- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,737

VẠT MÂY NGANG VỰC

01 Tháng Năm 201811:37 CH(Xem: 8458)
tranh 3 -do duy tuan
Tranh Đỗ Duy Tuấn


VẼ MƯA


Thế là bay vào nhau hỗn loạn
lưu chớp tình 
bức
nóng
tất cả đều khô thôi

 

Thế giới của Tấm
lá chỉ mê hy vọng 
bàn tay thơm số phận

 

Nung nấu quán 
còn rừng 
xanh xao 
chỉ sợ mình đột nhiên thăng mất
giụa giàn nước mắt em rơi.

 

GHÉP


Không còn mỹ từ thơm tho dành giống cây con không bao giờ cho trái
chỉ mảnh ngôn ngữ hằn học
mong một ngày lại xanh

Không gian sống mở tận cùng
trầm lên hương từ lá thân hay rễ
cái chết của tờ lịch còn bay đâu đó

Từ não đến mắt lúc nào cũng muốn buông
mặt hồ tỉnh cơn phiền muộn
sóng trong bình rót chốn triền miên

Vay người hiện diện mang vác vở diễn
bao nhiêu cuộc đời
rung lắc một cuộc thử
sau bức màn 
đội ngũ hóa trang thả đất trời vào râu ria son phấn.

 

VẬY THÔI

 

Biết bao giờ thảnh thơi hiện tượng vơ vẩn bản chất
như những người bạn nhỏ trên cây mận bên đời
tuôn rơi tự do

 

Uống hết định mức kiếp người

con đường tới ban mai không còn ai
tỉnh mộng
chỉ xác thân khô khốc
chúa gọi về trả tội lại cho mình

 

Ánh mắt lau phẳng bao nhiêu biển
tai nghe tiếng thét của từng đàn cá mập
trước khi xé xác chú cá ngừ tội nghiệp
nơi đường biên no nê

 

Cuộc tình nào chợt vào mùa hạn hán
thân ly lòng sắc dao băm
quá khứ quá lịm ngọt
lúc cuồng nhiệt yêu mê

 

Mong không còn tê
đôi bàn chân 
chờ đợi rất lâu trong quá khứ...

 

 

LỜI


Tro cốt lời nói đã cho con đường
đời lao đi bóng họ không một lần ngoái lại
ai từng nguyền rủa người đang truyền cho mình muốn có được thiên hạ
trong nắng gấp rút đầu kiệt suy lý trí
kẻ say quậy phá và đốt sách

Người mong ước được tự do như chim trời
nhưng quên rằng chính mình có súng săn và đạn 
từ tro cốt dạy cho cách ngắm

Nơi không tìm được âm thanh
dọc đường đất nước

chúng ta hay chứng kiến óc đồng loại tung tấy sau vụ tai nạn giao thông
dừng lại 
tĩnh tâm 
bình an tay lái
còn nhiều việc phải làm

 

Chạy thôi 
về nghe cây trốn gió trong lời.

 

VẠT MÂY NGANG VỰC

Đến trước đó đôi mắt còn lưu
đàn ngựa mây viễn du 
chớp mắt 
vực 
ban mai
cánh tay dài vô tận níu giữ hai bờ
chúng đang rơi
có dốc lòng mình không ai tin
vì họ được ve vuốt quá nhiều
từ thế giới tương lai

Bọn ve núi tưởng nghiêng mùa hạ 
cách riêng mình chi bằng im miệng
rút thật sâu vào rừng nguyên sinh

Sống ở mặt đất này bằng sự bằng mặt
của những con sóng ngầm 
bật dậy sau lưng

Họ nói nhiều và rất hay về tình nghĩa
vận khốn cùng ai lên tiếng hỏi han
nhận thấy 
đất 
trời 
luôn nâng bước
kẻ khất thực 
từ tâm

Phải đến nơi uốn lưỡi hạn định
để bắt đầu khúc hát
“ai cứu rỗi linh hồn anh
lúc nọc độc tan nhanh
tuyết bủa vây trở lại”
cỗ áo quan 
con đường

lung lay.

 

HƯƠNG LINH


Màn đêm rồi xuyên hốc mắt thời gian
soi cuộc tình đâu đó đô thành
cần giải thoát cho nhau
chàng tung vào bất tử
dao
chỉ tình yêu tức tưởi giãi chết

Dòng tâm trạng nghèo nàn nhạt nhẽo
chúng ta như bóng chim vút qua hôn mê
tuổi trời oi bức

Mình không thể chống chọi với bệnh thán thư rộng trên thân cây con trong vườn ươm hy vọng
chỉ loài vô tích sự kháng mọi tật bệnh
quay về
những gì chăm bẵm chết héo
sinh sôi nhiều loài bát nháo nhố nhăng

Họ từng đắm ban mai

ngắm đàn bồ câu tắm cát
miền đời xa xăm

 

Sao không tiếng hát mà là tiếng thét
của linh hồn
thổi
bay tung
bao nhiêu
núi đồi vững chãi
trước lúc hỏa táng.

 

LEO CÂY

Dưới lớp sóng chất vấn đôi tay chém đường vòng
hiển nhiên vượt thử thách
lít chít khung lam yêu đương chim sẻ
rìa mép ngàn năm mặt mọc lên rừng
dây leo bế thốc ước mơ

Để mát đời mình tự xoay như cánh quạt
dòng điện ngắt
ánh sáng ngưng đọng đại biểu ngủ quên
cuộc đào tẩu chơi ú tim ngày nhỏ
lời mẹ hát đạn bom chìm xuống
giờ chỉ át lá khô

Bóng bắt chiếc cầu
dắt qua thời hoang dã
lên ngôi những thức bỏ đi tập tàng quẹt kho cơm cháy
rượu ngà thèm cào cào giun dế bướm ong
sống lâu hơn tiên tổ

Trong sương mù 
ở giờ khắc đụng nhau
xe lao trên đường quá rộng
mờ con mắt quắc lỗ tai
người có khi đi qua đời này rất mỏng

Khát thì cứ lặng im 
không ngăn được cú đá 
như nghệ thuật bi hài kịch còn dài 
con mắt đục ngầu nhìn cái chết trong suốt
đội ngũ rút kinh nghiệm sâu sắc

Để ấm vùi sông đáy
để bình thản tự phê
cây xanh nhìn lúc trọc đồi
leo dây rừng thấy tín điều lung lay…

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

Bến Tre, tháng 4 năm 2018.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Tám 20202:15 CH(Xem: 1082)
Mặt trận ở Sài Gòn là một tuyển tập 12 truyện ngắn của Nhà văn Ngô Thế Vinh viết về kí ức thời chiến tranh vào thập niên 1970s, chủ yếu ở vùng núi rừng Tây Nguyên. Tuy có nhiều chứng nhân trong cuộc chiến, nhưng tác giả là một chứng nhân hiếm hoi ghi lại một giai đoạn chiến sự khốc liệt qua các câu chuyện được hư cấu hoá. Điểm đặc biệt của tập truyện ngắn này là có phiên bản tiếng Anh do một học giả ẩn danh dịch, có lẽ muốn chuyển tải đến độc giả nước ngoài về cái nhìn và suy tư của người lính phía VNCH.
20 Tháng Tám 20208:06 CH(Xem: 1136)
TẠP CHÍ HỢP LƯU HÂN HẠNH GIỚI THIỆU : Hai tác phẩm mới nhất của tiến sĩ Trần Công Tiến vừa được giới thiệu trên YOUTUBE: - ĐẠO THƯ - HEIDEEGER, KHỞI ĐẦU KHÁC và ĐÔNG PHƯƠNG
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 1563)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:40 CH(Xem: 1412)
Chiều xưa ươm giọt ưu phiền Dìu em qua phố ngoan hiền nắng rơi Cuộc trần tím áo em tôi Còn tôi lãng đãng một đời chông chênh
15 Tháng Tám 202010:19 CH(Xem: 1187)
cúi người lạy tạ ơn nhau mang mang tuyệt địa vẫy chào tri âm cuộc chơi cõi trú thăng trầm tàn tro niệm khúc thơ nằm nhìn trăng!
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 1444)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.
13 Tháng Tám 20204:54 CH(Xem: 1946)
Còn hơn một tuần nữa là bắt đầu công việc mới ở một bệnh viện khác, Na tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Hawaii. Lúc mua vé không để ý, Na phải ngồi cạnh lối thoát hiểm nên không có cửa sổ nhìn ra ngắm cảnh. Cạnh Na là một chàng người Mỹ tuổi khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ tầm thước, mắt nâu hạt dẻ trông rất hiền, đang lặng lẽ coi phim tài liệu về thiên nhiên bằng iPad. Na cảm thấy buồn chán nên đợi lúc người ta phát đồ ăn, Na đánh bạo hỏi “mắt nâu” làm sao mà có phim coi, anh ấy bảo phải tải app của hãng hàng không về thì mới coi được phim của họ mà không cần wifi. Giờ phi cơ đang bay nên phải chờ khi có internet kết nối thì mới tải được. Thôi vậy, Na đành đọc báo và ngủ suốt chuyến bay.
13 Tháng Tám 20203:44 CH(Xem: 1166)
mùa hè thèm một ái ân không định rõ / mơn man trái tim với dục tính nhẹ nhàng / nỗi buồn nhân sinh như sóng xa đổ về / chiếc lưng còng gánh nợ bao nhiêu kiếp
13 Tháng Tám 20203:03 CH(Xem: 1532)
Mãi tới năm 2010, hơn 45 năm sau, chúng tôi mới có dịp quay lại Phú Quốc. / Chuyến bay hôm đó, ngồi trong một máy bay cánh quạt của Nga, gần giống như máy bay DC3 thời xưa của Air Vietnam, nhưng xập xệ hơn nhiều. Bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn rực rỡ, những đám mây vẫn bạc trắng tinh. Phía dưới những thị trấn nhỏ mới mọc lên bên các nhánh Cửu Long Giang. Ruộng đồng xanh mát không còn những hố bom đạn loang lổ như ngày xưa.
13 Tháng Tám 20202:53 CH(Xem: 1346)
Vẫn liên tiếp xuất hiện những cuốn sách viết về Chiến Tranh Việt Nam, tuy nhiên có rất ít sách đề cập tới quan điểm từ miền Nam, từ góc cạnh của những người thất trận nhưng họ đã từng chiến đấu và tin tưởng ở một nền Cộng Hòa miền Nam mới khai sinh. Ngô Thế Vinh qua kinh nghiệm của một y sĩ trong một đơn vị Biệt Cách thiện chiến đã đem tới cho chúng ta những lý giải và soi sáng về những tình huống lưỡng nan ngoài trận địa.