- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,323,272

MỘT ĐỜI CON NỢ MẸ

09 Tháng Năm 20199:22 CH(Xem: 1046)


BAT LIEU
Bạt Liêu -ảnh Nguyễn Hoàng Nam

 

Một đời con nợ...

 

Con nợ mẹ gió mùa thu

Năm canh thao thức lời ru mỏi mòn

Chăm con từng giấc ngủ tròn

Gió mùa thu thoảng nỉ non bên trời.

 

Con nợ mẹ cả một đời

Đong đưa nhịp võng nghe vời vợi đau

Ngoài vườn man mác hương cau

Vầng trăng chênh chếch nghiêng sầu bên song.

 

Con nợ mẹ một dòng sông

Cuộn phù sa lắng vào lòng mênh mang

Nhấp nhô sóng nước thênh thang

Đẩy đưa những chuyến đò ngang theo dòng.

 

Con nợ mẹ bao chênh chông

Vòng tay êm ái ủ nồng tháng năm

Ánh mắt dõi tận xa xăm

Hoàng hôn lặng lẽ rơi thầm vào đêm...

 

Con nợ mẹ cả khoảng im

Lẻ loi một bóng, lệ mềm môi run

Đầu non cuối bãi chon von

Thân cò lầm lũi chờ con trở về.

 

Con nợ mẹ chiều lê thê

Mưa giăng hiu hắt mỏi mê bóng chiều

Mẹ về trong cõi tịch liêu

Hồi chuông ngân vội quạnh hiu đất trời.

 

Con đi khắp nẻo mù khơi

Trĩu lòng những tiếng ơi hời mẹ ru

Nợ mẹ đến mãi thiên thu

Nén hương con thắp mịt mù âm dương.

 

Biển Cát

 

Gọi mùa hạ cũ

 

Chờ ai về giữa mênh mông

Tháng tư một đóa phượng hồng mong manh

Treo trên sợi nhớ long lanh

Thả chùm dĩ vãng vào xanh màu trời.

 

Bâng khuâng đôi mắt trông vời

Lá rơi lắc rắc bời bời như mưa

Bàn tay góp những nhặt thưa

Ôm lòng chao chát ngỡ chưa qua mùa.

 

Còn nghe từng ngọn gió lùa

Vương trên sợi tóc ai đùa xôn xao

Áo người trắng đến chênh chao

Ngàn sau còn dấy nỗi đau ngậm ngùi.

 

Loang vào hạ những bồi hồi

Hàng cây ngăn ngắt chảy trôi nắng vàng

Một màu phượng thắm mênh mang

Chùn chân buốt tiếng ve ran rã rời.

 

Chờ ai trên đỉnh sầu phôi

Chiều hoang hoải gió dạt lời phù vân

Nhớ gì phượng thắp rưng rưng

Gọi mùa xưa cũ mịt mùng âm hao.

 

Biển Cát

Rớt vào đâu


Đầy trong ta

Những nỗi buồn

Không dưng

Mà nước mắt tuôn thành dòng

Nghe ngày

Từ những hư không

Thắp lên màu nắng

Mênh mông ngậm ngùi

Rớt vào đâu

Nụ cười vui

Để còn lại

Nỗi bùi ngùi xót xa.

 

Vạt mây nào

Bay ngang qua

Giữ giùm ta

Kỷ niệm buồn và vui

Mai này

Lòng có chơi vơi

Ta nhìn mây trắng

Nghe vời vợi đau.

 

Đời mình

Rồi cũng qua mau

Từng cơn sóng vỡ

Chênh chao cuối ghềnh

Lênh đênh

Đầu bãi lênh đênh

Một dòng nước chảy

Chòng chềnh trôi xuôi.

 

 

Biển Cát


 

Ôm hết chơi vơi

 

Cũng đành một khúc chia xa

Buồn như những đám mây nhoà nhạt trôi

Bàn tay nâng chén ly bôi

Nước mắt đọng giữa bờ môi ngậm ngùi.

 

Ngập ngừng một tiếng chia phôi

Vầng trăng ngã bóng chia đôi nụ sầu

Ngày vui cũ lạc về đâu

Chỉ còn hun hút mắt sâu trông vời.

 

Thời gian như dòng nước xuôi

Vươn tay ta níu những vời vợi đau

Áo xưa rồi cũng sẽ nhàu

Mênh mông trời rộng tìm nhau phương nào ?

 

Cuộc tình thôi đã xanh xao

Hắt hiu quên nhớ chênh chao một đời

Ôm về hết những chơi vơi

Đếm từng mảnh vỡ rơi vào vực sâu.

 

Biển Cát

 

Tràn tiếng thở dài

Cho tôi nhé

Một ngày vui

Mắt long lanh ướt

Môi cười hân hoan

Cùng người

Bước giữa thênh thang

Cỏ xanh bát ngát

Hoa vàng lắt lay.

 

Và bàn tay

Ủ trong tay

Có sợi tóc

Vờn bay áo người

Nhẹ nhàng

Nghe chiếc lá rơi

Vương theo cánh gió

Chơi vơi bên trời .

 

Cho tôi

Thắp vội môi cười

Quên cơn mộng dữ

Quên tình hư hao

Ngỡ chưa

Lạc mất đời nhau

Dẫu lời ru

Đã chênh chao ngậm ngùi.

 

Cho tôi

Thôi mộng rã rời

Giữa khuya thức giấc

Nửa vời nỗi đau

Hương hoàng lan

Thoảng đưa mau

Tựa vào tường lạnh

Mà đau đáu sầu.

 

Cho tôi

Hái vạn vì sao

Cất đầy túi mộng

Lao xao lối về

Đừng tàn

Một giấc vàng kê

Chạnh lòng lại thấy

Đường lê thê dài.

 

Từng vốc cát

Chảy qua tay

Tràn mênh mang

Tiếng thở dài vu vơ

  

 

Biển Cát

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
05 Tháng Sáu 20193:25 SA
Khách
Cảm ơn bạn Bình Nguyễn !
03 Tháng Sáu 20196:11 SA
Khách
Cảm ơn bạn Bình Nguyễn !
11 Tháng Năm 20191:28 SA
Khách
Thơ miên man, ý đẹp, rót vào tâm tư. Nếu nhạc sĩ cảm nhận phổ thành nhạc sẽ tuyệt vời.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Tư 201910:21 CH(Xem: 1325)
Nhà tôi ở sườn đồi, nhìn xuống dòng sông Mã. Cha tôi kể rằng, xưa kia đây vốn là vùng chuyên quy tập hài cốt bộ đội hy sinh. Sau này, đất chật người đông, những cặp vợ chồng trẻ tuổi, nghèo khó như cha mẹ tôi ra đó tìm mảnh đất cắm dùi. Rất nhiều ngôi mộ liệt sĩ chưa biết tên được cha tôi làm lễ, quy tập thành một nghĩa trang riêng do chính bà con xóm núi hương khói. Chuyện gia đình, ngôi làng nhỏ bé của tôi là những nỗi đau thương nối dài không hồi kết. Tôi lớn lên giữa bốn bề sim mua lau sậy điểm xuyết những nấm mồ cỏ xanh ngắt vây quanh. Từ nhỏ, tôi luôn có những giấc mơ kỳ lạ, trùng lặp. Tôi mơ thấy một cô bé trạc tuổi mình, tóc tết đuôi sam mặc chiếc áo hoa đứng bên cửa sổ cười cười, đôi bàn tay nhỏ xinh đưa lên vẫy vẫy. Có lần lại thấy cô bé ấy đứng thẫn thờ mở to cặp mắt đọng nước gọi mẹ, gọi anh rồi đưa tay quệt ngang dòng nước mắt…
20 Tháng Tư 201910:14 CH(Xem: 1358)
Mới, cho một khởi đầu trong từng con chữ / hơi thở em, từng thớ lõi tư duy / tiếng gà khuya, những hòa âm của một biến khúc / ánh trắng của một chòm sao /
19 Tháng Tư 201910:44 CH(Xem: 1167)
A ~ ve ~ ma ~ ri ~a*/ giọt/ từng giọt dương cầm/ láy xuống chiều/ âm/ âm/
17 Tháng Tư 20197:44 CH(Xem: 1193)
Tám bài thơ viết về Khuất Nguyên hoặc có liên quan tới Khuất Nguyên mà chúng tôi đã/ sẽ khảo sát đều được đại thi hào Nguyễn Du viết khi chu du trên sóng nước Tiêu Tương, vùng Hồ Nam - nơi nổi tiếng với “Tiêu Tương bát cảnh” từng thu hút cảm hứng vô hạn của bao thế hệ văn nhân, nghệ sĩ Triều Tiên, Nhật Bản, Việt Nam…
17 Tháng Tư 20197:36 CH(Xem: 1435)
Sau năm năm tám tháng trong cái án tám năm tù vì tội giết người Sơn trở về xóm nhỏ của mình. Nhà vẫn còn nhưng rêu phong. Những vài năm không người chăm sóc thì cũ như trái đất là phải rồi. Nó phải như một người tù cải tạo tốt thì nhanh chóng trở lại đời thường vì giảm án. May cho Sơn là tay luật sư đã nêu ra những luận cứ hết sức thuyết phục nên chỉ ngộ chứ không cố sát. Anh ta còn khuyên Sơn làm đơn xin kháng cáo. Hy vọng khi phúc thẩm có thể giảm được chút đĩnh nào đó chăng? Nhưng Sơn không. Suốt buổi xử Sơn thừa nhận bằng một thái độ hơn cả hối hận. Cứ như anh ta muốn toà tuyên cho mình cái án tử cho rồi.
11 Tháng Tư 201910:13 CH(Xem: 1908)
hoa nở dồn trên sóng \ sóng đập vào thời gian \ tự cái vuông ô cửa \ chợt thấy mình mong manh.
11 Tháng Tư 20199:19 CH(Xem: 1263)
Đi từ câu mẹ ru nôi / Em qua trăm nẻo đường đời nắng mưa / Lâu rồi em đã về chưa / Dòng sông vẫn giữ ngày xưa em hiền /
11 Tháng Tư 20198:38 CH(Xem: 1644)
Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào có đền thờ miếu mạo linh thiêng là mang lễ vật đến. Đến chỗ nào Hiên chỉ cầu xin có một thứ, ấy là tiền.
08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 1298)
Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng / Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn / Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng / Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn
08 Tháng Tư 20199:47 CH(Xem: 1355)
Khoảng thời gian ba thế kỉ XVII-XVIII-XIX là thời thịnh của thể loại truyện nôm. Các nhà văn thời này đều có chấp bút và đã lưu lại nhiều tác phẩm văn chương lôi cuốn nhiều thế hệ người đọc. Truyện Phan Trần là một truyện nôm ra đời trong thời kì này, cụ thể là khoảng cuối thế kỉ XVIII, trễ lắm là đầu thế kỉ XIX.