- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,887

TRONG NẮNG MÙA ĐÔNG

02 Tháng Giêng 20199:54 CH(Xem: 8717)

Mua Nuoc Noi 7 - photo NGUYEN HOANG NAM
Mùa Nước Nổi- photo Nguyễn Hoàng Nam

tình khúc tháng chạp

 

hãy hong giùm anh nỗi buồn tháng chạp
khi sáng mai đây có chút nắng tình cờ
cất giùm anh chiếc lá ngô đồng đã héo
ai đã bỏ quên từ độ cuối thu

 

xếp lại giùm anh lời hẹn hò đã cũ 
bỏ vào ngăn tim nỗi nhớ tình hoài 
con phố nhỏ có gió mùa lưu luyến 
không biết bây giờ ghi dấu chân ai

 

có còn ai nhớ nỗi niềm tháng chạp
xin ủ giùm anh chỉ một làn hương 
cành hoa dại trao cho em ngày ấy
để hôm nay hoa gợi nhớ con đường

 

để bây giờ có cơn mưa tháng chạp 
cũng đã gầy như dương liễu sầu đông 
giấu giùm anh một làn hơi thở nhẹ 
mà xui đắm say cả trời đất vô cùng

 

NP phan

 

 

một ngày chợt đến

 

vẳng tiếng chim trong ánh nắng mai
cùng với lời kinh sớm
ngày bỗng bình yên như sự thật 
như đã từng là sự thật 
chẳng tồn nghi

 

liệu có một lúc nào đó
nỗi háo hức mong chờ bị bỏ quên
khi bóng râm dịu dàng
đổ xuống giấc mơ đã chín?

 

có đôi cánh xoãi dài 
bên bờ vực hư không 
mang đến ngẫu nhiên buồn vui
trong một ngày mong đợi 
sẽ hoàn nguyên

 

chiếc bong bóng đa sắc
lửng lơ trong không gian nhiễu loạn
mơ hồ một tiếng nổ vang
lạnh buốt sống lưng
vỡ ra ngày đã tận

 

có bàn tay vẫy ở phía xa kia
sau dãy núi mờ sương 
và chút gió ngậm ngùi 
cho một ngày mong manh 
trong cảm thức quay về

 

NP phan

 


dự cảm rời

 

cầm đóa hoa hướng dương trên tay
sao anh lại đi về phía hoàng hôn?
ngày đã viên mãn
chẳng còn lại gì để đợi chờ

 

những dự cảm rời rạc 
được chắp nối trong cơn mộng du 
vượt qua lằn ranh sinh tử
là những suy niệm buồn tênh

 

đóa hoa hướng dương đã không còn bung cánh 
gió lạc đường chiều
rất đỗi hoang mang
vật vã tìm nơi nương tựa

 

những biến khúc trầm ngày nọ
bỗng bật lên những lời tỉ tê muộn màng
những giai điệu mơ hồ
trong hoang vắng sầu đông

 

đóa hoa hướng dương đã tàn
khói sương đã vào cuộc mê ngủ
ngược đường tâm cảm
ngày đã lẫn vào đêm

 

NP phan

 

 


dạ khúc mùa đông

 

lắng trong sâu thẳm lặng im
có đóa quỳnh hoa nở vội
hình như gió mùa vẫn đợi
mang về một chút bình yên

 

hình như có nụ cười hiền
nở hoa giữa lòng phố xá
ta nghe mùa đông rất lạ
đi qua nỗi nhớ tình cờ

 

đi qua ngày tháng mong chờ
ngẩn ngơ buồn như sợi tóc 
buồn như mênh mang dạ khúc 
chợt nghe chút lạnh vào hồn

 

mùa đông nhịp bước cô đơn
đi cùng cơn mưa nông nổi
hình như đất trời bối rối
u hoài dạ khúc mùa đông

 

NP phan

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Chín 20218:12 CH(Xem: 493)
Thật công bằng mà xét thì nhân vật cô câm (tên Cam, với nghĩa cam chịu, nhẫn nhịn) là sáng tạo có ý nghĩa hơn cả của bộ phim. Nếu không có nhân vật này, phim sẽ “nghèo” đi nhiều lắm. Cô câm giống như một “con mắt thứ hai” của khán giả cảm nhận, quan sát, đánh giá nhân vật chính là ông chủ Nguyễn- người mà cô yêu một cách say đắm, nhẫn nại và nô lệ, kể cả khi ông ta đã trở nên dại cuồng mất hết nhân tính! Hành động đáng kể nhất, mang tính chất nổi loạn và bộc lộ rõ tình yêu mù quáng của cô câm là hành động kéo lê cái tượng gỗ to bằng người thật quẳng xuống sông (hình như có hàm nghĩa là cô vứt bỏ thần tượng yêu trộm nhớ thầm của mình!) Và cô đã bị trả giá: ông chủ ấp Mê Thảo hạ lệnh bỏ rọ cô trôi sông để thế mạng!
09 Tháng Chín 20219:44 CH(Xem: 678)
Những ngày giãn cách này, tôi khám phá ra mình có một khả năng mới; đọc được tiếng ho! Giữa tháng 8, bẳng đi một tuần, đột nhiên tất cả âm thanh quanh tôi cùng một lúc biến mất! Không có tiếng hát karaoke, không có tiếng bước chân ngoài cửa, không có tiếng người cãi nhau lao xao dưới sân, không có cả tiếng con nít khóc cười rượt đuổi nhau ngoài hành lang… tôi như rơi vào khoảng không im lặng lạ lùng. Đó là lúc tiếng ho bắt đầu trỗi lên. Đầu tiên là tiếng ho của bác hàng xóm sát vách bên trái, âm thanh đùng đục quặn sâu từ trong phổi, rồi bục ra khỏi cuống họng từng chùm tắt nghẽn. Tiếng ho luồn từ cuối dãy hành lang, theo chiều gió lan dài, mới đầu chỉ là khúc khắc, càng về cuối càng dồn dập, khản đặc.
08 Tháng Chín 20219:26 CH(Xem: 703)
ở chỗ em ngồi hôm nay / tôi hôm qua đợi cổ dài như chim / trò ú tim chạy trốn tìm / em con nít nhỏ nỗi niềm mong manh
07 Tháng Chín 202110:14 CH(Xem: 736)
Những linh hồn lặng lẽ bay lên từ ngọn lửa / Đi qua ngàn khung trời lạnh buốt / Hắt hiu / Những vì sao ngoảnh mặt cuối trời / Không có tiễn đưa / Chẳng một lời kinh thứ tội /
07 Tháng Chín 202110:01 CH(Xem: 708)
Tôi vẫn ước mơ … / về một ngôi nhà hạnh phúc / nơi thắm đượm ngọt ngào yêu thương / nơi kết chặt vòng tay thân ái / nơi thắp ấm con tim nơi đong đầy tin yêu, ước vọng
07 Tháng Chín 20219:38 CH(Xem: 670)
anh lỡ tay gói tình em rất kín / rồi đem chôn vào tận đáy cuộc đời / anh chia tay không buồn vui gì nữa / để cuộc đời đen trắng cũng thế thôi
07 Tháng Chín 20219:30 CH(Xem: 678)
Sài Gòn bao dung / Sài Gòn hào sảng / Chở che bao phận người hèn mọn tha hương / Ta len lỏi qua bụi đỏ con đường
07 Tháng Chín 20218:48 CH(Xem: 504)
Đã từng quen thuộc với tác phẩm văn học “Đất nước đứng lên” của nhà văn Nguyên Ngọc từ những ngày ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, lại vốn rất có cảm tình với nhà văn này, nên hồi phim điện ảnh “Đất nước đứng lên” xuất xưởng, tôi đã háo hức tìm xem ngay. Song, trái ngược với dự đoán và mong đợi, bộ phim đồ sộ, tốn kém này đã gây cho tôi nhiều phản cảm, nhiều nỗi ấm ức muốn được giải tỏa. Rồi khi VTV thời gian vừa qua liên tục phát sóng lại bộ phim này, nhân các dịp lễ lạt kỷ niệm nào đó, tôi đã xem thêm lần nữa và thấy cần phải nói đôi lời.
26 Tháng Tám 20211:57 CH(Xem: 1217)
và đêm đêm / lúc 3 giờ khuya, / trong gian nhà quạnh hiu của người đàn bà mất trí / chiếc đồng hồ sinh lý cũ kỹ vẫn không ngưng / cọt kẹt.
25 Tháng Tám 20219:37 CH(Xem: 1283)
Thành phố giăng đầy dây là Sài gòn tôi đó / Dây giăng từng con đường từng hẻm vắng đìu hiu / Quay mặt đi đừng nhìn mà bật khóc / Sự sống và đớn đau gần trong một tấc gang.