- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,290,381

VẠT MÂY NGANG VỰC

01 Tháng Năm 201811:37 CH(Xem: 3744)
tranh 3 -do duy tuan
Tranh Đỗ Duy Tuấn


VẼ MƯA


Thế là bay vào nhau hỗn loạn
lưu chớp tình 
bức
nóng
tất cả đều khô thôi

 

Thế giới của Tấm
lá chỉ mê hy vọng 
bàn tay thơm số phận

 

Nung nấu quán 
còn rừng 
xanh xao 
chỉ sợ mình đột nhiên thăng mất
giụa giàn nước mắt em rơi.

 

GHÉP


Không còn mỹ từ thơm tho dành giống cây con không bao giờ cho trái
chỉ mảnh ngôn ngữ hằn học
mong một ngày lại xanh

Không gian sống mở tận cùng
trầm lên hương từ lá thân hay rễ
cái chết của tờ lịch còn bay đâu đó

Từ não đến mắt lúc nào cũng muốn buông
mặt hồ tỉnh cơn phiền muộn
sóng trong bình rót chốn triền miên

Vay người hiện diện mang vác vở diễn
bao nhiêu cuộc đời
rung lắc một cuộc thử
sau bức màn 
đội ngũ hóa trang thả đất trời vào râu ria son phấn.

 

VẬY THÔI

 

Biết bao giờ thảnh thơi hiện tượng vơ vẩn bản chất
như những người bạn nhỏ trên cây mận bên đời
tuôn rơi tự do

 

Uống hết định mức kiếp người

con đường tới ban mai không còn ai
tỉnh mộng
chỉ xác thân khô khốc
chúa gọi về trả tội lại cho mình

 

Ánh mắt lau phẳng bao nhiêu biển
tai nghe tiếng thét của từng đàn cá mập
trước khi xé xác chú cá ngừ tội nghiệp
nơi đường biên no nê

 

Cuộc tình nào chợt vào mùa hạn hán
thân ly lòng sắc dao băm
quá khứ quá lịm ngọt
lúc cuồng nhiệt yêu mê

 

Mong không còn tê
đôi bàn chân 
chờ đợi rất lâu trong quá khứ...

 

 

LỜI


Tro cốt lời nói đã cho con đường
đời lao đi bóng họ không một lần ngoái lại
ai từng nguyền rủa người đang truyền cho mình muốn có được thiên hạ
trong nắng gấp rút đầu kiệt suy lý trí
kẻ say quậy phá và đốt sách

Người mong ước được tự do như chim trời
nhưng quên rằng chính mình có súng săn và đạn 
từ tro cốt dạy cho cách ngắm

Nơi không tìm được âm thanh
dọc đường đất nước

chúng ta hay chứng kiến óc đồng loại tung tấy sau vụ tai nạn giao thông
dừng lại 
tĩnh tâm 
bình an tay lái
còn nhiều việc phải làm

 

Chạy thôi 
về nghe cây trốn gió trong lời.

 

VẠT MÂY NGANG VỰC

Đến trước đó đôi mắt còn lưu
đàn ngựa mây viễn du 
chớp mắt 
vực 
ban mai
cánh tay dài vô tận níu giữ hai bờ
chúng đang rơi
có dốc lòng mình không ai tin
vì họ được ve vuốt quá nhiều
từ thế giới tương lai

Bọn ve núi tưởng nghiêng mùa hạ 
cách riêng mình chi bằng im miệng
rút thật sâu vào rừng nguyên sinh

Sống ở mặt đất này bằng sự bằng mặt
của những con sóng ngầm 
bật dậy sau lưng

Họ nói nhiều và rất hay về tình nghĩa
vận khốn cùng ai lên tiếng hỏi han
nhận thấy 
đất 
trời 
luôn nâng bước
kẻ khất thực 
từ tâm

Phải đến nơi uốn lưỡi hạn định
để bắt đầu khúc hát
“ai cứu rỗi linh hồn anh
lúc nọc độc tan nhanh
tuyết bủa vây trở lại”
cỗ áo quan 
con đường

lung lay.

 

HƯƠNG LINH


Màn đêm rồi xuyên hốc mắt thời gian
soi cuộc tình đâu đó đô thành
cần giải thoát cho nhau
chàng tung vào bất tử
dao
chỉ tình yêu tức tưởi giãi chết

Dòng tâm trạng nghèo nàn nhạt nhẽo
chúng ta như bóng chim vút qua hôn mê
tuổi trời oi bức

Mình không thể chống chọi với bệnh thán thư rộng trên thân cây con trong vườn ươm hy vọng
chỉ loài vô tích sự kháng mọi tật bệnh
quay về
những gì chăm bẵm chết héo
sinh sôi nhiều loài bát nháo nhố nhăng

Họ từng đắm ban mai

ngắm đàn bồ câu tắm cát
miền đời xa xăm

 

Sao không tiếng hát mà là tiếng thét
của linh hồn
thổi
bay tung
bao nhiêu
núi đồi vững chãi
trước lúc hỏa táng.

 

LEO CÂY

Dưới lớp sóng chất vấn đôi tay chém đường vòng
hiển nhiên vượt thử thách
lít chít khung lam yêu đương chim sẻ
rìa mép ngàn năm mặt mọc lên rừng
dây leo bế thốc ước mơ

Để mát đời mình tự xoay như cánh quạt
dòng điện ngắt
ánh sáng ngưng đọng đại biểu ngủ quên
cuộc đào tẩu chơi ú tim ngày nhỏ
lời mẹ hát đạn bom chìm xuống
giờ chỉ át lá khô

Bóng bắt chiếc cầu
dắt qua thời hoang dã
lên ngôi những thức bỏ đi tập tàng quẹt kho cơm cháy
rượu ngà thèm cào cào giun dế bướm ong
sống lâu hơn tiên tổ

Trong sương mù 
ở giờ khắc đụng nhau
xe lao trên đường quá rộng
mờ con mắt quắc lỗ tai
người có khi đi qua đời này rất mỏng

Khát thì cứ lặng im 
không ngăn được cú đá 
như nghệ thuật bi hài kịch còn dài 
con mắt đục ngầu nhìn cái chết trong suốt
đội ngũ rút kinh nghiệm sâu sắc

Để ấm vùi sông đáy
để bình thản tự phê
cây xanh nhìn lúc trọc đồi
leo dây rừng thấy tín điều lung lay…

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

Bến Tre, tháng 4 năm 2018.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20192:35 CH(Xem: 2632)
Việt Nam cổ thời chỉ được ghi phụ chép trong cổ sử Trung Hoa như các xứ man di phương Nam rồi Tây Nam từng đến xin cống lễ, hay liên quan đến chiến công xâm lược, thực và giá lẫn lộn, của các triều đại—dưới các chiêu bài giáo hóa, phép thờ nước lớn, và/hay chinh phạt. Lịch sử thành văn của Việt Nam thỉ chỉ xuất hiện từ đời Trần (10[20]/1/1226-23/3/1400)—tức Đại Việt Sử Ký (1272) của Bảng Nhãn Lê Văn Hưu (1230-1322)—nhưng đã tuyệt bản, chỉ còn những mảnh vụn sao chép và sửa đổi theo ý thích của các dòng họ cai trị mà Phó bảng Phan Chu Trinh từng chỉ trích là “hủ Nho” [ultra conservative confucianist].
23 Tháng Năm 201912:27 SA(Xem: 262)
HOUSTON (VB) – Nhà thơ Tô Thùy Yên đã từ trần vào lúc 9:15 giờ đêm giờ Houston (tức 7:15 giờ chiều giờ California) hôm Thứ Ba 21/5/2019. Theo bản tiểu sử trên Wikipedia, nhà thơ Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, đã nổi tiếng từ thập niên 1950s tới nay....Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1938 tại Gò Vấp. Thuở nhỏ học trung học Trường Petrus Trương Vĩnh Ký, có ghi danh theo học ở Trường Đại học Văn khoa Sài Gòn, ban văn chương Pháp, một thời gian rồi bỏ dở.
22 Tháng Năm 201910:59 CH(Xem: 525)
có một nơi vượt qua không gian và thời gian thao thức / vượt qua những lằn ranh hư thực / nơi chỉ có Anh và Em / và Tình Yêu / nhón chân nhẹ nhẹ bước vào /
22 Tháng Năm 201910:52 CH(Xem: 309)
Ngồi đây em và sen sẽ nở / Tóc tai cỏ dại sẽ thơm lừng / Mùi hương đã ngát từ vô thỉ / Cớ gì lũ sáo cứ bâng khuâng.
15 Tháng Năm 20198:04 CH(Xem: 503)
Mưa suốt ngày hôm nay / Người ta nói năm nay mùa mưa đến sớm / Nhưng với em / Mưa chưa bao giờ ngừng từ tháng 11 năm ngoái /
15 Tháng Năm 20196:33 CH(Xem: 616)
Ngủ một giấc đi em \ sáng mai hẳn dậy\ ai làm bí thư chủ tịch\ ai bán hàng rong cũng vậy\ anh tin rằng hơn chín mươi triệu dân đất nước này \ không người nào dám bỏ cuộc\ hoặc cán đích\ hoặc nửa chừng buông súng\ đều phải qui hàng trước vạch áo cơm\
15 Tháng Năm 20195:35 CH(Xem: 504)
Trên vạn dặm Trung Hoa, trong số những di tích lịch sử tôi có dịp được tham quan, có lẽ đền thờ Nhạc Phi nằm ở chân núi Thê Hà cạnh Tây Hồ, Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang là di tích để lại cho tôi nhiều ấn tượng khó quên hơn cả. Đặc điểm nổi bật nhất trong kiến trúc của khu đền là giữa không gian rộng rãi, có khu mộ Nhạc Phi cùng con trai Nhạc Vân, đối diện là bốn bức tượng sắt quỳ nhốt trong cũi sắt, đã tạo nên nét đặc sắc chưa từng thấy trong các di tích lịch sử ở Trung Quốc cũng như trên thế giới… Hơn hai trăm năm trước, đại thi hào Nguyễn Du đã tới nơi này, để lại 5 bài thơ chữ Hán vịnh sử bất hủ về Nhạc Phi và những kẻ thủ ác hãm hại người anh hùng của đất nước Trung Hoa cổ đại.
14 Tháng Năm 20199:20 CH(Xem: 510)
Bài thơ: “Cúng Dường” của thiền sư, thi sĩ Tuệ Sĩ đã được nhiều giảng sư, luận sư, triết gia chuyển dịch, tất cả đều dịch rất sát, rất hay, nhưng trên ý nghĩa của mặt chữ, đã khiến dư luận cảm thương, tội nghiệp khi đọc thi phẩm này, mà theo tôi, sự giải thích sát nghĩa như vậy đã ngược lại hoàn toàn tính hùng vĩ và đại bi tâm của nhân cách tác giả và thi phẩm.
13 Tháng Năm 20199:17 CH(Xem: 674)
…Trong miền bụi đỏ mơ hồ đôi mắt ngây thơ vương giọt nước mắt làm dịu cái oi bức mùa hè cứ ám ảnh tôi qua bao giấc ngủ… Quãng đời ấy thật sự ngọt ngào. Chúng tôi đến trường trước hết là học làm người, sau đó mới là kiến thức. Tôi vẫn nhớ như in những câu cách ngôn mà mỗi sáng thứ hai thầy trang trọng viết lên đầu bảng và giảng giải ý nghĩa của nó cho cả lớp cùng nghe. Những câu ca dao, tục ngữ nói về công ơn cha mẹ, đối nhân xử thế, kính già yêu trẻ…
13 Tháng Năm 20198:54 CH(Xem: 337)
Cù Huy Cận sinh ngày 31 tháng 5 năm 1919 tại xã Ân Phú, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình trung nông lớp dưới. Bố Huy Cận đậu tam trường làm hương sư ở Thanh Hoá, sau về quê dạy chữ Hán và làm ruộng. Mẹ Huy Cận là cô gái dệt lụa làng Hạ nổi tiếng ở xã Tùng Ảnh, huyện Đức Thọ.