- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,382,714

SÔNG HOÀI VÀ LÒ GẠCH CŨ

21 Tháng Sáu 201911:11 CH(Xem: 1272)



HoiAn- photo UL
Hội An - ảnh UL

SÔNG HOÀI

 

Phơ phất nắng trong cửa hàng lưu niệm

anh mua con thuyền sang bên kia sông

em ngày trước để bây giờ sau trước

một mình anh rời rạc với sông Hoài

 

như làn gió đang sẵn lòng xõa tóc

như cành cây chỉ định chỗ em ngồi

ban công ấy chừng như anh lỗi hẹn

chừng như em và phố đã giao hòa.

 

Nếu biết được anh một mình trên phố

em có tịch thu tất cả buổi chiều này?

 

Hội An 2016

 

LÒ GẠCH CŨ Ở MANG THÍT

 

Những vòi vọi cao

những rười rượi buồn

chảy vào sống lưng anh là khói

 

như pháo đài đang chực tấn công

lò gạch cũ loang tàn

- Em sẽ dịch nó là gì sang tiếng Anh?

 

Hàng ngàn vạn chiến binh chữ nhật

bổ đi trấn giữ vùng đất này

không trở lại

 

những viên gạch thiếu tuổi lửa

chẳng vì sao

vỡ nát dưới chân lò

dâng phế phẩm

hoang hoang lạnh cuối

cuộc trở về dài hơn cuộc ra đi.

 

Đã xa em vài lần trong đời

hai chúng mình cũng chưa từng hò hẹn

anh thấy mái ngói ngôi nhà em đang cháy dở

đang đun nồi lá xông hay đun nước gội đầu.

  

 

 

BA TIẾNG GÕ

(Knock Three Times)

 

Mùa đông để lại ba tiếng gõ

một tiếng gõ vào đất

đất tiết hương vị kỷ

một tiếng gõ vào cây

cây phát lộc chuông non

và một tiếng gõ vào đâu đó …

 

đâu đó

người con trai lên rừng giữ biển

người con gái kéo trăng liềm gặt cánh đồng thiếu nữ

tiếng động rầm trên đôi môi hình khoen

 

đâu đó

giấc mơ của người này sau thất bại của người kia

ánh lửa chớp lập lòe đêm giáo mác

say và cay đều lên đỉnh u trầm

 

đâu đó

trong thành phố của tôi vẫn cung điện mùa hè

tiếng rao bán cái gì không rõ nghĩa

người ta vừa xây thêm cầu vượt để giải quyết tắc đường

 

đâu đó em và phép giả mạo từ

câu thơ buộc giày tạm thời mất trí

như sực nhớ ra điều gì mà ý nghĩ lại trong veo.

 

THƠ TÌNH CHO ALPHA

 

Thức giấc đi em!

mùa thu về trên nóc những ngôi nhà không cùng chung tiếng nói

thành phố thở qua từng con đường chật

anh nhốt tuổi thơ anh trong chiếc hộp bảy chiều

 

góc phố đêm, anh cầm tay em

trăng rụng đầy người lao công đang quét.

 

Thức giấc đi em!

sáng nay tin bão về trên báo

ngư phủ ra khơi hôm trước chưa thấy trở lại bờ

chắc họ đã neo thuyền ở Trường Sa

 

biển lấn dần đến mép cửa nhà em

anh đẩy sóng và em đừng mở cửa.

 

Thức giấc đi em!

đừng hỏi gì về số phận

có bàn tay vô hình đang lắp ghép chúng ta

những logic cuộc đời phi lý giải.

 

Thức giấc đi em!

dẫu niềm tin trong đêm bị đánh cắp

vẫn còn nhiều hy vọng buổi sớm mai

tia nắng nhọn châm vào ta ánh sáng.

 

CHẠM & VUỐT

 

Chạm & vuốt

thế giới ảo

thời gian thực

bàn tay kết nối bàn tay

 

thử gửi tin nhắn cho người bạn đã chết

nhận lại chiếc lá mùa đông rơi ngoài cửa sổ.

 

Chạm & vuốt

ngược về kỷ Jura xem lại những địa tầng

những cánh hoa mỏng tang hóa thạch

loài khủng long hóa thạch

nước mênh mông, biển không có thủy triều

ngày mặt trời khát máu

đêm đặc ánh trăng đen.

 

Chạm & vuốt

thử tìm mình ở tận mai sau

thấy mình không có xương

thấy mình không có thịt

như tồn tại chỉ là điều cắc cớ

nỗi cô đơn cũng có thể không còn.

 

Chạm & vuốt

cắt dán đường viền quanh tấm ảnh trắng đen

giọt nước mắt em mặn nhòa phím chữ

kéo hạnh phúc về phía mình

thả nỗi buồn vào quá khứ

đợi em đến trên chuyến bay cuối tuần

 

chạm & vuốt

mở từng nút thời gian

tìm em.

 

PHAN THANH BÌNH

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Bảy 201912:24 SA(Xem: 1709)
Thật ra thì đầy đủ là phải thế này: Giang Đình Tinh Anh, con trai Giáo sư Kê, cháu nội ông cố bí thư tỉnh, cháu ngoại ông cố bộ trưởng nông lâm. Thế nên Giang Đình Tinh Anh là hậu duệ “xịn”. Chứ không phải hậu duệ “đểu”, không được chính danh lắm như tay cựu Viện trưởng hàn lâm súc sản, đương kim thượng thư Bộ Dục- Văn- Giao, Hầu Văn Hạ, à quên, nhịu: Hùng Văn Hạ!
17 Tháng Bảy 201911:55 CH(Xem: 1512)
Em còn có cái lớn hơn / cây kim khâu mỗi bận sờn áo đông / gió dùi thủng tẹt mênh mông / lòi sau lưng cánh hoang đồng trắng phêu /
16 Tháng Bảy 201911:23 CH(Xem: 1433)
Lần đầu được đọc tập ký hoàn chỉnh của nhà báo Đinh Quang Anh Thái, một tác giả người Việt hải ngoại, tự nhiên trong đầu tôi nảy ra sự so sánh với hàng ngàn vạn bài ký “mậu dịch” của hơn tám trăm tờ báo dưới sự chăn dắt của Ban Tuyên giáo Trung ương. Hóa ra, đó toàn là những sản phẩm đồng phục được chế tác bởi những tác giả, qua sự đào luyện của hệ thống trường ốc, trong đó, cá tính đã được mài nhẵn, tư tưởng được kiểm soát chặt chẽ, mọi phản biện xã hội đều bị giới hạn trong phạm vi cho phép, vì thế, cái gọi là ký ấy chỉ là những văn bản véo von ca ngợi, tự sướng của những cây bút thủ dâm chính trị, tự huyễn hoặc mình. Loại báo chí ấy chẳng những không có lợi, mà trái lại, rất có hại, bởi nó thực chất là dối trá, lừa phỉnh nhân quần.
16 Tháng Bảy 201910:58 CH(Xem: 1061)
Ấm lạnh men rượu gạo / lội ruộng đồng sinh ra lũ trẻ / chúng nó giờ lao xe vun vút về thành phố / ếch nhái luôn quạnh hiu /
13 Tháng Bảy 20199:25 CH(Xem: 1164)
Bọn con trẻ đùa giỡn rần rần khắp vỉa hè. Chúng vây quanh một ông lão kỳ dị ăn mặc rách rưới te tua, đầu quấn khăn chéo trước trán, tay bị tay gậy. Bọn chúng hò la. - Ông già điên, ông già gân nhưng hiền lắm!
13 Tháng Bảy 20199:02 CH(Xem: 1035)
tôi thấy, đó là cái bóng của chính mình / có thể, nó đã già nua và đi lang thang trong một thành phố ở phương bắc / chiều câm xám cùng với lũ cô hồn các đảng thở ra bóng tối / như thế, với trào lưu sự bung tràn ảo tưởng âm mưu xóa nhòa những gương mặt đối kháng / hàng trụ điện vỉa hè không con mắt /
13 Tháng Bảy 20198:57 CH(Xem: 1457)
Saigon, tháng 8 Năm 1954. Nhớ lại những thời gian mới vào Nam, cha tôi được chuyển ra làm việc ở Đà Nẵng, cả gia đình phải đi theo trừ tôi ở lại Sài Gòn theo học trường Chu văn An. Trong những ngày đầu, chưa có chỗ trọ, tôi đạp xe đến trại học sinh di cư Phú Thọ, nhưng trại đã đóng cửa, nhìn vào ngổn ngang rác rưởi. Tôi tìm đến nhà Hát Lớn thành phố, lúc đó vẫn còn một số người di cư vào muộn nên chưa giải tỏa.
11 Tháng Bảy 201911:38 CH(Xem: 2173)
Nhiều năm qua, Thông không về quê. Chỉ có đận này, đưa tiễn đứa con gái yêu dại dột vắn số, ông mới có dịp thong thả thăm thú họ hàng xa, gặp gỡ đôi người bạn cũ thời ngất ngưởng lưng trâu hò hét khản cổ. Những lúc đó, ông xuất hiện như một ông Thiện khổng lồ ngoài chùa, nén nỗi đau riêng bày tỏ mối quan tâm đến sinh hoạt mọi mặt của cố hương- dĩ nhiên là đặc biệt chăm chú tới lĩnh vực văn hóa làng xã, do thói quen nghề nghiệp...
11 Tháng Bảy 201910:57 CH(Xem: 1319)
mang mang sầu tình ơi / đừng hỏi vì không biết / chỉ biết quỳnh hoa rơi / trắng vầng trăng chia biệt /
11 Tháng Bảy 201910:44 CH(Xem: 1820)
Cầu Thành không dài, chỉ khoảng chừng ba trăm mét. Tôi còn nhớ rất rõ, cây cầu hoàn toàn làm bằng gỗ, không rộng lắm, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe ô tô lớn chạy. Mỗi lần có xe chạy qua, nhất là những lúc có đoàn xe của lính Mỹ chạy qua, người đi xe đạp hay đi bộ phải dạt vào hai bên thành cầu và chiếc cầu cứ lắc lư như muốn sập. Xe chiều bên kia phải dừng lại chờ. Hàng ngày, tôi phải đi về mấy bận trên cây cầu này. Bên bờ bắc cách cầu một quãng về phía đông, là những guồng xe nước suốt ngày đêm ầm ì, kẽo kẹt quay, đưa nước về nuôi những cánh đồng bao la vùng tứ thôn Đại Điền.