hớt hải 
Đuổi giáp gianh tàn chiều 
Hớt mãi vệt hư không

Trần Hạ Vi
10.07.2019

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Tám 20204:13 CH(Xem: 1417)
một chút tóc cũng rối bời mây hạ / một chút bàn tay vẫy bỗng hiền khô / một chút bờ vai thong dong phố thị / một chút mắt môi thảng thốt đợi chờ /
06 Tháng Tám 20203:58 CH(Xem: 1201)
Đừng vì anh / hãy mê mải cánh chim / giông giống nụ hôn ố vàng rơi bay mùa lá /
06 Tháng Tám 20203:37 CH(Xem: 1241)
Có thể bây giờ nơi xa đó Ngày chỉ vừa lên trong nắng mai Giọt sương còn đọng long lanh ướt Và café nóng tỏa khói bay.
06 Tháng Tám 20203:32 CH(Xem: 1373)
Quên rồi em đã quên tôi / Tháng giêng qua ngõ còn cười tháng hai / Phai thu lạnh sắc trang đài / Trăng ba vòng nguyệt đau hoài cùng trăng
06 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 1315)
Trăm năm ở tạm chốn này \ Trần gian sinh ký đọa đày bể dâu \ Trầm thăng bao nỗi cơ cầu \ Nợ nần chưa dứt nỗi sầu cưu mang \
01 Tháng Tám 202012:48 SA(Xem: 1635)
tình yêu một lần có thật thức dậy từ con mắt bình minh cơn mưa đầu mùa nồng nàn cầu vòng hò hẹn
29 Tháng Bảy 202012:55 SA(Xem: 1229)
Có dăm hạt thóc cũng vừa / Đơm bông trên đỉnh thượng thừa đêm qua / Chúng sinh đại địa sơn hà / Theo nhau bước xuống chuyến phà đại bi./
23 Tháng Sáu 202011:48 CH(Xem: 2407)
tôi không một mình / thật ra có nhiều người quanh tôi / thậm chí có người luôn bên cạnh săn sóc tôi / nhưng tôi nghĩ đến anh, trong giấc mơ
10 Tháng Sáu 20205:57 CH(Xem: 2096)
Tôi không biết nói thế nào về nỗi buồn / Dưới từng lỗ chân lông có một đàn kiến đói / Ăn ăn ăn / thân xác tôi tê mỏi / Chiếc linh hồn đau nhói giữa cơn mê /
02 Tháng Sáu 202010:06 CH(Xem: 1965)
Đã từ lâu tôi có một thói quen xấu, khi đọc thơ trí não tôi tự động phân loại rành rọt. Một: loại thi ca gây cho mình cảm hứng. Hai: loại không gây cảm hứng nếu không muốn nói làm mình mất hứng. Vậy mà lật tới lật lui, đọc đi đọc lại, tật xấu không nổi lên. Thay vào đó tôi thấy mình chăm chú lắng nghe. Tôi trở lại lần tay trên bìa sách, khoảng trắng với những vân vạch to nhỏ ngắn dài của biểu đồ tần số như phát lên một âm thanh vừa rè đục vừa trong vắt. Ở một nơi chừng như trống rỗng trắng xóa, ý tưởng mọc lên giữa âm thanh nhiễu loạn. Và bài Radio mùa hè tiếp tục văng vẳng