- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
249,401

CON TIM KHÔNG THEO LUẬT

07 Tháng Giêng 20194:48 CH(Xem: 12588)
CON TIM KO THEO LUAT
Buổi Mai - photo UL

 

 

 

thơ Nguyễn Đăng Khương
KHOẢNG KHÔNG

 

Tất cả lùi xa
những người từng nhiều lần với anh chén thù chén tạc
chỉ nỗi đau tồn tại vĩnh viễn
may ra còn lòng trời buổi mai nắng nhạt
lấy trái tim băng cuộc đời dập nát

 

Có thể đây lần cuối anh hoài nghi về lời ngà ngọc từng thốt ra
trên đôi môi tình bạn tình yêu
trên mặt gương bóng tượng đài sừng sững
trên đỉnh của mọi đỉnh cao
dưới vực thẳm của những cơn say

 

Bao nhiêu ân ái đi hoang như mũi tên trên chiếc giường tháo rã
bao nhiêu ngọt ngào của một thời tình tự
bao nhiêu đắm mê quyết liệt đất trời
có thể đây là lần đầu anh nghiệm ra
bấy nhiêu tan biến bời bời

 

Tất cả đến gần
khoảng trống tươm ra từ đường gân bị đứt…

 

 

 

GẶP

 

Giọt có vô số bầu trời 
hạnh phúc cái nhìn giao nhau 
bốc cháy không hát thêm

 

tiết chế năng lượng cuộc vui 
yêu nhau cãi nhau rồi yêu nhau 


cánh rừng âu lo
cõi nhân gian ẩn tàng trong người nàng tiếp diễn

ý nghĩ long lanh mắt ướt
ném mật khẩu thẻ

tán loạn hương sắc

cuối đời kiệt tác dời qua kiếp khác.

 

 

NGÒ BÔNG TRỔ GAI
Tình yêu trông từ xa giống như giọt mật nhưng khi đến gần thì lại là một giọt nước mắt long lanh.(danh ngôn)

 

Ước vọng ẩn vào hỗn mang
mưa về nàng
con tim không theo luật


sự vang động bàn chân đặt trên nhịp sống
đến 
nhưng tuyệt nhiên không tiếng người
điện thoại 
chỉ hoàng hôn đổ cánh


ký tự mòn
hơi thở mỏng
rời rã

 

vườn nhỏ được trang hoàng bởi nàng
cây lá nhón chân theo
hồn hoa mỏng mảnh
hân hoan

 

đất trời ngó lơ mặc cho nếp nhăn chạy qua nhan sắc
không thấy ai ruột đứt vì thương
trật tự mới từ ca dao

 

dày và sắc
các chiều thời gian
con tim bật máu
nếu đưa tay ra ngắt.

 

ỨC

 

Cây lá ưu tư theo đất trời
ứ đọng tham vọng
loài du cư bay vào lưới hư vô
ẩn náo


ta con cò đứng một chân co ro đưa cái cổ dài
mọi bàn tay muốn chộp rồi bóp

con đường ngụp ngụa vươn mình ra
nâng chuẩn mới cho cuộc đời cố lũy


lão gánh tuổi xuân ra chợ lộ
rau quặt quẹo nhiễm phóng xạ

 

ta lại phải vươn cái cổ ra cho tổ chức
giết chóc trong lò sát sinh
quen không còn đau mà chỉ còn u mê

 

ta lại mang phận mưa vút qua đáy vực
úa phèn trong ký ức
bên cổng rào nhà nàng đêm ấy.

 

 

 

CHÌM

 

Triết gia bay ngang ném xuống cho tôi
cú cú cú hay cứu cứu cứu

dây võng hiểu lực căng 
hai cây biết mình an toàn bị cột

 

họ bình tâm về cái nàn
như con vật cưng dành ve vuốt

 

nhà toán học bay ngang ném xuống hình thức đề thi đẹp
sẽ tính được khoảng cách bước ra khỏi cái chết
bằng thứ thuốc chống thối rữa

 

nhà thơ trên đường rơi xuống vực
khóc than thơ kẻ khác là nghe vẻ nghe ve
âm thanh chạm đáy cuồng ngông đại bại

 

nhà sử học lo trồng cây gây rừng
chết khô trên gốc đại thụ
miệng hộc ra máu xanh

 

nhà tình dục học nói mình liệt dương biến thái
chỉ thích những thằng trai tơ

 

nhà giáo dục học đốn bỏ ngôn ngữ
đánh vần bắt đầu từ chữ T

 

hỗn mang diễn tiếp
chờ đi 
bay đầu lúc bái mai hoa.

 

TRẢ LẠI

 

Họ phải làm cho có tình
xớ rớ lờ mờ đi chơi chỗ khác

 

anh chỉ là con tốt
chết bất đắc kỳ tử
đừng mong qua sông

 

ư ử rên trong mê
ích gì
dao chậu cắt tiết chực sẵn

 

đóng mọi cửa
ai bay cứ bay
thời gian ngồi lại
ai diệt mầm cỏ
nó lại xanh rì
ai bảo em nhu mì
em tự nhận em hơn quỷ dữ

 

bỏ đi lữ thứ
đóng mọi cửa
từ đầu…

 

 

BỜ KIA

 

Sự va đập vật dụng trong nhà
phát ra từ tay quỷ 


nước biển màu gì hửng hai mươi năm đầu
thế kỷ quái gở

nó không cho chữ y anh dài ra
biến anh thành chữ v


con người phổ quát chỉ uống nước lã lý tưởng
chiêm tinh gia thắt cổ bầu trời
giải mã dây thòng lọng

 

hoen ố trên gương 
biến thành mặt heo
cơ cười kéo căng đâu mất

với đôi mắt mù


chỉ nghe họ kháo nhau đi
xe khách đấu đầu
biểu hiện sáu mươi cảm xúc...

 

ĐỨT

 

Khi ấy nhát cuốc đầu tiên giáng xuống
những hạt cỏ reo cười
nhốn nháo chạy không khỏi tạp loạn
quét cái đầu mình trên đất

 

căn thẳng mảnh trăng ngấm men đau
gió quát tháo dọc theo số kiếp
chỉ học một ông thầy thế gian rộng lớn
hoàn mĩ mình nguyên thủy
kẻ hiền lành có hại cho thiên hạ

 

hư hỏng quay lại có mùi thơm
ngang qua
thịt không cần gọi kiến

 

thôi sông quê mình làm cá mình tự do uốn lượn 
bị bắt mất dòng sông vẫn sống
buộc tóc râu theo ý sóng tăn lăn
mặc người nghĩ bằng lỗ tai hay mắt

 

sợi dây câu
giáng xuống nhát cuốc đầu tiên
bóng đêm chìm trong mắt cú.

 

 

 

 

TRÊN MẶT

 

Lần cuối cùng dòng sông thoi thóp thở
bóng chim dắt tay gây sóng 
dập mình

tư duy bằng lỗ tay
mặc tử cấm ca hát
qua đám ấy
chìm cùng cái ác 
nhát lưỡi thật sắc

lần cuối trước khi băm nát
trộn mọi thứ làm dồi
còn tiếng rên ư ử
chó

đùn đẩy phải nhắm mắt
bước
hết năm
mảnh trăng lá lúa
cắt cổ

lần cuối
mặt 
còn máu đủ biến sắc.

 

 

SỢI LÔNG HỒNG NGANG QUA TRÁI ĐẤT

 

Thế cuộc ngắn dài là mấy
thất bại vô ích vỡ tan
hạnh phúc tên em
loài người khao khát nắm lấy
sau khi tuột hết thịt da
lực nặng trái đất tai họa
ngỏ ngách trốn tránh đừng mong
đường tắt mọi người tiến bước
đường vòng một mình em bay.

 

 

 

VÕ ĐÀI

 

Mê say đấu thật hơn diễn

ánh sáng mạnh mẽ rọi từ trời

hơn là đèn chớp

cho dù ghê tởm chết chóc không nguyên vẹn

tài nghệ sức mạnh cống hiến

căng thẳng chiến bại trong mình

 

giả dối phi nghĩa

gạt lừa kỹ xảo

bản chất ghê tởm mất đi

trừng mắt không cần nghĩ

giây phút ấy dành bắp cơ bốc lửa

 

cho dù đánh bốc hay đấu vật

không bạo lực

cơn kích động nhất thời

chung cuộc chẳng cần đến

lưng chạm xuống lỗi lầm

 

người trẻ tuổi nhúng mình cường điệu

người trong mê bay nhảy như chim

người của đất chưa ở yên dưới đó

người trời cao sống ở hư vô

 

giữa hai nắm tay mọi biểu đạt thất bại

không hạ gục một cơn choáng ngất.

 

 

KẾT

 

Bao năng lượng từ đoạn đầu hoạn lộ
lưu đày bài thơ trong mơ
miền đời ra sao một ai biết được

 

người liệt tê 
buốt nhức
nó là bộ xương khô

 

mê man trong sóng ban giao
suy toán ma mị 
nó dao động phía trước

 

rạn nức 
đầu dây chui mất 
nó bùng nhùng
cháy sau lưng

 

thần thánh nhiễu vọng
chuyển lưu
nó trên cao trừng trừng nhìn xuống

 

thực thể rực rỡ kiêu sa như nàng
tưởng tượng không bao giờ bước tới.

 

 

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Năm 20227:11 CH(Xem: 1598)
Người về tím chiều cánh diều châu thổ / chập chờn mái lá / những chú bê nấn ná vạt cỏ non / vườn cây xanh trần ai khát khao cánh chim tìm tổ / vọng tiếng cười đợi chờ son sắt nhân duyên / Đất từ bi mộc mạc / Đất chân chất yêu thương / dường như cánh sen rơi nước mắt / và mùa hạ đang nở nốt hồn nhiên
25 Tháng Năm 20226:43 CH(Xem: 1542)
Tôi viết dăm ba chữ / rồi gán đó là thơ / nhướng con mắt mỏi đọc / trong cát gió mịt mờ
25 Tháng Năm 20226:30 CH(Xem: 1465)
Cách đây mấy năm, trong khi làm phim tài liệu chân dung “Lê Đại Cang - nhân cách bậc quốc sĩ”, nhà báo - Tổng BT tạp chí Văn Hiến Nguyễn Thế Khoa đã đưa tôi tới sông đào Ngũ Huyện Khê để ghi hình ảnh bộ cho phim này.
25 Tháng Năm 20226:26 CH(Xem: 1407)
“Anh trẩy chùa Hương phía xót thương”, đó là câu thơ thường chợt hiện trong tôi giữa những ngày rong ruổi khắp Kinh Bắc làm phim về Học Vấn vùng đất này - theo yêu cầu của Sở Giáo dục Hà Bắc, sau đó là làm phim chân dung về thi sĩ Hoàng Cầm - theo nhu cầu của đạo diễn Tự Huy và bản thân tôi…
12 Tháng Năm 202210:30 CH(Xem: 1977)
anh sẽ không nhận ra em / gặp nhau bên ngoài thư viện / đơn sơ, blue jeans T shirt không son phấn / một cuốn sách mở, anh sẽ đoán / dù mọi người đang viết tiểu thuyết bí ẩn. đời mình
29 Tháng Tư 202210:44 CH(Xem: 1955)
thành phố tan hoang mảnh vụn / phố nhà, cao ốc, bệnh viện vỡ tung / thây người la liệt / khói lửa ngút trời / từ đâu niềm hung ác của kẻ láng giềng thô bạo / mới hôm qua là anh em ?
29 Tháng Tư 20221:40 SA(Xem: 1781)
Xin mượn tạm tên tập thơ của thi sĩ họ Chế để miêu tả cảnh tượng cơ quan cũ của tôi trong ngày 30 tháng 4 lịch sử, cùng tâm trạng chung của nhiều cô bác, anh chị em từng làm việc tại đây: Hãng phim truyện VN, 4 Thụy Khuê Hà Nội, cơ sở làm phim truyện lớn nhất nước - mặc dù tính chất Điêu tàn mới chỉ nói được phần nào cái vẻ ngoài của hiện tượng cũng như bản chất sự việc… / ... Nền điện ảnh đàn em, sinh sau đẻ muộn ở ta tuy không mắc căn bệnh ung thư tới độ trầm trọng như sự miêu tả của Bondarev, song lại không có đủ nội lực để tự vượt thoát và tự “xạ trị” như “ông lớn Mosfilm”, nên đã bị “đầu độc” một lần tới gần chết vào đầu những năm 90 thế kỷ trước - khi Liên Hiệp Điện ảnh VN đã có chủ trương hãm hại nó bằng nhiều phương thức khá tàn độc - trong đó có việc xóa bỏ tất cả các rạp chiếu phim và chuyển chúng thành quán bia, vũ trường, các kinh doanh văn hóa lặt vặt không dính líu gì tới Nàng tiên thứ Bảy… Hãng phim, cùng cả nền ĐA dân tộc chết lâm sàng từ đó...
29 Tháng Tư 20221:33 SA(Xem: 1818)
Cầm tay biền biệt / mà nói không cùng / vì trời mưa dột / ướt mềm vai chung
27 Tháng Tư 20223:24 CH(Xem: 2205)
Những ngày 11, 12 tuổi, vào những năm 73-74, tôi say mê Phan Nhật Nam. Anh trở thành thần tượng của tuổi thơ, với những ngày dài trên quê hương, những ngày bi thảm, những ngày thê lương, những ngày gẫy vụn, trong nỗi sợ khốn cùng. Nỗi sợ trái lựu đạn đã bật kíp. Nỗi đau vô hình của đồng ruộng ẩn chứa triệu trái mìn. Nỗi đau thắt ruột của người cha xếp xác con, trên đoạn đường từ Quảng Trị về Huế. Trong bất mãn của người lính trước một hậu phương vô ơn. Của người lính miền Nam phải tự vệ giữa một thế giới làm ngơ những thảm sát tập thể ở bãi Dâu, ở trường tiểu học Cai Lậy. Khác những nhà văn quân đội khác, tính chất bi tráng của một xã hội dân sự thời chiến phủ trùm lấy bút ký của Phan Nhật Nam, vượt lên trên các trận đánh. Không phải Mùa hè đỏ lửa, mà Tù binh và Hòa bình, Dọc đường số 1, Dấu binh lửa mới thực sự ghi lại suy nghĩ của một quân nhân trong chiến tranh. Bên cạnh, nhật ký của Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc chỉ là những tiểu xảo của những sản phẩm được biên tập.
20 Tháng Tư 202210:00 CH(Xem: 2153)
Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết. Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ.