- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,341,133

TRẢ LẠI NỖI BUỒN CHO EM

31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 622)


DA QUYNH NGUYEN -thang 6
Nguyễn Dạ Quỳnh - Tháng Sáu

RỒI THÁNG SÁU QUA ĐI

 

rồi thì tháng sáu cũng qua đi

tháng sáu với quán cà phê, đường phố bụi mù và những chuyến xe buýt anh nhẩn nha ngồi từ đầu bên đông đến đầu bên tây thành phố

trong triệu triệu gương mặt người, anh có tìm thấy em không?

 

rồi tháng sáu qua đi

ly cà phê thơm thơm ngón tay anh bối rối

chờ đan vào những ngón tay em mong mỏi

vẫn ngàn xa

xa quá

tháng sáu rồi qua đi

 

em hỏi anh sài gòn có gì vui không?

điều gì làm anh nhớ nhất?

là những chuyến xe sáng sáng chiều chiều đông nghịt

hay những chuyến xe trưa trưa vắng ngắt

anh bấm vào những con số

chờ bên kia không trung là một giọng cười em?

 

tháng sáu rồi qua đi

anh cũng vậy

cũng ra đi dù sài gòn vẫn giăng mưa chiều tháng sáu

chỉ mình em về lại

cây mận bên hiên nhà mùa này không có trái

vẫn dịu dàng ngan ngát một mùi hoa

 

tháng sáu sẽ đi qua

cũng như cơn mưa chiều nay rồi cũng tạnh

duy có một điều ở lại

là dấu chân anh ở một góc hồn em

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

 

HÀNH GIANG NAM

(Viết khi đọc bài từ “Điệp Luyến Hoa” của Án Kỷ Đao)

 

hành Giang Nam - về nơi đâu

phù nhạn trầm ngư – không âm hao

trên sông có thấy hoàng hôn tỏa

khói sóng xưa chìm Hoàng hạc lâu

 

hành Giang Nam, ai hành Giang Nam

lối về cố xứ một ngàn năm

có em xỏa tóc buồn hiu quạnh

áo trắng tà bay mộng dưới trăng

 

hành Giang Nam, tìm người nơi đâu

em hoài sai trái để rồi đau

em hoài thắp nỗi buồn con gái

anh về rồi cũng một đời Ngâu

 

hành Giang Nam – mơ hoài trăm năm

so dây nghe một khúc dạ cầm

đoạn trường đau thắt câu lầm lỡ

ngậm buồn xin lỗi vậy, tri âm !

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

NƠI KHÔNG CÓ MÙA ĐÔNG

 

chiếc khăn quàng màu xám

mềm như mây

chiều nơi đây không có tuyết

không có cả mùa đông để em quàng khăn kỷ niệm

 

chiếc khăn quàng năm xưa

những ngón tay nàng bân đan hoài không biết mỏi

những ngón tay em

quấn dòng tóc xanh cho một ngày tiễn biệt

rã rời đau ...

 

tờ thư xưa

nét chữ học trò nghiêng nghiêng tím biếc

ngây ngô buồn

tà trắng áo ngày thu

 

chiếc khăn quàng và tờ thư xưa

rồi cũng chìm vào muôn trùng biển sâu ký ức

xa xăm tình, xa ngút mắt thời gian ....

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 

TRẢ LẠI NỖI BUỒN CHO EM

có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em
để giấc chiêm bao muộn màng níu lại
thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải
bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay

có nỗi buồn em mang đi cho ai
để lại nơi đây một trời quạnh quẽ
con sóng xa khơi thuyền trôi bến lẻ
em ngồi một mình thương nỗi buồn ơi

không có nỗi buồn đêm chợt mồ côi
em lỡ mang cho làm sao lấy lại
ai mang một đời buồn em đi mãi
thôi trả dùm em
thôi trả lại em

 

NGUYỄN DẠ QUỲNH

 

Ý kiến bạn đọc
08 Tháng Tám 201911:39 SA
Khách
Rất trân trọng những bài thơ của nữ sĩ Nguyễn Dạ Quỳnh.
Xin phép Nguyễn Dạ Quỳnh cho LMK tôi được "họa lại" bài thơ cuối. Cảm ơn Dạ Quỳnh nhiều.

Anh không trả được

Không có nỗi buồn nào chỉ riêng em
Khi chia tay anh cũng đầy nước mắt
Dù trên cao bầu trời ngày xanh ngắt
Phố đầy người anh tưởng chốn hoang vu !

Nỗi buồn nầy anh không chia cho ai
Cứ giữ kín, quí trân cho ngày gặp gỡ
Vì em - người anh thật lòng thương nhớ
Chỉ tại Ông Trời không kết tơ duyên !

Còn điều em cho, anh không trả được
Nước dưới sông kia không ngược về nguồn !
Nguyện cầu cho em gặp người tri kỉ
Hạnh phúc tràn đầy và yêu em hơn anh !

Lê Miên Khương 08/08/2019
lemienkhuong@yahoo.fr
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 533)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 696)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 724)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 3307)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 855)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 687)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 572)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1033)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 668)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 663)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.