- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,367,904

TIẾNG CHIM, BÊN TRONG THÀNH PHỐ

20 Tháng Hai 20194:58 CH(Xem: 2576)


chim- photo NGUYEN HOANG NAM
Chim - ảnh Nguyễn Hoàng Nam

TIẾNG CHIM THÊU

 

Những cành cây mùa Đông trơ khấc

để làm gì?

để nghe rõ tiếng chim thêu.

 

Anh bắt đầu hoài nghi từ dạo ấy

lờ mờ nhận ra giữa ánh sáng và bóng tối

là bản cập nhật chưa phải cuối cùng giữa có và không

 

những người đàn ông hàng ngày trong công sở

họ cũng giống như anh

đang thực hiện kế hoạch của người khác, ước mơ của người khác

 

những người đàn bà bịt khẩu trang đi trên phố

họ cũng giống như em. Rất vội

lo toan dường như là bất tận

 

hôm qua, mọi người nói về siêu phẩm vừa xuất hiện

anh cảnh giác như một thói quen

tìm một thang đo mới

 

khi dịch chuyển tự do rơi vào thăm thẳm

bất ngờ anh nghe được tiếng chim thêu

tiếng đầu núi gọi đàn

tiếng xa chừng ngái ngủ

làm sao biết người nào anh sẽ không gặp lại

 

những loài chim thêu ngôn ngữ của mình lên vách thời gian

bây giờ anh chạm biết

tiếng chim thêu lưỡi cuốc của cha lên cây gạo đầu làng

bắt gặp mỗi mùa sang

tiếng chim thêu giọt mồ hôi mẹ vãi từ thúng sang nia

bồ gạo trong nhà luôn đầy một nửa

tiếng chim thêu chiếc khăn mỏ quạ của bà lên nấc lửa đèn dầu

ánh trăng qua làng bị rào bởi những ngọn tre

và tiếng phà khói thuốc lào của ông bám theo cột kèo trong căn nhà quá cũ

mái ngói chưa cần thay [dù vài viên đã vỡ].

 

Mảnh như làn sương sớm bay lên từ mặt đất

tiếng chim thêu những gì mà cành cây trơ khấc?

còn anh tươi tốt trở lại.

 

PHAN THANH BÌNH


 

BÊN TRONG THÀNH PHỐ

 

Những dịu dàng đang chực hòa tan

màu xỉn vàng đêm qua

loang loáng ở trạm xăng

ở nhà chờ xe bus

 

những đứa trẻ xổ số kiến thiết

những người đàn bà xổ số kiến thiết

những tôi trong căn nhà đệm khí

 

những không phải tôi còn sõng xoài mê ngủ

 

có thể nào bay bằng đôi cánh phòng ngự

gấp phẳng phiu

càng gấp vào càng nhỏ

 

tiếng xe cứu thương thúc còi đánh thẳng vào lồng ngực

tôi cấp cứu ý tưởng chưa thể viết ra, chẳng thể nào diễn dịch

sự đơn điệu khi em không ở đây

đã cắt bớt của tôi một buồng phổi

 

chiếc xe tang chầm chậm rời nhà đại thể

lặng lặng tới nhà thờ hoặc chạy thẳng tới nơi chôn cất

sự chết nguệch ngoạc như sự sống

loài chim chẳng bao giờ có ý thức thẳng hàng

 

tôi sẽ không chứng minh được tôi nếu em không cần đến

 

không có vụ cháy nào sáng nay

vô hồn trụ nước cứu hỏa

bất chợt tôi linh cảm điều gì …

 

quảng trường không cùng lúc đủ chỗ cho tất cả mọi người

trong sự reo hò biến hình của đám đông

vẫn nghe được tiếng thút thít

yếu dần và tắt lịm từ ngôi nhà tuềnh toàng cuối hẻm cụt

 

ván cờ đã mất tướng sĩ tượng xe pháo mã

chỉ còn hàng triệu quân tốt

con nào cũng muốn sang sông thật nhanh

trở về thật nhanh

 

tôi tạm làm một con tốt nghĩ.

 

Anh không được phép buồn, anh không được phép vui

bởi khuôn mặt anh đang làm người đại diện

(chẳng biết đại diện cho ai)

 

bây giờ, anh đang nhớ em

cái nắm tay đi từ chiều đến tối trong thị trấn nhỏ

những con đường mang tên danh nhân

họ đã sống như một triết lý

như lời giải thích rõ ràng cho chúng ta về từng loại cây rừng

 

anh là loài dây leo

em là loài thảo mộc

muông thú tìm anh làm thức ăn, tìm em làm vị thuốc

cái chết sẽ chẳng bao giờ hoang lạnh

 

giữa hỗn độn ngôi

giữa hỗn độn từ

hạnh phúc của những người đang yêu là thẩm quyền được giải thích về nhau.

 

PHAN THANH BÌNH

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 1017)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1675)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 1094)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 1028)
có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em / để giấc chiêm bao muộn màng níu lại / thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải / bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 1450)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.
31 Tháng Bảy 201910:17 CH(Xem: 913)
Lâu lắm hai người không đón không đưa / dễ từ độ thu nhuộm vàng phố nhỏ / mưa đã bao lần lấm lem nỗi nhớ / lũ đèn đường làm biếng thắp đêm buồn
28 Tháng Bảy 20199:09 CH(Xem: 884)
khi tiếng nói thoát ra từ căn nhà vừa được mặt trời chiếu sáng / thật nhẹ nhàng như nắng mới lên / là lúc trái tim ta thức dậy / cùng dòng người đổ vào thành phố
28 Tháng Bảy 20198:48 CH(Xem: 1688)
Hắn vốn chưa bao giờ tin ở Định Mệnh. Nhưng, thời gian qua, có những sự việc buộc hắn dần phải tin vào một thứ lý lẽ của Trời Đất mà hắn thường cho rằng chỉ tồn tại trong văn chương cổ… Mọi sự lại bắt đầu bằng chuyện của người hàng xóm. Gần một năm nay, hầu như lần nào cũng vậy, cứ thấy hắn về tới cổng, chàng thanh niên nhà bên cạnh lại vội nhảy ra vồn vã, hồn nhiên: - Anh ơi, đã xin được việc cho em chưa? Hắn chỉ biết gượng nở nụ cười chó thui để khỏi dội nước lạnh vào hy vọng của thằng bé. Gọi là thằng bé thì quả quá đáng, vì cậu ta cũng hơn 30 tuổi, có điều tâm trí ngây thơ như một đứa trẻ mười hai chốn quê rừng.
25 Tháng Bảy 20199:42 CH(Xem: 1134)
em có bao giờ buồn không em / có nghe mằn mặn buồn môi mềm / có nghe tiếng thở dài độc thoại / lặng người nhịp một tiếng con tim vắt ngang dòng phù hư
25 Tháng Bảy 20199:26 CH(Xem: 1565)
Hai năm trước trên chuyến bay đi Bắc Mỹ từ Saigon, tôi đã nhặt được quyển nhật ký viết dở dang này. Hẳn là của một cô gái. Một cô gái đang yêu. Mãi đến hai năm sau, trong một nỗ lực hầu như là tuyệt vọng kiếm tìm tung tích của chủ nhân quyển nhật ký này, tôi mới đăng những trang nhật ký này lên, hy vọng cô gái chủ nhân của quyển nhật ký sẽ đọc thấy. Và có hai khả năng xảy ra: Hoặc cô gái ấy còn yêu và còn buồn, cô ấy sẽ tìm tôi để nhận lại quyển nhật ký. Hoặc cô gái ấy đã hết buồn và hết yêu (hoặc là bắt đầu một tình yêu khác vui hơn), cô gái ấy đã quên những gì mình viết ra trong ngày buồn. Quyển nhật ký sẽ vẫn ở lại với tôi.