- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,577,938

DANH GIÁ CON NHÀ

14 Tháng Giêng 201911:34 CH(Xem: 10142)


Nguyen Tri 2018
Nhà văn Nguyễn Trí - 2018

               

LTS: Lần đầu cộng tác cùn Hợp Lưu. Nhà văn Nguyễn Trí sinh năm 1956 tại Bình Định, hiện sống và làm việc tại Tp. Hồ Chí Minh.

Tác phẩm đã xuất bản:

 -Bãi vàng, đá quý, trầm hương, tập truyện ngắn, NXB Trẻ, 2013;( Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2013).

 -Đồ tể, tập truyện ngắn, NXB Trẻ, 2014; Thiên đường ảo vọng, tiểu thuyết, NXB Trẻ, 2015; Ảo và sợ, tập truyện ngắn, NXB Trẻ, 2016; Tuổi thơ không có cánh diều, truyện dài, NXB Kim Đồng, 2016; Bụi đời và thục nữ, tiểu thuyết, NXB Văn hóa Văn nghệ Tp HCM, 2017; Trí Khùng, tự truyện, NXB Hội Nhà văn, 2017; Ăn bay - tiểu thuyết -NXB Phụ nữ, 2018;Mạt cưa, rượu trắng, đường vàng, tập truyện ngắn, NXB Phụ nữ, 2018.

...

 Chúng tôi trân trọng gởi đến quý độc giả và văn hữu truyện ngắn"DANH GIÁ CON NHÀ" của nhà văn Nguyễn Trí.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

 

 

   Mẹ Thúy Diễm là dược sĩ. Cha cô làm chi đó trên huyện. Lâu lâu ông có lên tỉnh để họp. Bà Thúy Thanh – mẹ của ba đứa con hai trai một gái, trong đó có Thúy Diễm - là chủ một Pharmacy rất bề thế của thị trấn Y. Diễm đến trường bằng xe hơi có tài xế đưa đi đón về. Hai anh trai của cô không đỗ đại học vì thế họ vào trung cấp dược. Ra trường thì nơi thi thố tài năng là cửa hiệu của gia đình. Bán thuốc theo toa bác sĩ hay khách hàng yêu cầu :“Cho tôi ba ngày thuốc cảm ho” thì Thúy còn bán được nói chi hai ông trung cấp.

Diễm học giỏi. Giỏi lắm. Bằng chứng là cô vào lớp mười với số điểm tối ưu của trung học phổ thông Y. Đây là trường điểm của huyện. Để được vào Y  không giỏi thì đừng có mà mơ. Y rất uy tín ở khâu vào đại học. Có năm những chín mươi tám phần trăm học sinh đỗ đạt. Con em ai được học ở Y là cầm chắc một tiền đồ sáng rực. Có tiền có quyền đừng mộng chạy được vào Y. Hiệu trưởng có thớ lắm chứ chẳng chơi. Quan chức các cấp gặp ông là kính cẩn nghiêng mình. Còn giáo viên? Tuy lương ba cọc ba đồng nhưng thu nhập chính của họ là khoản thêm bớt và kèm cặp. Ông Tuân dạy lý có một phòng dạy thêm tại tư gia. Ông thêm hai lớp, mỗi lớp bốn mươi trò, mỗi trò năm trăm ngàn một tháng. Tám chục nhân năm trăm là bao nhiêu thưa quý quan nhân? Chưa kể khoản quà cáp lâu lâu phụ huynh ghé xin thầy ngó qua con của em dùm một chút. Thu nhập vậy thì ngu sao tiêu cực cho rách cả tơi lẫn nón nếu bể chuyện? Các thầy cô Toán, Hóa, Sinh ngữ cũng nào kém cạnh chi. Nhiệt thành ở trường nhiệt tình ở nhà mà không đỗ đạt thì chỉ có mà xui tận mạng.

Con nhà nghèo, thậm chí trung bình trong cái ăn không dễ để vào Y.  Con nhà nghèo vượt khó học giỏi? Thì có... nhưng hiếm lắm. Vậy nên, hầu hết học sinh của Y là con nhà giàu. Đến trường bằng xế hộp như Thúy Diễm không có gì là đặc biệt. Sắp đến giờ tan học thì có cả vài mươi chiếc bốn bánh đậu kín mít cái vĩa hè rộng sáu, dài những một trăm năm mươi mét hai bên hông trường. Hai hông kia nếu không giáp khu dân cư cao cấp thì xế hộp đậu kín luôn là chắc nụi. Vĩa hè trường học rộng vậy âu cũng thường. Một ngôi trường có diện tích cả nghìn mét vuông bốn dãy phòng  những bốn lầu. Sân bóng rỗ, bóng chuyền, bóng đá mini cũng có luôn. Vĩa hè mà hẹp thì đâu có cân phân. Và Y đạt chuẩn quốc gia từ lâu lắm rồi.

Thực ra quý vị danh gia cho con đi học bằng xế hộp chả phải muốn khoe khoang chi cái sự giàu. Có của khoe là dại. Đặc biệt mấy ông quan, lương ba cọc ba đồng mà có xe hơi thì không ăn hối lộ cũng ăn cắp của công. Thiệt mà nói... thời buổi nầy cướp cạn, cướp có vũ trang nhiều như rươi vào vụ. Ưng lên nó bắt cóc đòi tiền chuộc thì khốn. Chưa nói đến bọn du thủ trước cổng trường, chúng đủ chiêu trò  rủ rê ngây thơ vào sa đọa. Mười lăm mười sáu thì chuyện sốc nổi là không cưỡng được. Phòng bị vẫn hơn. Quý vị có của chìm chả nói làm chi chứ quan cách phải cố vay mượn mua lại một chiếc lèng xèng cho con đi học. Cấp ba đâu chỉ riêng trường mà tinh thông được, không thêm bớt ư? Đừng hòng. Phải xế hộp mới xong.

Thúy Diễm là con gái rượu nên được cưng như trứng. Đưa đi đón về là chuyện nhỏ. Cô không thêm bớt như người ta mà học kèm. Bẩy giờ tối tài xế đưa cô đến nhà  bạn. Bố mẹ của bạn cũng là chí thiết với bố mẹ Diễm. Lớp kèm chỉ tám học sinh cùng khối. Bốn nam và bốn nữ. Mười sáu tuổi, lớp mười một Diễm xinh hoa. Tóc tai môi má không thua mẫu trên catwalk môt li nào. Cô có hai bàn tay búp măng, ngón tay như mũi viết tuyệt đẹp. Lông tay Diễm mượt mà như tơ. Bầy con gái vuốt tay Diễm mà rằng:
-                     Ôi... mượt quá Diễm ơi.

        Và chuyện chỉ có thế là hết. Đến thế là hết. Con danh gia học kèm ở nhà của vọng tộc. Bầy trẻ được giáo dục trong môi trường không thể tốt hơn. Bẩy giờ đến chín giờ là tan kèm. Thầy cô tạm biệt có hẹn mai gặp lại. Mười giờ tài xế đến và  ai về nhà nấy. Kín cổng là vậy. Cao tường là vậy. Mà có chuyện là sao hả trời đất?

           Chớ chuyện chi vậy cà?

           Bữa điểm tâm hôm ấy bà Thúy Thanh theo Thúy Diễm vào toilet. Vì sao? Vì hả? Vì cái con khỉ khô khỉ ướt gì nữa mà hỏi. Ba đứa con bà Thanh quá rành cái vụ nghén. Con Diễm ụa trong lúc ăn là bà biết liền. Nhìn cái cổ của nó bà lạnh sống lưng. Mẹ cha ơi... mới mười sáu tuổi mà sao ra vầy? Tại sao?

-                     Hôm nay nghỉ học – bà Thanh nói – đi với tao. Mày hư quá. Ai? Nói tao nghe coi.

    Thuý Diễm là con gái “rượu”. Rượu chi nữa. Bây giờ là cồn công nghiệp pha nước lạnh rồi. Nó yên lặng không nói. Bà Thanh cũng chả cần biết. Bà lôi con lên xe chạy một hơi. Phải cứu lấy cái danh khi còn kịp. Con Diễm cũng hãi cái vụ ụa nầy quá. Thiếu điều ruột gan nó tùng phèo. Má nó đưa đi đâu cũng đặng miễn yên thì thôi. Thời nầy thì chuyện chi mà chả thông khi có tiền.

                                                     ***

          Thúy Thanh là dân tầm cỡ. Kinh doanh nghiệp dược thì không hề giản đơn. Phức tạp của nghiệp nầy có thể nói không một ngành nghề nào qua được. Nghiệp khác có thể lỗ hoặc hòa. Dược thì không. Tuyệt không. Giá thuốc trong tay kẻ bán. Xướng bao nhiêu người mua trả bấy nhiêu. Bán lẻ thì cho vui chứ ăn thua chi, quan trọng là phân phối. Pharmacy Thúy Thanh là nơi tích trữ và giao hàng cho hầu hết các nơi mua bán lẻ trong toàn huyện. Trong tay bà có hàng trăm điểm. Không uy vũ bằng trời là không thể. Vậy nên các nơi khám chữa bệnh trong huyện nhà và các huyện lân cận, thậm chí những bệnh viện trong tỉnh không một nơi nào khi Thúy Thanh đến không dừng tất cả mọi hoạt động để nghinh tiếp.

        Nhưng chuyện cực kỳ quan trọng nầy thì không thể. Hơn ai hết bà Thúy Thanh biết sự tác hại khôn lường của tây y khi dính vô cái gọi là ngừa nói chi đến hủy diệt. Hơ hỏng một tí là nguy cơ vô sinh rất cao. Hơn nữa, gia đình bà, gì chứ, đạo cao đức trọng tầm cỡ, để cho đồng nghiệp và bọn dưới trướng biết chúng không coi ra gì thì chớ còn loan tin bậy bạ có mà đi đầu dưới đất. Thúy Thanh đưa con gái ra ngoại ô. Hết đường nhựa rồi rẽ vô lộ bê tông. Dừng xe, bà dẫn Thúy Diễm vào một hẻm hơi lớn, hết hẻm lớn qua hẻm nhỏ mới đến nơi cần đến.

        Xô cửa một căn nhà tường tô nhưng lợp lá dừa nước. Bên trong duy nhất một người đang ngồi lần tràng hạt trước một bàn thờ Phật. Quen thuộc như từng đến nhiều lần Thúy Thanh đưa tay bật công tắc. Ánh điện rực lên soi rõ gương mặt một bà già. Thúy Diễm chợt nhớ đến bà phù thủy cưỡi chổi cùn trong phim thần thoại. Bà già đưa mắt nhìn Thúy Thanh. Bà mẹ chỉ vào đứa con gái và gật đầu. Bà ta cũng gật gật chào lại. Bà già lấy tấm chiếu máng trên vách nhà trãi ra nền ciment. Rồi lại gật đầu với Thúy Thanh:

-                     Ngồi xuống đó - Bà Thanh nói với con gái.

      Thúy Diễm ngồi xuống nhìn bà già chậm rãi bước về phía bàn thờ. Bà ta đặt xuống chiếu một cái hộp vuông vức bằng bàn tay. Đối diện với Diễm và mở hộp. Trong hộp là một sợi nhợ chừng năm tấc một hộp lưỡi lam, bông gòn và một chai cồn chín mươi độ:

-                     Quay lưng lại và cởi áo ra. – Bà Thúy Thanh ra lệnh cho con gái.

       Thúy Diễm làm theo như một cái máy. Nhưng khi cô chuẩn bị cởi đồ nhỏ thì cửa nhà bật ra. Theo quán tính Diễm đưa tay che ngực và ngước nhìn. Kẻ xô cửa bước vào nhà là ông Tính – cha Diễm -. Ông nhìn vợ:

-                     Bà đưa con Diễm về. Tôi cấm. Về cái đã tính sau.

    Vợ đưa mắt ngạc nhiên nhìn chồng. Ra là ông đã theo bà sát nút mới dò ra được nơi nầy. Vậy là chuyện vì sao con gái rượu bị ụa mữa bất thường ông đã biết. Thúy Thanh nhìn chồng:

-                     Ông đến đây làm gì? Về đi. Tôi biết phải làm gì trong chuyện nầy.

-                      Về cái đã rồi muốn sao thì muốn. Hôm nay là không được.

-                     Không được cũng phải được.

-                     Tôi bảo về.

        Tất cả rời căn nhà ẩm thấp và tăm tối. Thúy Diễm không biết điều gì đã đang và sẽ xẩy ra. Cô theo mẹ lên xế hộp, theo sau là chiếc tay ga đời mới của cha. Cho đến lúc bon trên lộ lớn cô mới chợt nhớ ra là cô chưa được nghe bà già như phù thủy nói một  tiếng nào. Thúy Diễm hỏi mẹ:

-                          Bà già đó sao không nói vậy má?

-                          Bà ấy người Tày. Bị câm bẩm sinh.

-                          Sao má đưa con đến đây? – Vừa nói cô vừa ụa.

        Nghe con gái ụa bà Thúy Thanh nổi giận:

-                          Mày làm sao mà ra cái nổi nênh nầy? Ai? Nói tao nghe coi. Cha mày biết rồi đó. Ống giết mày chết Diễm ơi.

        Con bé kín bưng với mẹ nhưng không qua được ông cha. Đàn ông mà. Họ có đủ thủ đoạn để biết cho bằng được cái họ cần biết. Ông Tính vào phòng riêng của con gái. Ông lôi tất cả những hình ảnh trong Album và nó thòi ra một lô một lốc hình chụp một tiệc sinh nhật. Bốn trai và bốn gái vui vẻ bên nhau và tương đối gọi là trong trẻo. Ai trong bốn gã trai nầy là tác giả cái con gái ông đang mang?

-                     Con nói đi – Ông Tính dịu dàng – ba sẽ yêu cầu nó chịu trách nhiệm. Má con dẫn đến bà người Tày để phá. Nếu phá là con sẽ mất hết, hiểu không? Bốn thằng nầy ai là người con yêu?

      Ông Tính ru Thúy Diễm bằng lời ru của mẹ. Nhẹ nhàng và êm dịu nên con bé khai thiệt. Rằng chả có ai trong bốn ông cố nội học kèm. Cô nhỏ to với cha rằng cái cô đang mang là của Dũng:

-                     Dũng nào?

-                     Là thầy dạy thêm môn Toán của tụi con.

-                     Được rồi... để ba lo.

     Ông cha ra khỏi phòng. Mừng như bắt được vàng khối. Như chi nữa? Khối vàng chắc luôn. Dũng trẻ tuổi đẹp trai là con trai của kẻ thù ông. Đối thủ của ông trong cái ghế trưởng một phòng ban. Gã giáo viên thoái hóa sẽ trả cái giá ra sao về tội quan hệ với vị thành niên?

       Bà Thúy Thanh lạnh sống lưng khi nghe tiếng cười của chồng.

                                                                 ***

    Ông Toàn – cha của Dũng – một ông kễnh, đối thủ của ông Tính chấp thuận mọi điều kiện của đối phương. Không chấp nhận nó tống con trai ông đi tù là chắc nụi. Một giáo viên xâm hại tình dục trẻ vị thành niên thì có mà đứt bóng cả ba đời họ mạc. Xã hội nầy không cần biết đến tình yêu tình iếc của anh. Yêu đương con khỉ khô gì mà chưa đến mưới sáu tuổi đã phá động đào? Giang hồ chả nói làm chi đằng nầy lại là giáo chức. Một dứt cháo nào đó phù phép thơ thiên hạ hóa thơ mình còn bị tha nhân bóp cho đến độ bỏ luôn nghiệp khỏ đầu trẻ kìa.

      Một quan trọng nữa mà ông Toàn xuôi tay chịu trói là vì ông chỉ có một Dũng là trai. Bầy chị nó gồm sáu đứa ông nản quá. Mà đâu phải ông một vợ chi cho cam.  Có cả phòng ba luôn đó. Ông Toàn tuy kễnh nhưng thuộc lòng ngôn ngữ thánh nhân rằng “không có con trai nỗi dõi là đại bất hiếu”. Chỉ một Dũng mà vướng lao lý thì ông chết cho xong. Ông thèm lắm một cháu nội. Nghe đối phương hăm he ông ô kê liền. Ba cái chức vụ chả nghĩa trang gì so với cháu nội. Nếu là trai thì hay quá. Vậy nên ông trả lời đối phương rằng;

-                     Tôi chán quan trường rồi. Thằng Dũng lấy vợ là tôi “ Một mai, một cuốc, một cần câu” liền.

    Khi người ta có ba cơ ngơi, ba bà vợ thì ham hố chi nữa?

    Vậy là ông bà kễnh đưa con trai đến ra mắt cái gọi là sui gia.

    Vậy mà – mẹ cha ơi – bà Thúy Thanh không chịu. Bốn mặt một lời bà tuyên bố với ông bà kễnh rằng không sui gia chi ráo. Thế có kỳ lạ không? Con cái đã ra cái tận cùng mà vẫn sang chảnh là sao? Lý do bà đưa ra không ai chấp nhận được là con nhỏ mới mới lăm tuổi rưởi, chửa đẻ là không nên. Đồng ý. Nhưng nó lớn bụng rồi thì phá mới là không nên gấp một triệu lần. Phá? Nghĩ đến đây ông kễnh Toàn lạnh gáy. Hơn ai hết ông biết cái linh hồn bị giết khi đang rất muốn tồn tại với nhân gian nó báo cho có mà sói trán. Mẹ cha nó – ông rủa thầm – mình sáu đứa con gái lo cho chúng sáu cái cơ ngơi và mang họ người ta chả phải là oán tụ từ đời cha ông đấy sao?

    Cả hai ông Toàn và Tính cùng về một phía ra sức thuyết phục bà Thúy Thanh. Hay thực. Bên vì quyền lực sẽ lên cao, bên vì cháu chít – đang bất cộng đới thiên – họ hóa bạn. Nhưng Thúy Thanh vẫn trơ như đá tảng. Ông Tính đành tiễn bạn Toàn ra về hứa sẽ thuyết phục bà xã để và chắc chắn sẽ thông qua. Anh chị yên tâm. 

     Còn lại hai vợ chồng. Mà không. Một người nữa vẫn đang theo dõi nội tình là con bé Thúy Diễm. Nó hé của phòng riêng nghe người lớn quyết định đời mình. Ủa ... sao bà má lại từ chối vậy kìa? Nè – nó nhủ thầm - ảnh không đến tui mới nghe bà cho ra chứ không chịu tui đi theo ảnh cho bà coi. Con gái rượu nuông chiều từ lọt lòng Diễm muốn là trời muốn. Ở đó mà cản.

-                     Ông tưởng tôi không biết con Diễm lớn bụng với ai hả? Tôi biết nhưng không thể được.

-                     Nhưng tại sao? – Ông Tính nhỏ giọng van xin – bà biết cái tiền đồ...

-                     Ông chỉ biết cái thân ông. Tiền đồ của ông... còn không biết cái gì hết. Lý ra tôi dấu cho đến chết nhưng đến cái nước nầy thì...

       Thúy Diễm đang muốn ụa nhưng nghe đến đây thì sự tò mò làm cơn ụa biến mất. Cô dỏng tai lắng nghe. Ông Tính cũng vậy:

-                     Con Thúy Diễm không hề là con ông đâu.

   Cả cha cả con đang nghe trộm kẻ bàng hoàng, người há hốc:

-                     Nó là con ông Thuần cha của ông Toàn đấy.

-                     Trời đất ơi... là sao? – Ông Tính thảng thốt.

     Bằng một giọng đều đều bà Thúy Thanh kể rằng mười sáu năm trước bà mang quà cáp đến nhà kễnh Thuần xin cất nhắc cho chồng cái chủ tịch xã. Ông Thuần không nhận quà mà yêu cầu chuyện giường chiếu. Bà Thúy Thanh tuy hai con nhưng sắc nhan sắc dạng “chìm đáy nước cá lờ đờ lặn”. Và cũng thiệt mà nói trước khi lấy chồng bà cũng bồ bịch với đôi ba anh. Thêm một thằng thì bà hát câu “mấy chú ba tàu thằng nào cũng như thằng nấy, thằng nào không giấy tống cổ nó đi về tàu”. Bà ok chuyện chiếu giường miễn xong việc cho chồng thì thôi. Chồng có quyền cao thì chuyện làm ăn mới xuôi chiều mát mái. Một cái Yoni. Vâng chỉ một nó mà nên chuyện chả hay lắm ru.

     Nhưng ông Thuần chỉ có duy nhất một trai là ông Toàn. Ông đã trăm phương nghìn hướng thêm đứa nữa. Chao ôi cơ ngơi dăm bảy tòa lỡ thằng duy nhất lăn ra chết thì công lao tích cóp xem như bỏ. Bà Thúy Thanh đẻ một loạt hai con trai hay là bà đẻ cho ông một đứa? Ông sẽ giúp bà cái gì cũng được. Ngày đẻ ông sẽ điều ông Tính đi công việc và cho người đem đứa nhỏ đi. Nếu đồng ý thì lên giường bằng không ông chả ép. Ông cũng nói thêm rằng chồng bà không năm nay thì năm tới cũng chủ tịch yên tâm đi.

     Nhưng bà Thanh muốn liền. Cơ hội làm chi đến hai lần? Vậy là khi cái bụng bà  vun lên được bốn tháng thì ông Tính lên luôn. Hên quá. Bà sanh con gái nên không mất con vì ông Thuần quăng cục lơ đánh ào. Nhưng phải chi là con trai và ông ta ôm đi như kế hoạch đã bàn thì đâu có ra cái hôm nay.

      Ông Tính ôm đầu nghe vợ yêu dấu nói. Con Thúy Diễm cũng không sót một lời. Ra mình là em ruột của ông Toàn và tay Dũng phải kêu mình là cô. Bà cô. Đúng lúc đó thằng cháu điện thoại cho bà cô:

-                       A lô... anh nè...

-                     Thôi bỏ đi tám – giọng Diễm lạnh như tiền – tôi phá chứ không để. Ông kiếm con khác đi. Nếu không có buổi sinh nhật đó và ông không bỏ thuốc mê vô rượu thì tôi đâu có bị như vầy... nhưng mà thôi. Tôi tha cho ông đó.

-                     Nhưng anh yêu em Diễm ơi. Yêu lắm. Anh van em...

    Diễm nói một câu đúng đến một trăm phần trăm:

-                     Yêu cái bà... cô mày.

     Cô theo mẹ lên xe đến bà phù thủy người Tày. Bà già dùng sợi nhợ đo lưng cho cô. Ngang dọc bà cắt một phát. Thêm phát nữa và phát nữa... Thúy Diễm nghe nhói đúng chục lần. Hơi rát một tí lúc xoa cồn vào vết cắt. Vậy là xong. Thúy Diễm lên xe, chưa đến nhà thì thì đèn đỏ đã rực lên rồi.

                                                               

 

     NGUYỄN TRÍ

  

         

 

 

  

      

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Chín 202110:30 CH(Xem: 1025)
Đầu năm 1950, Nguyễn Sinh Côn, tức “Đồng chí Đinh,” “đi bộ 17 ngày” từ Tuyên Quang tới Thủy Khẩu, vượt biên giới qua Long Châu (Quảng Tây). Rồi được Lưu Thiếu Kỳ [Liu Shao-qi] đón lên Bắc Kinh.[1] Trước thập niên 1990, rất ít người biết chuyến “khất thực” bí mật này. Nguồn tư liệu chúng tôi sử dụng gồm tư liệu văn khố Mỹ, Pháp, Việt thu thập hơn 40 năm qua, kể cả chuyến tham khảo Việt Nam năm 2004-2005. Hai tài liệu văn khố Pháp quan trọng là nghiên cứu “Đảng Cộng Sản Trung Hoa tại Bắc Đông Dương” [Le Parti communiste chinois en Indochine du Nord]” của Nha Thanh Tra Chính Trị Đông Dương, và “Trung Cộng và Việt Minh, từ tháng 9/1945 tới tháng 9/1948 [Les Communistes chinois et le Viet Minh (du Septembre 1945 à Septembre 1948)]” do Charles Bonfils soạn thảo.[2]
31 Tháng Tám 202112:22 SA(Xem: 1108)
Trong đời hoạt động của Nguyễn Sinh Côn [Hồ Chí Minh]—ngoại trừ chuyến “đi biển” năm 1911, do tự nguyện—mỗi cuộc xuất ngoại đều có sứ mạng riêng. Chuyến đi Nga cuối tháng 6/1923 từ Paris—do Đệ Tam Quốc Tế “Cộng Sản” [ĐTQT, Comintern] dàn xếp—là chuyến cầu viện thứ nhất. Nó mở ra cho Côn giai đoạn hoạt động suốt 22 năm kế tiếp như một cán bộ ĐTQT chuyên nghiệp [apparatchiki, và agitprop=political agitation and propaganda]. Chuyến đi bộ 11 ngày lên Côn Minh [Kunming], Vân Nam [Yunnan] vào cuối năm 1944 cầu viện Mỹ—qua đường giây Tướng Claire Chennault, chỉ huy trưởng phi đoàn Cọp Bay [Flying Tigers], và Sở Tình Báo Chiến Lược [Office of Strategic Services], tiền thân Cơ Quan Tình Báo Trung Ương [Central Intelligence Agency], mở ra cho Côn cơ hội bằng vàng chiếm chính quyền trong vòng tám ngày ngắn ngủi từ 17 tới 25/8/1945 như một “đồng minh tự phong”của Mỹ, rồi tuyên bố độc lập với Pháp chiều 2/9/1945 ở vườn hoa Ba Đình.
10 Tháng Tám 20211:42 SA(Xem: 1796)
Nhu cầu tìm hiểu sử học càng cấp thiết hơn khi cuộc cách mạng truyền thông của thế kỷ XX đã giúp phổ biến đủ loại “ngụy sử” qua các dạng thức tuyên truyền trắng, đen hoặc xám của các chính phủ, chế độ và phe nhóm, tôn giáo. Một nữ sinh viên ban Thạc sĩ Việt du học ở Liên bang Mỹ mới đây—khi được đọc những tư liệu văn khố về Hồ Chí Minh (một trong những tên giả của Nguyễn Sinh Côn, 1892-1969)—đã vội vã phản kháng là xin đừng “phá hoại lịch sử.” Thứ lịch sử mà người nữ sinh viên trên nói đến, thực ra, chỉ là những bài giảng lịch sử giáo điều, đúc khuôn tại Việt Nam. Một thứ truyền đơn, khẩu hiệu, không hơn không kém, của phe thắng cuộc đang cai trị bằng còng sắt và kỹ thuật tra tấn của an ninh, mật vụ dưới họng súng quân đội—nên đã tạo ra hiện tượng đáng buồn về tình trạng giảng dạy môn sử tại Việt Nam hiện nay; cũng như những lập luận “rẻ rách sinh con chuột” hay hờn oán, trách móc, ở hải ngoại.(Chính Đạo)
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 5820)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 5807)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 13160)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 30011)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 81127)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 20221)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 343)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”