- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,894

CHO NHỮNG MÙA VU LAN TRẮNG

13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 6092)


May va Bien - photo NGUYEN HOANG NAM
Mây và Biển - photo Nguyễn Hoàng Nam

Má ơi,

Con không còn nhỏ để mỗi khi có chuyện gì buồn lại chạy về ôm lấy Má

Để nghe Má vỗ về

Để nghe Má ủi an

Nhưng Má ơi,

Đường đời luôn có những chông gai làm chân con rướm máu

Con ôm vết thương của mình mà không biết nói với ai

Và những giọt nước mắt chảy ngược vào tim con lặng lẽ

Mênh mang nỗi niềm riêng.

 

Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi

Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru

Con sợ lắm khi bình mình ló dạng

Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an

Như chim non bay trong cơn giông bão

Con lao đao một mình

Chỉ một mình con...

 

Má dạy con trải lòng yêu thương tất cả

Nhưng cõi người này không tồn tại sự bao dung

Roi đời quật con tơi tả

Những vết hằn buốt rát lòng con.

 

Con đã vội vã bước ra khỏi vòng tay của Má

Để dấn vào cuộc hành trình gian nan mà con ngỡ thiên đường

Thiên đường không có thật và hạnh phúc chỉ là ảo tưởng

Huyễn hoặc như với tay hái sao ở trên trời.

 

Rồi theo dòng thời gian con đi hoài đi mãi

Bờ vai nhỏ nhoi oằn cơm áo gạo tiền

Con khôn lớn hiểu bao điều bao chuyện

Mà sao vẫn dại khờ

Không biết rằng Má như chuối chín cây

Má đã chờ nhưng thời gian không đợi

Khi con về nhà vắng quạnh hiu...

 

Nơi Má nằm bây giờ gió lồng lộng thổi

Mây trắng bay qua trắng đến rợp trời

Con gọi Má ơi giữa bời bời nỗi nhớ

Nắng rớt từ đâu mà hoang hoãi cả chiều

 

Rồi từ đây trên đường đời rong ruỗi

Còn có ai để con hướng lòng về

Còn có ai để con tin tưởng rằng dẫu cùng trời cuối đất

Vẫn có một người thật sự yêu con ?

 

Má ơi,

Con không muốn nghĩ

Không muốn tin rằng mình đã mồ côi

Mỗi mùa Vu Lan chỉ còn được cài lên áo mình một bông hồng trắng

Và xót xa cúi xuống ngậm ngùi.

 

Thượng đế đã ban tặng con một kho tàng quý giá

Mà vô tình con đã đánh rơi

Chỉ còn trong mơ con tìm thấy Má

Suốt cuộc đời này khóc cười còn mỗi một mình con.

   

Biển Cát

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 367)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
12 Tháng Chín 202111:17 CH(Xem: 154)
MƯA LÊN ĐỒI NHỚ - thơ: Đặng Hiền - nhạc: Dzoãn Minh- ca sĩ: Diệu Hiền
12 Tháng Chín 202111:02 CH(Xem: 379)
Gió lên tình hư ảo / Ngọt ngào mây bay cao / Đêm không là mê thảo / Ngày ngu ngơ đợi chờ
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 259)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 339)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.
12 Tháng Chín 20218:12 CH(Xem: 249)
Thật công bằng mà xét thì nhân vật cô câm (tên Cam, với nghĩa cam chịu, nhẫn nhịn) là sáng tạo có ý nghĩa hơn cả của bộ phim. Nếu không có nhân vật này, phim sẽ “nghèo” đi nhiều lắm. Cô câm giống như một “con mắt thứ hai” của khán giả cảm nhận, quan sát, đánh giá nhân vật chính là ông chủ Nguyễn- người mà cô yêu một cách say đắm, nhẫn nại và nô lệ, kể cả khi ông ta đã trở nên dại cuồng mất hết nhân tính! Hành động đáng kể nhất, mang tính chất nổi loạn và bộc lộ rõ tình yêu mù quáng của cô câm là hành động kéo lê cái tượng gỗ to bằng người thật quẳng xuống sông (hình như có hàm nghĩa là cô vứt bỏ thần tượng yêu trộm nhớ thầm của mình!) Và cô đã bị trả giá: ông chủ ấp Mê Thảo hạ lệnh bỏ rọ cô trôi sông để thế mạng!
09 Tháng Chín 20219:44 CH(Xem: 621)
Những ngày giãn cách này, tôi khám phá ra mình có một khả năng mới; đọc được tiếng ho! Giữa tháng 8, bẳng đi một tuần, đột nhiên tất cả âm thanh quanh tôi cùng một lúc biến mất! Không có tiếng hát karaoke, không có tiếng bước chân ngoài cửa, không có tiếng người cãi nhau lao xao dưới sân, không có cả tiếng con nít khóc cười rượt đuổi nhau ngoài hành lang… tôi như rơi vào khoảng không im lặng lạ lùng. Đó là lúc tiếng ho bắt đầu trỗi lên. Đầu tiên là tiếng ho của bác hàng xóm sát vách bên trái, âm thanh đùng đục quặn sâu từ trong phổi, rồi bục ra khỏi cuống họng từng chùm tắt nghẽn. Tiếng ho luồn từ cuối dãy hành lang, theo chiều gió lan dài, mới đầu chỉ là khúc khắc, càng về cuối càng dồn dập, khản đặc.
08 Tháng Chín 20219:26 CH(Xem: 644)
ở chỗ em ngồi hôm nay / tôi hôm qua đợi cổ dài như chim / trò ú tim chạy trốn tìm / em con nít nhỏ nỗi niềm mong manh
07 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 665)
Những linh hồn lặng lẽ bay lên từ ngọn lửa / Đi qua ngàn khung trời lạnh buốt / Hắt hiu / Những vì sao ngoảnh mặt cuối trời / Không có tiễn đưa / Chẳng một lời kinh thứ tội /
07 Tháng Chín 202110:01 CH(Xem: 648)
Tôi vẫn ước mơ … / về một ngôi nhà hạnh phúc / nơi thắm đượm ngọt ngào yêu thương / nơi kết chặt vòng tay thân ái / nơi thắp ấm con tim nơi đong đầy tin yêu, ước vọng