- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,144

Du Tử Lê Và Những Bài Thơ Mới 2018

29 Tháng Năm 20185:18 CH(Xem: 23104)
fullsizerender-6-
Du Tử Lê tự họa (Nov. 2017)




bài h.t. tháng giêng 2018.

 

gió-tôi thổi ngược chiều quay trái đất,

về môi người: ngọn nến thuở lên năm.

tay thương-quá những ngày mơn tóc, lá

em lên mười, tôi nhớ thuở mưa, xanh.

 

chiều-tôi ngược dốc đời thơm kỷ niệm.

người hiện ra, thay mẹ bón tôi, vui.

vai thiên sứ, gánh đời ai vụn, nát (?)

tôi trong thơ, thổn thức những đêm, ngời.  

 

mưa-tôi lạnh, rúc áo người ấm áp

vết thương buồn, em đắp bột trăm năm.

tôi già khốc vẫn đợi, chờ chăm sóc.

người không quên tôi bé dại vô cùng.

 

như truyền-thuyết-tôi-riêng: em huyền thoại:

dĩ vãng nào thành di sản gom chung (?)

nghìn năm nữa tôi vẫn còn muốn nói:

- cảm ơn người tâm-thượng-đế bao dung.  

DTL

(Garden Grove, 1st Jan. 2018)

 

 

thấy lưng buồn như dòng sông tuổi nhỏ.

 

tôi từng nhốt, giam em trong những khuy áo

mặc vào / cởi ra

ngày / đêm đổi thay thời tiết bốn mùa, bất trắc.

(không loại trừ những lần cởi ra

đạp xuống sàn)

và, mồ hôi là tiền lời,

chia đều cho những phút, giây lao động cực lực.

những giọt lệ thơm hương ngày gặp lại.

thành phố xa lạ. gắt gỏng tiếng còi!.!

chỉ những hạt mưa,

vẫn chứa trong nó cả một đại dương thất lạc.

tội nghiệp những ngón tay sóng sượt,

không đủ sức chùi sạch nước mắt

(hân hoan / bất hạnh? ngày trở lại)

.

tôi từng giam, nhốt em trong những tán lá vườn sau,

vô tình chao nghiêng, rình rập ngoài cửa sổ.

gió không quên hỏi chúng ta:

-nhớ một thời? góc kín, khuất nào? thân thể?

khi những tấc thịt, da nổi gai thiên đàng / địa ngục.

thuở tai ương chia tay ta.

như những cây khuynh diệp phát quang. bị thương!

khiến bày quạ đen

ầm ĩ réo tên mùa hạ cũ:

ký ức. sầu đông,

thở bằng tim-kỷ-niệm.

tôi ôm và, hôn em từ phía sau.

thấy lưng buồn như dòng sông tuổi nhỏ,

bị đánh cắp,

khi chúng chưa kịp tượng hình,

vôi vữa cho đời khác!.!

 

DTL

(Feb. 14. 2018)



nuôi người: trang sách thơm,

 

và, ht. và, nv. nguyên

 

một nửa tôi /đã khuya/

vẫn trông ngày nắng, cũ

tuổi thơ khoen sương, mù

mẹ khóc ngày nước, lũ.

 

tôi đi từ đời sau

gánh lạc loài /kiếp trước/

tìm ai nơi biển sâu?

mẹ ngó mông. /ngạch cửa/

 

ngọn lửa lấm /cơn dông/

trong nỗi buồn khuất tất.

người về giữa rạng đông

hút theo chiều /dị tật/

 

bàn tay tôi /tháng ba/

rụng theo ngày liệt kháng.

nghe trong mỗi nấm mồ

tiếng cười khô /không-táng/  

 

nuôi người: trang sách thơm,

trái tim từng con chữ. 

vết răng gửi trên lưng,

sang sông cùng cổ tích.

Du Tử Lê,

(Mar. 2018)

 

 

đêm, vẩy những thìa cháo trắng trên hè phố.

 

dutule,

và, bạn tôi td.từ; nb. bại.

 

1.

buổi sáng, như niagara falls chọn cố định nơi để trút cơn giận dữ của nó

tôi chọn đi quanh nỗi buồn-siêu-thị-ngổn-ngang không lối thoát của đời mình.

gió che dù chạy lúp xúp dưới thấp

vẫn không thể tránh khỏi cơn mưa chưa dứt hạt.

nắng mang theo những con đường không có trong cựu ước.

tôi thấy mình là Adam cần một Eva!

để chết.

(hầu biết thế nào là cái chết).

một người không rõ giới tính đi ngang

ăn mặc chải chuốt, đúng mốt,

đứng lại nhìn tôi. cười. bảo:

“đã trên bốn mươi năm chết rữa,

còn làm bộ hỏi về cái chết làm chi nữa?

thôi về đi cha!”

2.

buổi tối, khi con mèo động dục sớm, tru tréo

không thể đợi tới khuya, trèo lên mái nhà:

nơi thi sĩ và, một họa sĩ gìa (hai bạn-tôi) đang trò chuyện

bằng cách tự đốt cháy những ngón tay họ…

như mặt trời nằm ngoài mọi viễn vọng kính hiện đại nhất

(những mặt trời nhân loại chưa từng được hân hạnh biết tới),

là giấc mơ bốc khói,

thành những con chim mang hình hài cá;

bỏ biển đông.

tôi nào biết nói gì?!?

khi lòng bỗng không rưng rưng!

quá đỗi!

3.

đêm, vẩy những thìa cháo trắng trên hè phố.

hàng đèn thưa,

mang theo mùi rơm, rạ ẩm, khét tử-sinh-quê-nhà.

tôi ngồi bên chậu cây T. mới đem về:

có đôi, ba dòng sông chảy trên những chiếc lá.

chúng mang lại hơi hướm mẹ và, H.C. cho tôi,

lúc mấy nén nhang nơi trái nhà vườn sau

đã lâu. cháy hết.

chúng tôi còn hỏi nhau

cây gì vậy?

(cây gì?

chính T. cũng không biết nữa!?.)

Du Tử Lê,

(Garden Grove, Apr. 2018)

 

 


Những Giọt Lệ Ngoại Hôn

Và, NV. Nguyên


không phải ai cũng nghe được tiếng thở dài

của vầng trăng cuối tháng.

như những cánh-buồm-dạy-thì,

nhớ lồng ngực thở căng gió biển.

và, con cá chép miệng,

thương chiếc bóng tật nguyền của nó.

 

không phải ai cũng cảm được nỗi ngậm ngùi của mặt trời,

khi mưa, những giọt lệ ngoại hôn trở lại 

tìm bàn tay chạy trốn nỗi buồn,

từ một bàn tay tội nghiệp, khác.

và, sớm mai hớn hở

mở thêm nhiều cánh cửa bất trắc…

.

không phải ai cũng hiểu được nụ cười của những người

chọn im lặng làm thẻ nhận dạng,

trước mọi tai ương…  

.

tôi nghe buổi trưa

thả xuống đường phố,  

một điều gì giống như tiếng nói tịch, lặng,

của những người chọn sống đời lương hảo.

dù cuối cùng,

họ cũng chỉ nghe được

tiếng tàn, phai gõ dọc lộ trình nhân thế.

như hầu hết chúng ta,

mấy ai có được cho mình

một chọn lựa khác!?!

.

mùa hè, bạn-tôi,

nhóm lửa sớm trên mái tóc mướt xanh phượng vĩ.

những con ve hăm hở dìu dòng sông trôi  ngang không trung,  

mang phù sa tro, than

rải khắp cùng ký ức, tôi.

xám. 
 

DU TỬ LÊ

(May. 27th - 2018)

 

 

 

nguồn:  trang nhà Du Tử Lê

https://dutule.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2764)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2651)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 3027)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2771)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2652)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2942)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 3345)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 2303)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.
15 Tháng Sáu 20221:40 SA(Xem: 3174)
Đôi khi trên con đường đã chọn / ta bước đi một mình, / chỉ những cọng cỏ khô và bụi đường làm bạn, / đôi khi trên những trang viết, / ta cũng lại một mình, / chỉ những con chữ vừa hiện ra - làm bạn, / làm vui
15 Tháng Sáu 20221:33 SA(Xem: 3075)
Em cúi đầu, giọng thấp hẳn xuống: - Cô ơi, theo em được biết, hồi xưa, một trong những hình phạt vô cùng kinh hãi là tứ mã phanh thây. - Ừ, chỉ hình dung thôi cũng đủ khiếp sợ. - Dạ, tay chân của phạm nhân bị cột vào bốn sợi dây nối vào chân bốn con ngựa. Khi hành hình, các nài ngựa sẽ thúc ngựa phi ra bốn hướng; nếu không có nài ngựa, người ta sẽ thét to lên hoặc đánh ngựa để chúng hoảng sợ bỏ chạy. Và bốn sợi dây sẽ kéo tay chân phạm nhân đến khi thân thể của họ bị xé ra. - Ôi thôi! Nghe sợ quá! Sao bỗng dưng em lại nói đến chuyện đó? Em chậm rãi: - Dạ, em đã tìm đọc nhiều thiệt nhiều những kiểu hành hình đau đớn nhất để coi cái đau của mình cỡ nào. Cô ơi, em đã từng bị hành hình theo cách tứ mã phanh thây! - Hả?