- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,861

MẮT GIẾNG

09 Tháng Sáu 20199:49 CH(Xem: 7201)

photo NGuyen Hoang Nam
ảnh Nguyễn Hoàng Nam

MẮT GIẾNG

 

Không là mắt khóm mắt dân
trong vắt trời xanh
em ấy chị ấy hay cô ấy

 

ngày tôi ra sau lưng xóm núi đó yên bình
giọt nước bằng lặng chưa cuộn vòi rồng
sự sống cứ ngỡ chỉ toàn là đắm đuối
giá như

 

không có cơn lũ khốn nạn chảy qua tâm khảm người đàn ông
chi ấy lên giường với bí thư xã ủy
bão tố nổi lên trong lòng giếng đó
sống chết và tù tội

 

không có lũ khốn nạn ấy sát sát khảo khảo
yên bình cuộc sống đàn ông
anh ấy nhận được bầu trời nỗi đau
là tham vọng có tên gọi yếu đuối mỏng manh
mắt giếng.

 

NGỦ ĐÌNH
Đuổi thần thánh là công của dòng họ ấy ( Lời một con quỷ xe lôi)

 

Trong lúc bị truy đuổi ông ấy trốn dưới bệ thờ thần ngủ mê run sợ
lão thấy hình không tượng cái đuôi

 

nước dỡ hẵn bệ thờ cuộn trôi ra bể
những cây sao quỷ đột ngột gãy đôi
sân đình thành hố sâu hun hút
đám hút sách ngả nghiêng phê quá
ánh chớp từ đất xuyên thấu trời

 

trong lúc ngủ mê lão thấy mình sương khói
biển người bàn tán đứng xem
có ai nói không lấy bình bắt nó
hút hết vô là xong

 

trong sương khói lão thấy một vùng quê
đất cháy đỏ đùn lên như máu
kẻ cầm dao người cầm cuốc tranh giành
một nhát chém phía bên này gục xuống

 

một vị thần xóc ta dậy nói
mi về đi bọn tau trốn hết rồi.

 

 

THẾ
Lời những người cấy hạt

 

Rồi tất cả bỏ đi
thế là sau cuộc ồn ào chè chén bất phân
tôi nghe tiếng rú dậy thì dài dặc của đứa con gái bại liệt của ông ấy
có vài kẻ quay lại núp vào lùm để đái

 

khi bàn tay đôi chân mỏng manh mày chuột rút
âm nhạc nổi lên
đêm tối lao ra
sẽ không có móng nào giúp mày kéo con tim co gấp khốn khổ đâu
lúc ấy có rất nhiều loài khát máu
khi họ tính trước mày không có đồng nào trả nợ cho đất trời xung quanh chốn ở

 

khi chúng ta đi khỏi
họ băm nát cái bóng
như chờ rắn lột da xong rồi giết
cái thằng ấy coi vậy chớ ghê dám rờ đít thím dâu
xin lỗi vợ nó đi ha ha

 

lúc này có võng cầu vồng nằm xuống lửa cháy phừng phừng
trên mặt
chủ đất đưa cuốc lên vội chết
lúc một mình có cái hạt bắt chuyện với mình đấy
trời này làm thành phố nóng rồi úng
thế là tôi sống lại sau khi lão ấy ăn xong

 

kêu lắm
thực ra không phải loài chim bé tí nào của trời
vạt sành quá nhiều chúng làm náo loạn suốt đêm xanh.

 

 

PHÁC HỌA NGƯỜI GIŨA LƯỠI CÂU

 

Bàn chân ám khói than bước ra khỏi lửa

gương mặt xung quanh như đám tả lót
trước sự phì độn ngu muội chúng ta chôn kín ý nghĩ mãi mãi không cho họ thấy
máu đào ngập đầy dần


không ném ly vào mặt họ tuyệt đối anh phải dằn để không vươn tai họa
với dòi bọ anh hy vọng sẽ có mùa bội thu đám nhặng xanh

 

quá trống vắng cho bụi I nóc rơi xuống
xoay ba trăm sáu mươi độ để sắc nhọn
anh lấy cái chết để an ủi cho dòng tộc đó
nó không hỏi lí do anh viếng

 

trước đám dao nhọn
ông ấy giũa lưỡi câu
bụi I nóc rơi rơi
mưa dầm không thể cuộn trôi.

 

 

MỪNG NGÀY SANH NGỒI UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

 

Dĩ nhiên là quay về hướng nhà mình cúi đầu trước mẹ
may người không biết là mình như thế
người không bao giờ cho uống bia rượu
người sợ mình chết không toàn thây

 

dĩ nhiên vợ không thể ngồi cùng
mỗi bước ra vườn là nó chửi
mình tạo thành quả quá ít ỏi không đủ nó chi tiêu

 

dĩ nhiên là bao nghiêm túc giả tạo trước bát nháo biến mất
nhường cho men trung cộng ngấm dần vào máu nghe lành lạnh

 

dĩ nhiên là muốn đấm vào mặt những thằng khiếm nhã không tính người
như đấm vào bóng mình
bể kính tay nát

 

dĩ nhiên là chạy trốn tất cả mọi cuộc vui sau này
vô nghĩa lý như loài hút máu

 

dĩ nhiên là trò chuyện với tổ ong ngâm được tặng
về sự ác độc của đám người thông minh…

 

dọn sạch trước khi ngủ
không bao giờ muốn nghe loài tình yêu lải nhải
sau khi tỉnh dậy.

 

 

 

HIỆN

 

Khoảnh khắc nào đó như lúc mây đen hiện hình ở góc trời
tinh thần người chết thăng hoa khi còn sống đột nhiên ta nhớ lại
hình như một linh hồn
nghèo túng là tài sản quỷ quái
giông lốc xoáy tố đổ xuống kiếp người

 

khoảnh khắc nào đó trước khi ta vấp ngã thường có vô số sự tự vấn
sao không tránh trước
thấy đối tượng tốt nghĩa là ta chìm trong mê yêu
sao không bay ra bằng đôi cánh mộng

 

khoảnh khắc nào đó như ban mai sau đêm mưa
dòng người thanh sạch và khang khác
băng qua mặt đất chậm hơn

 

khắc cánh hoa gục vào bầu trời xanh mênh mông
tầm mắt không còn gì che chắn
ngoài làn da ngà ngọc của em.

 


GIỌT SƯƠNG

 

Con chim cuối cùng mắc lưới
cỏ rác bay qua mặt ta hàng ngày
dẫy đầy bao cái chết vô nghĩa lí

 

hối tiếc cho một lần theo rủ rê của bọn trên đám cây ấy
mình không bay làm gì
chỉ có thể bật quẹt

 

bầu trời quá hẹp
trên trán lão gió

 

thể xác ta là thịt cho những loài khát nước
mãi không chung trời

số phận rộng mênh mông


cỏ rác bay theo ta hằng ngày
sự tối tăm vô nghĩa.

 


ĂN QUÁN

 

Những đêm sắp giao thừa năm nào tôi đứng bên tối nhìn phía sáng bên cồn
mường tượng ngày xuân đời mình
trong tấm lưới vá víu mong mắc vài con cá nhỏ

nghi và tin đi liền với tin và nghi
tôi để trôi qua đời mình một lòng tay tuyệt mỹ

 

những đêm mây tắt ngúm sao trời giao mùa hôm nào tôi nhìn về phía trí nghĩ của một lớp người
họ buông xuôi mặc cho bát nháo rồi hỗn loạn
đành chịu không phương cứu vãn

 

những ban mai nào trống giống ba tiễn ai đấy về đất tôi trông thấy dòng người ủ đột
gót chân phai tàn vô phương cứu vãn
tôi thấy mình làm nên từ sắc màu cánh bướm
không còn sức theo cuộc phù vân

 

khói bốc họ mang ra.


Nguyễn Đăng Khương

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 20212:08 SA(Xem: 204)
Dẫn nhập: Việt Nam Một Thế Kỷ Qua, Nguyễn Tường Bách và Tôi là tên hai tác phẩm hồi ký của bác sĩ Nguyễn Tường Bách và cô giáo Hứa Bảo Liên, người bạn trăm năm của Nguyễn Tường Bách. Đây là hai bộ hồi ký đặc sắc về cuộc tình lãng mạn của một chàng trai Việt và một cô gái người Hoa ở Hà Nội cùng nổi trôi theo vận nước cho tới khi họ gặp lại nhau trên đất Côn Minh Vân Nam và trở thành đôi vợ chồng sắt son thuỷ chung với bao nhiêu tận tuỵ và hy sinh – nhưng quan trọng hơn thế nữa, đây chính là một phần của lịch sử sinh động và đầy biến động trong ngót một thế kỷ qua trong những cơn bão táp của Cách Mạng Việt Nam và cả lục địa Trung Hoa.
24 Tháng Chín 20211:38 SA(Xem: 143)
Ừ thì man mác / không một chốn về / khi cảm thức sắp vào hàng chủ tế / mùa thu ước lệ đoanh tròng cuống lá vàng / xác. và đường rơi / sẽ rơi / sẽ khóc giùm / những mô đất chiều chủ nhật không ai mở cửa ra ngoài
18 Tháng Chín 20215:41 CH(Xem: 705)
hai người trò chuyện / hơi ấm mặt trời mơn trớn / cửa bên trong người đàn bà hé mở / miền đất từ lâu không dung nạp sự sống / dòng nước chảy ngang nảy hạt / cong về ánh sáng quên lòng đất tối
18 Tháng Chín 20215:33 CH(Xem: 494)
Giữa bừa tay gieo tay cấy / Cuối bừa áo váy xênh xang / Mạ non giòn tươi hây hẩy / Xinh em lớn giữa khuôn vàng
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 630)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 623)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
12 Tháng Chín 202111:17 CH(Xem: 344)
MƯA LÊN ĐỒI NHỚ - thơ: Đặng Hiền - nhạc: Dzoãn Minh- ca sĩ: Diệu Hiền
12 Tháng Chín 202111:02 CH(Xem: 625)
Gió lên tình hư ảo / Ngọt ngào mây bay cao / Đêm không là mê thảo / Ngày ngu ngơ đợi chờ
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 502)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 587)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.