- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,430,668

CUỘC TÌNH

17 Tháng Sáu 20199:19 CH(Xem: 2413)

CHIEU-photo UL
Chiều - photo UL

CUỘC TÌNH

1.

sáng nay giữa tiếng mưa reo

bỗng nghe vang tiếng mái chèo em khua

hồn tôi trên đỉnh sóng thưa

lả lơi theo ngọn nước đưa em về

bàn tay năm ngón nhà quê

nghiêng nghiêng chiếc nón lá che má đào

trái tim dù chẳng lối vào

khoan thai em thử mở rào thăm anh.

2.

sáng nay ngồi giữa châu thành

hớt hơ đợi chuyến tốc hành xuôi nam

lửa tình trong dạ nóng ran

ém lâu sẽ bốc cháy lan cõi lòng

ngày mai em đã sang sông

ngày mai sáo đã xổ lồng bay xa

ước tôi thành trận bão sa

gió to sóng lớn tà tà trước em.

3.

qua cơn bão, nắng vẫn lên

thuyền hoa tiếp tục lềnh bềnh qua sông

và tôi vẫn mãi long đong

ngu ngơ tiễn đám má hồng đi xa...

 

                        PHẠM HỒNG ÂN

                           (24/05/2019)

 

ĐỘC DIỄN

 

1.

về ôm Bà Rịa ngủ vùi

nhấp nha vòm ngực đêm bùi ngùi ta

hương chiều còn đọng trên da

lắc lư dưới đáy cốc cà phê đen

đường qua Tam Phước buồn tênh

con chim lẻ bạn kêu rền trời xanh.

2.

một vòng phố bước độc hành

lang thang về tận ngọn ngành tình yêu

có thương bảy ngã cũng liều

qua sông đành khỏa mái chèo xuôi sông

thả theo con nước bềnh bồng

mảnh trăng Kế Sách soi lồng lộng em.

3.

ghé Sài Gòn ngó mưa đêm

lưa thưa phố dưới ánh đèn khói sương

in ta một dáng trong gương

chao dao bóng lão già tương tự mình

ngụm cà phê đắng vị tình

nâng ly ta nuốt giữa thinh không sầu.

 

                *PHẠM HỒNG ÂN

                  (16/10/2018)

 

NGỒI QUÁN

*em về trú ẩn hiên tôi

  hiền như những giọt mưa rơi cuối mùa

                       (PHA)

1.

tôi vô quán - kéo ghế ngồi

ngó quanh chẳng thấy có người nào quen

giờ này phố đã lên đèn

vỉa hè đã có bóng em chập chờn

ngó quanh lòng bỗng buồn buồn

ghế trên, ghế dưới - trống trơn bạn bè.

2.

tôi vô quán, rất e dè

rút trong xó tối lắng nghe em cười

cái cô chủ quán đẹp người

tặng tôi những đóa hoa môi ngọt ngào

ly cà phê sóng sánh chào

tự dưng hồn bỗng lạc vào cõi tiên.

3.

buồn tôi rơi xám góc hiên

nghĩ bâng quơ một dáng nghiêng nghiêng già

vài năm nữa...chắc không xa

chống thêm cây gậy tà tà bên tay

lúc này, dù có cánh bay

cũng không theo kịp dấu giày em qua...

               

                  PHẠM HỒNG ÂN

                      (19/05/2019)

 

KHI GÃ LÃNG TỬ GIÀ NHỚ SÔNG

 

ta là kẻ khuấy sông vọc nước

lấy trời làm màn ngủ qua đêm

đất là chiếu khi chân lỡ bước

gối thơ nằm, ép nhạc trỗi lên.

 

trong chiến tranh có thời làm lính

có thời thương một ả giang hồ

thương em vì thấy em bịn rịn

khóc một người yêu đã xuống mồ.

 

chốn gươm đao ta chẳng thua ai

ra trận, sương sương vài ngụm cay

đánh giặc mà hiền như thỏ đế

xác sẽ tàn thây, hồn sẽ bay.

 

ta lụy sông, bởi sông lụy ta

mỗi dặm đi, xương máu chan hòa

ta giữ quê, bởi quê là đất

quê hồi sinh cho đất nở hoa.

 

nay gã lãng tử già nhớ sông

ngó mây trôi tưởng nước bềnh bồng

như chiếc ghe ôm thân tàn lụi

rệu rã nằm nghe sóng quặn lòng.

 

                PHẠM HỒNG ÂN

                   (05/02/2019)

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Mười Một 20198:36 CH(Xem: 1786)
Trong thời niên thiếu, anh cũng như một số bạn đều mê đọc tiểu thuyết, đọc thơ của các văn thi sĩ tiền chiến. Trong các nhóm nhà văn đó thì nhóm Tự Lực Văn Đoàn đã ảnh hưởng đến anh nhiều nhất. Văn của họ nhẹ nhàng, trong sáng, với những truyện tình lãng mạn lồng trong khung cảnh quê hương đơn sơ và lúc nào cũng man mác tình yêu. Truyện của họ, không lúc nào thiếu trong tủ sách gia đình của anh. Trong nhóm đó, Nhất Linh được anh coi như một mẫu người lý tưởng, một nhà văn, một chiến sĩ cách mạng. Nhiều nhân vật trong truyện đã in sâu vào ký ức anh. Họ không những đã trở thành một phần đời sống của anh mà đôi khi lại là những giấc mộng không thành. Trong những năm cuối cuộc đời, ông xa lánh cảnh trần tục, như một tiên ông quy ẩn bên dòng suối Đa Mê của rừng lan Đà Lạt.
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 1413)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 1301)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 1454)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 1707)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 1770)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 1273)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 1875)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 1306)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 1357)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \