- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,468,438

CHO NHỮNG MÙA VU LAN TRẮNG

13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 2832)


May va Bien - photo NGUYEN HOANG NAM
Mây và Biển - photo Nguyễn Hoàng Nam

Má ơi,

Con không còn nhỏ để mỗi khi có chuyện gì buồn lại chạy về ôm lấy Má

Để nghe Má vỗ về

Để nghe Má ủi an

Nhưng Má ơi,

Đường đời luôn có những chông gai làm chân con rướm máu

Con ôm vết thương của mình mà không biết nói với ai

Và những giọt nước mắt chảy ngược vào tim con lặng lẽ

Mênh mang nỗi niềm riêng.

 

Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi

Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru

Con sợ lắm khi bình mình ló dạng

Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an

Như chim non bay trong cơn giông bão

Con lao đao một mình

Chỉ một mình con...

 

Má dạy con trải lòng yêu thương tất cả

Nhưng cõi người này không tồn tại sự bao dung

Roi đời quật con tơi tả

Những vết hằn buốt rát lòng con.

 

Con đã vội vã bước ra khỏi vòng tay của Má

Để dấn vào cuộc hành trình gian nan mà con ngỡ thiên đường

Thiên đường không có thật và hạnh phúc chỉ là ảo tưởng

Huyễn hoặc như với tay hái sao ở trên trời.

 

Rồi theo dòng thời gian con đi hoài đi mãi

Bờ vai nhỏ nhoi oằn cơm áo gạo tiền

Con khôn lớn hiểu bao điều bao chuyện

Mà sao vẫn dại khờ

Không biết rằng Má như chuối chín cây

Má đã chờ nhưng thời gian không đợi

Khi con về nhà vắng quạnh hiu...

 

Nơi Má nằm bây giờ gió lồng lộng thổi

Mây trắng bay qua trắng đến rợp trời

Con gọi Má ơi giữa bời bời nỗi nhớ

Nắng rớt từ đâu mà hoang hoãi cả chiều

 

Rồi từ đây trên đường đời rong ruỗi

Còn có ai để con hướng lòng về

Còn có ai để con tin tưởng rằng dẫu cùng trời cuối đất

Vẫn có một người thật sự yêu con ?

 

Má ơi,

Con không muốn nghĩ

Không muốn tin rằng mình đã mồ côi

Mỗi mùa Vu Lan chỉ còn được cài lên áo mình một bông hồng trắng

Và xót xa cúi xuống ngậm ngùi.

 

Thượng đế đã ban tặng con một kho tàng quý giá

Mà vô tình con đã đánh rơi

Chỉ còn trong mơ con tìm thấy Má

Suốt cuộc đời này khóc cười còn mỗi một mình con.

   

Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Hai 20203:57 CH(Xem: 1864)
Việt tộc, nếu tính từ khi lập quốc tại Phong Châu, trong vài ngàn năm tiến về phương Nam, hiện tiếp tục ra đi tới khắp các nẻo đường thế giới, đã tiếp cận hầu hết các nền văn minh nhân loại. Từ hậu Lê, suốt 500 năm biến động đầy sóng gió, với tình hình hiện nay, có thể xem như chúng ta đang ngày càng rời xa khỏi đạo thống Tiên Rồng trải từ thời Hùng Vương đến hai triều đại Lý-Trần, giờ lại còn bị đe dọa tiêu diệt bởi chủ thuyết Mác-Lê. Việt Nam tuy được xem như đã hội tụ hầu hết các tôn giáo và các nền văn minh lớn trên thế giới (Phật, Lão, Khổng, Cơ đốc; Hoa, Ấn, Tây), chúng ta vẫn chưa định hình được một nền văn hoá đặc thù làm nền tảng nhằm thoát Trung, bỏ Cộng để xây dựng đất nước.
16 Tháng Hai 20203:47 CH(Xem: 1515)
Khởi đầu một năm mới đầy biến động, trước anh linh người vừa khuất tôi xin được dâng lên lời cầu nguyện. Nguyện cho mỗi chúng ta từ nay sẽ không là kẻ vô can và ngưng đóng vai khán giả. Bởi tất cả chúng ta dù đang ở vị trí nào hay sinh sống ở nơi đâu đều gắn kết cùng nhau chung một số mệnh - Số mệnh của dân tộc Việt Nam.
13 Tháng Hai 20207:42 CH(Xem: 1641)
khi người thức đợi bóng trăng / có con bướm nhỏ / chợt ngần ngại bay / tơ trời theo gió nhẹ lay / để em kết lại / nối ngày thành đêm...
08 Tháng Hai 202012:06 SA(Xem: 1706)
Ở xứ người Phan có lạnh không Phan / Chắc quanh năm hiếm gặp nắng vàng / Ở nơi ấy có con trăng mười sáu / Cả nỗi buồn chưa kịp quá giang /
07 Tháng Hai 202011:53 CH(Xem: 1555)
đôi mắt mỏi mệt không thể nhìn xuyên đêm / bóng đêm làm chúng ta mù lòa / hãy im lặng như thiền sư ngồi nghe tiếng côn trùng / nhớ lại đêm trừ tịch / chờ nghe tiếng thú đầu tiên mừng năm mới / ở đây ta chẳng nghe gì cả / trên cao độ của ngọn đồi chỉ có tiếng mưa rỉ rả / ngôn ngữ của im lặng /
26 Tháng Giêng 20203:45 CH(Xem: 2611)
Đường phố Sapa chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Thỉnh thoảng có một hai khách du lịch trở về khách sạn, hoặc một đôi nam nữ Dao đỏ đứng tự tình bên gốc cây. Khí lạnh từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Hắn hơi co ro, khép chặt lại cổ áo. Hắn đi, lúc thì như người mộng du, lúc thì ra người như cố ý tìm kiếm một ai đó.
26 Tháng Giêng 20202:50 CH(Xem: 1798)
Tịch Dương là cuốn tiểu thuyết thiên về hồi ký theo lối mở, là trích đoạn những câu chuyện mà tác giả đã trải nghiệm qua các giai đoạn của thời cuộc, sự thay đổi của xã hội cùng những suy nghĩ chiêm nghiệm của nội tâm mang tính triết lý sâu sắc về những thực trạng sáng tối của những chủ thuyết, của cuộc sống đời thường về những miền đất hiện thực và thiên đường mà từng số phận con người.
25 Tháng Giêng 202011:50 CH(Xem: 1943)
Rồi nhìn về phía Nhà nước, với bao nhiêu công trình xây cất lãng phí hàng tỷ USD, điển hình như cống đập Cửa Ba Lai và các hệ thống ngăn mặn cùng khắp ĐBSCL, có thể nói là một thất bại toàn diện. Sau bài học thất bại của cống đập Ba Lai, và rồi sắp tới đây, là một công trình khác lớn hơn thế nữa: Cái Lớn Cái Bé. Nhà nước nên có sáng kiến thực tiễn hơn: dùng số tiền tỷ USD ấy để xây dựng những dự án thật sự công ích. Khởi đầu là một tỷ USD cho xây một nhà máy khử mặn / Desalination Plant, một tỷ đồng khác xây dựng một nhà máy thanh lọc nước thải / Waste Water Treatment Plant, đó là những gì khẩn cấp nhất mà 20 triệu cư dân ĐBSCL đang thiếu nước ngọt giữa cơn hạn ngập mặn và nguồn nước ô nhiễm trầm trọng như hiện nay. Đó mới thực sự là bước công nghiệp hoá chứ không phải với những túi nhựa chứa nước ngọt đang bán ra cho nông dân mà vẫn được gán cho danh hiệu Công trình Khoa Học & Công Nghệ Cấp Nhà Nước.
24 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 1931)
Một chùa, một tháp, một sư nữ / Đứng ngắm nhìn nhau giữa hoàng hôn / Tôi đang trôi hay thành tiếng mõ / Cứ lửng lơ mê giữa vườn thiền?
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 1944)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.