- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,462,186

THƠ CỦA QUỲNH

22 Tháng Năm 201910:59 CH(Xem: 3910)
nNguyetQuynh 5
Chân dung Nguyễn Dạ Quỳnh 2019





LTS:  "Thơ  của Quỳnh"  là tên thường được ghi dưới những bài thơ của Nguyễn Dạ Quỳnh trên blog và Face Book, cô sinh năm 1994 ở Sài Gòn, hiện đang sống và làm việc ở Swansea, United Kingdom  trong lĩnh vực Art & Design, đã kết hôn. Thơ của Quỳnh nhẹ nhàng hồn nhiên và sâu lắng. Với  thơ của Quỳnh bạn có thể sẽ tìm thấy chính mình đâu đó ở một thời tuổi trẻ.

Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí độc giả và văn hữu những thi phẩm của người thơ mang tên Nguyễn Dạ Quỳnh.

Tạp Chí Hợp Lưu

 



NƠI CHỈ CÓ ANH VÀ EM

 

có những ngày buồn

ngày những dòng sông rủ nhau đi chết

và biển cũng buồn nên chết theo sông

 

có những ngày hoang mang

lũ chúng em đứng bên bờ hư thực

những đứa trẻ biết tìm gì trong trang sách

bốn ngàn năm ...

 

có những ngày mênh mang

đứng bên bờ Đại Tây Dương sóng vỗ

tha thiết nhớ Thái Bình Dương của Mẹ

của Ba

của Anh - người đàn ông xa lạ

mà em rất đỗi yêu thương

 

 đất nước có những ngày buồn

những ngày hoang mang

 

em thu mình như con ốc nhỏ

nghe tiếng Anh từ phương ấy vọng về

 

có một nơi vượt qua không gian và thời gian thao thức

vượt qua những lằn ranh hư thực

nơi chỉ có Anh và Em

và Tình Yêu

nhón chân nhẹ nhẹ bước vào

 

nơi ấy

phải không Anh?

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 


KHI NGHE AI HÁT CỎ HỒNG

 

cỏ hồng vì mặt trời hồng

nóng ấm từ trong đáy mắt

anh dắt em lên đồi thông

buổi chiều nắng chia đỏ rực

 

chạy từ lưng đồi chạy xuống

tóc bay như một làn mây

cỏ níu lưng chừng cuộc mộng

em níu anh rồi buông tay

 

buông tay lăn cù xuống đất

giọng cười trong vắt pha lê

cỏ bỗng giật mình đánh thót

nghiêng đầu im lặng lắng nghe

 

"cỏ hồng vì mặt trời hồng"

bướng bỉnh cãi hoài như thế

anh cười - đáy mắt mênh mông

mùa xuân ngập ngừng tới trễ

 

có lần em đòi cỏ tím

pha màu anh vẽ được không

mặt trời lim dim đôi mắt

tặng em bảy sắc cầu vồng

 

chuyện của tụi mình như vậy

mai này anh nhớ em không

khi qua lưng đồi kỷ niệm

bao la một sắc cỏ hồng

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

30.3.17

 

 

ĐẠI CA VÀ TIỂU MUỘI

 

thì chỉ là giấc mơ

đại ca và tiểu muội

chết sặc mùi tiểu thuyết võ hiệp kỳ tình kỳ cục

làm anh mắc cười với những lần con nhóc đòi giơ chân đá ai đó lên mặt trăng

ngồi mơ tưởng chú cuội với chị hằng

 

anh nói nếu em là phi hành gia thiệt sự có lần bay vào vũ trụ

sẽ thấy chị hằng mặt rỗ chằng rỗ chịt

sẽ chẳng có chàng si tình nào mang tên chú cuội

chỉ là lời nói dối

huyền thoại xưa con nít bị lừa

 

đại ca là một bài hát vui cho một ngày mùa

lúa chín vàng đồng bầy sẻ bay về nhặt dùm hạt thóc

cô Tấm xưa đi cột võng xoan đào

 

tiểu muội chỉ là đoá hoa thẹn thùng không dám chạm mặt trời

nở vào đêm

để làm gì

chẳng biết

thiệt vô duyên ...

 

chỉ là em cũng muốn có một lần

tụi mình như đại ca và tiểu muội

hát khúc tiếu ca và phiêu lãng giang hồ

đừng như đêm lạnh chùa hoang chứa đầy nước mắt

 

chỉ là em muốn có một lần

đòi hết nợ của một người lỡ hứa

để mang về

cất đó

để mang về

mà chẳng để làm chi...

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

16.01.17

 

 

VẼ MỘT MÙA THU

 

em vẽ mùa thu như trong thơ

Hội An qua cửa Đợi mà chờ

anh về biết có còn gặp lại

trắng áo ngày em vẫn học trò

 

em xõa tóc dài qua phố Hội

bất chợt con đường thơm hoa chanh

lung liêng mắt bỗng dường như nói

mắt nhớ anh mà ... không nhớ anh

 

áo bay mát một trời thu cổ

vạt trắng mành trăng thả xuống đêm

ai thắp lồng đèn giăng khắp phố

ai thả sao trời trong mắt em

 

Hội An dường cứ ở trong thơ

mùa thu em vẽ bến sông chờ

vẽ mưa trắng phố ngày em đến

vẽ một ai về trong giấc mơ

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

 




nNguyetQuynh 1
Ground Zero-NY 5-2019- Nguyễn Dạ Quỳnh





DƯỚI TÁN HOA TỬ KÍNH

 

một nơi nhìn qua toà tháp đôi đã từng vươn mình ngạo nghễ

vòm trời xanh

xanh ngắt

chùm mây trắng

trắng như mây

 

em vói tay chạm vào tím

tím rất xa

em vói tay chạm vào hoa

hoa rớt nhẹ

trái tim non

và tình bỗng rất già

 

cách một biển xa có người ngồi nghe gió hát

cách một biển xa nỗi nhớ bỗng vỡ oà

 

Nguyễn Dạ Quỳnh

12.5.19

Ý kiến bạn đọc
12 Tháng Bảy 20197:42 SA
Khách
Con cảm ơn chú Levanluc và cô Thuy Tran đã ghé đọc thơ và gởi lời động viên con ạ. Love you all
13 Tháng Sáu 20198:17 SA
Khách
Cháu chỉ hơn con gái nhỏ của cô 1 tuổi , thơ cháu nhẹ nhàng ,trong sáng và cũng không thiếu tâm tư của thế hệ các cháu . Thơ hay quá cháu ạ .
04 Tháng Sáu 20192:27 SA
Khách
Cháu làm Thơ rất hay ,không cầu kỳ dễ hiểu ,Chúc Cháu có thêm Thơ mới ./
26 Tháng Năm 20192:45 CH
Khách
Em cảm ơn Dien Tran đã ghé đọc thơ và để lại lời khen làm em ...thích quá chừng, hihi <3
24 Tháng Năm 20191:58 SA
Khách
Thơ hồn nhiên, tươi mới, thanh tân, diễm tình! Được đọc những bài thơ của em giống như đang đi ngoài trời nắng hạ bỗng gặp được một tán bóng cây che mát...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Mười Một 20196:10 CH(Xem: 2406)
Nỗi buồn em chưa bao giờ cũ / Em giấu nó như trai ngậm ngọc / Như cầu vồng sau mưa / Em giấu nỗi buồn từ sáng qua trưa / Chiều tà và đêm xuống ...
02 Tháng Mười Một 20193:46 CH(Xem: 2319)
ngày chuyển điệu tiếng gọi mùa đông / cho dù sự gắng gượng không thể lóe sáng âm thanh / người ta bắt đầu chuẩn bị cho vẹn phần cuộc vui / chúng ta đang bị nghiêng trong vời vợi ngữ cảnh
02 Tháng Mười Một 20193:29 CH(Xem: 2512)
Anh cấm em làm thơ có từ Hỏi / Bởi e rằng ăn cắp của Hữu Thỉnh / Song không hỏi em sẽ chết vì ấm ức lẫn hoài nghi / Không hỏi chẳng biết tại sao mình bị chửi / Chửi te tua xác mướp /
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 2841)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 2899)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.
31 Tháng Mười 20199:01 CH(Xem: 2258)
Hình như chúng ta không đói / Như kiểu bây giờ chúng ta rất thích rau xanh / Lũ trẻ thì thích / Ly trà sữa với hạt trân châu sóng sánh nhựa màu /
31 Tháng Mười 20191:28 SA(Xem: 3029)
Khi tôi đi gần hết cuộc đời tôi mới nhận ra được điều kỳ diệu nhất trên đời này là tôi có Mẹ. Mẹ là ánh sao, tỏa ánh sáng dịu dàng mang cho tôi đến thế gian này. Khi tôi đi đến cuối con đường tôi chợt nhận ra rằng mẹ là người sống cạnh tôi nhiều nhất hơn hẵn tất cả những người mà tôi đã gặp ở thế gian này. Chín tháng mười ngày mẹ mang tôi tận ở trong lòng, tôi ăn ngủ, buồn vui từ mẹ chở che và chia sẻ cho tôi. Cho đến lúc chào đời, tôi cũng được nằm sát bên mẹ, mẹ lại chuyền hơi ấm, chuyền dòng sữa ngọt ngào món ăn đầu đời cho tôi đủ sức chào đón thế giới bên ngoài.
31 Tháng Mười 20191:00 SA(Xem: 2289)
Em ơi em về đâu? Về bên kia biên giới / Đường nào em đi qua / Nẻo nào em sẽ tới /
31 Tháng Mười 201912:52 SA(Xem: 2354)
Đêm \ Không phải là đêm tha hương \ Cũng không phải là đêm ly hương \ Vì người chỉ bước đi rồi sẽ trở về \ Trong chiếc thùng lạnh không ngày \ Phiêu bạt trong chiếc quan tài tìm tự do \
24 Tháng Mười 20199:21 CH(Xem: 3563)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay buồn vui trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.