- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,368,294

MỘT ĐỜI CON NỢ MẸ

09 Tháng Năm 20199:22 CH(Xem: 1650)


BAT LIEU
Bạt Liêu -ảnh Nguyễn Hoàng Nam

 

Một đời con nợ...

 

Con nợ mẹ gió mùa thu

Năm canh thao thức lời ru mỏi mòn

Chăm con từng giấc ngủ tròn

Gió mùa thu thoảng nỉ non bên trời.

 

Con nợ mẹ cả một đời

Đong đưa nhịp võng nghe vời vợi đau

Ngoài vườn man mác hương cau

Vầng trăng chênh chếch nghiêng sầu bên song.

 

Con nợ mẹ một dòng sông

Cuộn phù sa lắng vào lòng mênh mang

Nhấp nhô sóng nước thênh thang

Đẩy đưa những chuyến đò ngang theo dòng.

 

Con nợ mẹ bao chênh chông

Vòng tay êm ái ủ nồng tháng năm

Ánh mắt dõi tận xa xăm

Hoàng hôn lặng lẽ rơi thầm vào đêm...

 

Con nợ mẹ cả khoảng im

Lẻ loi một bóng, lệ mềm môi run

Đầu non cuối bãi chon von

Thân cò lầm lũi chờ con trở về.

 

Con nợ mẹ chiều lê thê

Mưa giăng hiu hắt mỏi mê bóng chiều

Mẹ về trong cõi tịch liêu

Hồi chuông ngân vội quạnh hiu đất trời.

 

Con đi khắp nẻo mù khơi

Trĩu lòng những tiếng ơi hời mẹ ru

Nợ mẹ đến mãi thiên thu

Nén hương con thắp mịt mù âm dương.

 

Biển Cát

 

Gọi mùa hạ cũ

 

Chờ ai về giữa mênh mông

Tháng tư một đóa phượng hồng mong manh

Treo trên sợi nhớ long lanh

Thả chùm dĩ vãng vào xanh màu trời.

 

Bâng khuâng đôi mắt trông vời

Lá rơi lắc rắc bời bời như mưa

Bàn tay góp những nhặt thưa

Ôm lòng chao chát ngỡ chưa qua mùa.

 

Còn nghe từng ngọn gió lùa

Vương trên sợi tóc ai đùa xôn xao

Áo người trắng đến chênh chao

Ngàn sau còn dấy nỗi đau ngậm ngùi.

 

Loang vào hạ những bồi hồi

Hàng cây ngăn ngắt chảy trôi nắng vàng

Một màu phượng thắm mênh mang

Chùn chân buốt tiếng ve ran rã rời.

 

Chờ ai trên đỉnh sầu phôi

Chiều hoang hoải gió dạt lời phù vân

Nhớ gì phượng thắp rưng rưng

Gọi mùa xưa cũ mịt mùng âm hao.

 

Biển Cát

Rớt vào đâu


Đầy trong ta

Những nỗi buồn

Không dưng

Mà nước mắt tuôn thành dòng

Nghe ngày

Từ những hư không

Thắp lên màu nắng

Mênh mông ngậm ngùi

Rớt vào đâu

Nụ cười vui

Để còn lại

Nỗi bùi ngùi xót xa.

 

Vạt mây nào

Bay ngang qua

Giữ giùm ta

Kỷ niệm buồn và vui

Mai này

Lòng có chơi vơi

Ta nhìn mây trắng

Nghe vời vợi đau.

 

Đời mình

Rồi cũng qua mau

Từng cơn sóng vỡ

Chênh chao cuối ghềnh

Lênh đênh

Đầu bãi lênh đênh

Một dòng nước chảy

Chòng chềnh trôi xuôi.

 

 

Biển Cát


 

Ôm hết chơi vơi

 

Cũng đành một khúc chia xa

Buồn như những đám mây nhoà nhạt trôi

Bàn tay nâng chén ly bôi

Nước mắt đọng giữa bờ môi ngậm ngùi.

 

Ngập ngừng một tiếng chia phôi

Vầng trăng ngã bóng chia đôi nụ sầu

Ngày vui cũ lạc về đâu

Chỉ còn hun hút mắt sâu trông vời.

 

Thời gian như dòng nước xuôi

Vươn tay ta níu những vời vợi đau

Áo xưa rồi cũng sẽ nhàu

Mênh mông trời rộng tìm nhau phương nào ?

 

Cuộc tình thôi đã xanh xao

Hắt hiu quên nhớ chênh chao một đời

Ôm về hết những chơi vơi

Đếm từng mảnh vỡ rơi vào vực sâu.

 

Biển Cát

 

Tràn tiếng thở dài

Cho tôi nhé

Một ngày vui

Mắt long lanh ướt

Môi cười hân hoan

Cùng người

Bước giữa thênh thang

Cỏ xanh bát ngát

Hoa vàng lắt lay.

 

Và bàn tay

Ủ trong tay

Có sợi tóc

Vờn bay áo người

Nhẹ nhàng

Nghe chiếc lá rơi

Vương theo cánh gió

Chơi vơi bên trời .

 

Cho tôi

Thắp vội môi cười

Quên cơn mộng dữ

Quên tình hư hao

Ngỡ chưa

Lạc mất đời nhau

Dẫu lời ru

Đã chênh chao ngậm ngùi.

 

Cho tôi

Thôi mộng rã rời

Giữa khuya thức giấc

Nửa vời nỗi đau

Hương hoàng lan

Thoảng đưa mau

Tựa vào tường lạnh

Mà đau đáu sầu.

 

Cho tôi

Hái vạn vì sao

Cất đầy túi mộng

Lao xao lối về

Đừng tàn

Một giấc vàng kê

Chạnh lòng lại thấy

Đường lê thê dài.

 

Từng vốc cát

Chảy qua tay

Tràn mênh mang

Tiếng thở dài vu vơ

  

 

Biển Cát

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
05 Tháng Sáu 20193:25 SA
Khách
Cảm ơn bạn Bình Nguyễn !
03 Tháng Sáu 20196:11 SA
Khách
Cảm ơn bạn Bình Nguyễn !
11 Tháng Năm 20191:28 SA
Khách
Thơ miên man, ý đẹp, rót vào tâm tư. Nếu nhạc sĩ cảm nhận phổ thành nhạc sẽ tuyệt vời.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Tám 20197:53 CH(Xem: 958)
Cách đây không lâu, tôi đọc được bài viết “Ảnh hưởng của thơ Đường đối với thơ mới” của TS Nguyễn Xuân Diện và Trần Văn Toàn trên Tạp chí Hán Nôm số 3 (36) năm 1998, trang 46-53, đăng lại trên blog của tác giả Nguyễn Xuân Diện (http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/10/anh-huong-cua-tho-uong-oi-voi-tho-moi.html). Phải nói đây là một bài viết công phu, tuy chưa lý giải thấu đáo đến mọi khía cạnh của vần đề. Một số vấn đề cần có sự trao đổi thêm. Trước mắt, tôi xin có một vài nhận xét.
22 Tháng Tám 20199:46 CH(Xem: 937)
Ta còn đây một bờ vai gầy / Qua rồi mưa gió bủa trùng vây / Còn đôi chút nợ nần cơm áo / Một túi đầy thơ mộng qua ngày
21 Tháng Tám 201910:04 CH(Xem: 1406)
bên Mẹ hiền như Phật / hồn con mãi tuổi thơ / sao bên em mộng mị / ta khổ sở ngu ngơ / có phải từ tiền kiếp / nợ nhau một lời thề /
20 Tháng Tám 201910:22 SA(Xem: 1106)
Trước năm 1996, nhiều người tin rằng Petrus Key chỉ bắt đầu làm thông ngôn cho Pháp từ ngày 20/12/1860. Lá thư đến tay Trung tá Jauréguiberry vào đầu tháng 4/1859 và một số tư liệu khác do chúng tôi phát hiện trong dịp làm việc tại Văn Khố Hải Quân Pháp tại Chateaux de Vincennes năm 1996 không những phủ nhận niềm tin này mà còn khiến chúng ta phải xét lại đoạn đời “tham chánh” của Petrus Key dưới một ánh sáng khác.
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 1214)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 1311)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
16 Tháng Tám 20192:09 CH(Xem: 1102)
Làm sao mà anh biết / Em như loài cỏ may / Giọt ân tình len lỏi / Yêu thương ngụm trả vay /
15 Tháng Tám 20196:00 CH(Xem: 1051)
Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi / anh muốn mang mùa thu về trên vai em / em đừng khóc vì ai nữa nhé / chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi.
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 1582)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 909)
Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi / Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru / Con sợ lắm khi bình mình ló dạng / Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an / Như chim non bay trong cơn giông bão / Con lao đao một mình / Chỉ một mình con...