- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,342,689

AN CƯ

19 Tháng Chín 20188:43 CH(Xem: 3825)


BẢNG MÀU CỦA ĐẤT - UL
Bảng Màu Của Đất - ảnh UL

AN CƯ

Khi đặc khu đang nằm trên giấy

nó sẽ thành cái gọi là luật

mọi người sẽ thấy

từng tỉnh người dắt díu chôn quê

đừng nghĩ là đang an cư…

 

LƯỠI ĐỜI ĐỐN HẠ

Lần đầu gặp em

quay đi đâu tôi cũng thấy rừng khuôn mặt

điệp trùng ánh mắt

điệp trùng dáng em

đại ngàn em bủa vây

lạ quá

khuya khoắt nằm xuống giường

ngàn trùng giấc mơ em quây kín đời tôi...

Bây giờ em đứng đó

sao quanh tôi đồi trọc xác xơ.

 

 

ĐỘT NHIÊN HỬNG NẮNG

Hãy âm u như lòng người

sáng rõ đừng bao giờ

kể cả mi là thế lực bình minh

quen với âm u đời ta

rơi lưng lửng mắt người

không đến được tình thương

giọng hát quên ta

còn khúc ca nào để hát

cánh bướm quên cách đến bên hoa

khi trái đất chết

sẽ được đăng trang đầu

với dòng tít « Tin mừng không hủy diệt ».

 

BỨC TƯỜNG CÔNG SỞ

Tránh xa bức tường che chắn mọi hiểm nguy giờ sinh ra nguy hiểm

gạch thị phi xếp ngay hàng thẳng lối mấy mươi năm

bung tróc mục rỗng bên trong như ung thư di căn

sụp lúc nào và ai nằm dưới đó

chẳng lẽ ông bạn thời gian

không ta chẳng bao giờ trì hoãn

các người có ở bên trong bên ngoài như ta

“Đến với ta nhớ giỡn chơi nhẹ nhẹ ta già cỗi quá”

 - bức tường rền rĩ với sắc bông, chim sẻ

gai sắc nhọn trên lưng không đâm chết trời xanh

lở lói đời góp thêm sụp đổ

mối quan hệ lãnh lương

chênh lệch giữa ta với mặt sân chú mầy thấy rõ

họ uống cái cãi nhau

nghèo quá thì chú mầy ráng chịu

tiền chỉ vào nhà kẻ có sẵn tiền và có chút quyền lực ở nơi đây.

 

MỘT CÁI GÌ ĐÓ

Cơn bão theo đuổi một cái gì đó

phải chăng là hủy diệt

dùng tấc lưỡi tôi đến với một cái gì đó

đám đông muốn tôi câm

Chùm lưỡi câu giăng khắp nơi

muốn cắn vào nó cái gì đó

một con mồi

nuôi sống dây câu

Mưa nắng chờ đợi một cái gì

phải chăng nơi trú ẩn

ánh chớp hiện hình gì đó

câu chuyện trời long lở núi…

 

BÀ LÃO VÀ BÌM BỊP

Không biết bằng cách nào, mỗi sáng sớm bà lão gánh rau ra chợ cũng có mấy con bìm bịp. Tôi hoàn toàn không biết cách có tiền để làm ra thật nhiều tiền mua mấy con bìm bịp. Theo mọi người nên ăn thịt hay phóng sinh?

Sáng nào tôi cũng thấy bà lão và mấy con bìm bịp. Ngoài trời vẫn cất từng hồi bịp bịp bịp…

 

 

RẮN

Đó là những ngày tôi đạu họng, đau đầu nhưng cố gắng tỉnh táo để huấn luyện con rắn hổ mang chúa cách săn mồi qua đỉnh núi. Giọng tôi chui vào trôn ốc. Cuộc gặp lại mấy mươi năm trước. Cái quá khứ kín mọi giao thoa. Rắn thì làm gì có tình cảm, nó không theo sự chỉ dẫn với thân thể mềm mại uyển chuyển mãi không thôi. Rừng thì điệp trùng còn đỉnh núi thì sừng sững phía trước.

 

NỖI BUỒN HẠ GỤC

Siêu vi rút buồn tấn công vào tim não

mùa mãi rơi sao giữ thăng bằng

lao xuống dốc bao giờ cũng mướt

hư vô luôn rộng cửa âm thầm…

 

ƯỚC VỌNG TRƯA

Xuống với khối nợ trời đày

khối đá núi héo rũ trú bóng mát chỏm rêu

đoàn người du lãm tung tấy sắc xanh cầu vồng

thiên đường của mưa

Nham thạch chân răng đối với nha sĩ luôn kèm theo máu

dính tiếng kêu của con bìm bịp

và mùi rượu ngâm

Giận dữ có ích chi

dòng đục đứng bờ làm gì

lao vào cùng khuấy

Cuộn tròn đôi mắt

tâm bão là nỗi buồn

xoáy mãi không tan.

 
Nguyễn Đăng Khương

Bến Tre, tháng 9/2018.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 637)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
10 Tháng Tám 20195:45 CH(Xem: 842)
em thích như cây hoa jun / khép mi đêm hè mộng tưởng / một chiều trăng phơi buồm nắng / đơm đầy một vốc xanh hương
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 632)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 731)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 827)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 3602)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 954)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 769)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 599)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1145)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó