- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,905

VẾT THƯƠNG

02 Tháng Mười 20189:00 CH(Xem: 7561)



SONG NUOC - photo UL
Sông Nước - photo UL

ĐỈA TRÂU

 

Núi đồi trống rỗng bơ phờ trước khi cướp mất sự sống nhiều người

yêu dân làm gì có

tình yêu bị kẻ từng vuốt ve bức tử

tức tưởi không kịp giãy giụa

chìm sâu dự án tầng cao

sa đọa luôn lắm tiền

uống cả vi chất trong máu ngày

miệng những kẻ ít khi lộ diện

kỳ thực họ xuất hiện hàng ngày trước màn hình

làm gì biết cảm giác chết ngộp

của sự sống tuốt hết da thịt

quằn quại đớn đau trên đường đời

tủy xương còn thì cảm nhận

mỗi ánh mắt là vòi hút bầy đỉa trâu lúc nhúc.

 

 

Nguyễn Đăng Khương

 

VẾT THƯƠNG

 

Nàng ấy trẻ từ rất lâu giờ quay lại làm thơ ca ngợi tuổi già

Cái chết của những thằng đáng chết

Nó uống hết máu người những năm tám mươi

Cho dòng tộc chúng vinh danh phì da

Năm mươi bốn bàn tay bóp ngang cổ không được chửi

Có ích gì

Có công gì

Chẳng ai được thấy.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

VÀO KHU VƯỜN LẶNG SÂU

 

Trên đường cao tốc hồi ức trở về
linh hồn lá non rung rinh 
giọng nói mấy bà ấy chan chát
bùn đất đùn ra từ lớp học

 

Sự khốn nạn ngự trị khắp nơi
từ tài xế đến thằng nhóc học trò đều muốn làm ông có nội
bầu trời một màu vô đạo

mọi cái đều thực nghiệm
chuẩn mực lệch qua sao hỏa

 

Mạng chó, xác người
vì không ăn thịt được
có uổng phí không

 

Rắn độc trườn qua chân, may ra
kiếp nạn cố ngồi im
sự thật không ai tin…

 

Đám buôn lưỡi dối trá.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

GIỚI HẠN

 

Viên đạn mong bay cao hơn đời chim
bầu trời nghiệt ngã
tự khả giác khoảnh khắc né tránh

 

Phương đó có vô vàn ý nghĩ, tại sao
sỏi đá trơ xương hai lăm ngàn đô
cho một lần khoái lạc

 

Đoản khúc nện xuống long đong
cơn mê năm ngàn năm trước
xuyên mắt bão theo đoàn người dằng dặc
đủ nuôi sống một cơn đau.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

CAMMERA NHÀ NGHỈ Ở QUÊ

 

Các chậu cây cảnh vài lần đứng yên
xanh xén thẳng bóng qua lại
sáng trưa chiều tối khuya

 

Tin yêu quay quắt đến trước
bạc tình đến sau
người đàn ông đến trước
người phụ nữ đến sau
tất đều đeo khẩu trang, bịt mặt
hành động nhanh dứt khoát

 

Cặp nhân tình thứ nhất
cặp nhân tình thứ hai
cặp nhân tình thứ ba
cặp nhân tình bất tận…

 

Có điều họ không ngờ tới
kẻ lén lút quay lén
là thời gian.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

TÌNH CẢM CON BÙ NHÌN

 

 

Rông ruổi trên nhiều chân trời 
sự cướp phá của bầy chim du cư phương nam không lúc nào ngơi nghỉ
vẫy sứt tay không thấy cánh đồng khác
người bạn nào đến với ta

Người ban cho trách nhiệm quá to tát
xua đổi bầy chim phải chạy một đời
các trại cải huấn không còn chỗ
các chìa khóa được cắm sẵn

Không sắc xuân chỉ dáng hình gãy đổ
dục vọng của khối đá sừng sững trước làng
hát múa và khè

Ai dạy thế cho cô giáo đi mổ u nang lành tính
triệu chứng ban đầu tăng - đau - nhứt

Đây ngưng lặng của năm
mặt trời mở cửa qua bên kia thế giới
không gì tồn tại trong ngôi nhà trống rỗng
cặp vợ chồng ly dị
bảy tháng trôi qua hôn mê
ánh sáng biến mất
đôi mắt tượng đài

Đừng ngăn cơn say của hàng xóm
qua ngũ tuần
tôi làm bạn với cái bóng cô độc
Cơn bão chán ngán
hỷ nộ của nước
ánh đèn đường lẩm bẩm nguyền rủa người đang bập bùng ngược sóng

Muốn đổi đời
họ cho rằng ta không có lương tâm
chỉ có mồi lửa
cho số phận của cái vỏ chanh

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

THÔI ĐỪNG HOÀI VỌNG CỐ HƯƠNG

 

 

Không sống sót nét đẹp ngày thơ
Bức họa đồ nát bấy
Ruột núi non trống rỗng
Lòng người
Bọn ấy chuyển thành lâu đài biệt phủ

Đừng đem khoa học trở về một đất nước mù
Học thuật không cần thiết
Việc làm theo văn bản điều hành cảm tính
Ngoại giao ăn nhậu hữu xung
Cần ai có sức khỏe tốt

Bước ra hỗn loạn
Đường sá bệnh viện trường học
Nộc độc tan chảy nơi nơi...

Thôi đừng hoài vọng cố hương.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

 

 

 

TÂM SỰ 

1. Với cây

 

Mi buồn gì mà thất bát mùa màng
ra hoa vỗ về ong bướm
rồi trơ chìa khơi khơi

Học mi sự chịu đựng
mặc rêu mốc bám đầy thân thể
sự bất cần hiên ngang

Muốn rũ bỏ về quanh quẩn với mi
sẽ thương ta trúng đậm
ở mùa sau?

 

2. Với con mèo già

 

Bao nhiêu thịt mỡ thời trẻ đi đâu
mà gầy còm xương xẩu
mi sống về quá khứ
hay phía ban mai
sao kèm nhèm đôi mắt

Ta muốn gửi lá đơn
xin thôi việc
vì lực ép không chịu nổi
cổ máy ăn linh hồn

Móng vuốt mi mòn
đám chuột cống ngày xưa
giờ đến bầy cháu chắt

Ôm mi trong lòng
nước mắt trộn vào nhau.

 

Nguyễn Đăng Khương

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Sáu 20209:59 CH(Xem: 2251)
Ve, loài côn trùng quen thuộc với tôi từ tấm bé, nhưng vì sao lại gọi là ve sầu thì tôi không rõ lắm. Mãi sau này biết sầu, mới dần dà nhận ra (!) Ngày xưa rất xưa, thời dân làng chỉ nhận tin qua giọng loa vang vang sau tiếng cốc cốc của mỏ làng vào rạng sáng hay lúc chiều sập tối, thủa tôi còn loăng quăng bám chéo áo ngoại ra vườn, tiếng ve đã in vào trí óc non nớt của tôi rồi.
02 Tháng Sáu 20208:51 CH(Xem: 1905)
Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ / Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế / Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy / Tràn vào anh, những giọt yêu chưa cởi yếm / những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ / ... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở
26 Tháng Năm 20209:11 CH(Xem: 2024)
Lưng chiều gió lượn bờ tre Lao xao tháng Sáu gọi Hè bâng khuâng Đong đưa phượng nở trước sân Mênh mang nhẹ khúc ve ngân ru sầu
17 Tháng Năm 20208:12 CH(Xem: 2059)
Mẹ còn có mỗi lời ru / Buồn như ngọn gió mùa thu thổi về / Xưa ru con giấc ngủ mê / Giờ hiu hắt bóng lê thê đêm dài.
17 Tháng Năm 20208:00 CH(Xem: 1803)
vui buồn ở một khúc quanh giữa tối và sáng / giữ lấy hơi ấm mùa xuân của ngày tàn / mùi thơm của nhánh hoa trên tay / khu vườn đẹp như cổ tích
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 2335)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
14 Tháng Năm 20209:18 CH(Xem: 2226)
đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm / thời gian không gian ngả màu / cái còn lại duy nhất / của anh của em / vẫn không ngừng mọc lên
14 Tháng Năm 20209:02 CH(Xem: 1773)
Ầu ơ ru lại ầu ơ / Mẹ tôi gánh nước trăng mờ bến sông / Chưa khôn mẹ đã theo chồng / Chốn quê mẹ gửi bụi hồng níu chân / Dây trầu non nhánh ngoài sân / Mẹ theo cha bước duyên trần từ đây /
14 Tháng Năm 20208:50 CH(Xem: 1774)
những hạt mưa lớn từ cơn u uất tháng tư mộng du / vấp vào giấc mơ đóng kín cửa / ngã sóng xoãi / vỡ tràn trên mặt kính /
14 Tháng Năm 20208:43 CH(Xem: 1964)
Vẽ một đường mây trên vai áo / Ngó thấy bình minh giữa xế chiều / Bàn tay ai vẫy mùa dông bão / Đất ngữa nghiêng chìm theo gió reo.