- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,107,520

VẠT MÂY NGANG VỰC

01 Tháng Năm 201811:37 CH(Xem: 525)
tranh 3 -do duy tuan
Tranh Đỗ Duy Tuấn


VẼ MƯA


Thế là bay vào nhau hỗn loạn
lưu chớp tình 
bức
nóng
tất cả đều khô thôi

 

Thế giới của Tấm
lá chỉ mê hy vọng 
bàn tay thơm số phận

 

Nung nấu quán 
còn rừng 
xanh xao 
chỉ sợ mình đột nhiên thăng mất
giụa giàn nước mắt em rơi.

 

GHÉP


Không còn mỹ từ thơm tho dành giống cây con không bao giờ cho trái
chỉ mảnh ngôn ngữ hằn học
mong một ngày lại xanh

Không gian sống mở tận cùng
trầm lên hương từ lá thân hay rễ
cái chết của tờ lịch còn bay đâu đó

Từ não đến mắt lúc nào cũng muốn buông
mặt hồ tỉnh cơn phiền muộn
sóng trong bình rót chốn triền miên

Vay người hiện diện mang vác vở diễn
bao nhiêu cuộc đời
rung lắc một cuộc thử
sau bức màn 
đội ngũ hóa trang thả đất trời vào râu ria son phấn.

 

VẬY THÔI

 

Biết bao giờ thảnh thơi hiện tượng vơ vẩn bản chất
như những người bạn nhỏ trên cây mận bên đời
tuôn rơi tự do

 

Uống hết định mức kiếp người

con đường tới ban mai không còn ai
tỉnh mộng
chỉ xác thân khô khốc
chúa gọi về trả tội lại cho mình

 

Ánh mắt lau phẳng bao nhiêu biển
tai nghe tiếng thét của từng đàn cá mập
trước khi xé xác chú cá ngừ tội nghiệp
nơi đường biên no nê

 

Cuộc tình nào chợt vào mùa hạn hán
thân ly lòng sắc dao băm
quá khứ quá lịm ngọt
lúc cuồng nhiệt yêu mê

 

Mong không còn tê
đôi bàn chân 
chờ đợi rất lâu trong quá khứ...

 

 

LỜI


Tro cốt lời nói đã cho con đường
đời lao đi bóng họ không một lần ngoái lại
ai từng nguyền rủa người đang truyền cho mình muốn có được thiên hạ
trong nắng gấp rút đầu kiệt suy lý trí
kẻ say quậy phá và đốt sách

Người mong ước được tự do như chim trời
nhưng quên rằng chính mình có súng săn và đạn 
từ tro cốt dạy cho cách ngắm

Nơi không tìm được âm thanh
dọc đường đất nước

chúng ta hay chứng kiến óc đồng loại tung tấy sau vụ tai nạn giao thông
dừng lại 
tĩnh tâm 
bình an tay lái
còn nhiều việc phải làm

 

Chạy thôi 
về nghe cây trốn gió trong lời.

 

VẠT MÂY NGANG VỰC

Đến trước đó đôi mắt còn lưu
đàn ngựa mây viễn du 
chớp mắt 
vực 
ban mai
cánh tay dài vô tận níu giữ hai bờ
chúng đang rơi
có dốc lòng mình không ai tin
vì họ được ve vuốt quá nhiều
từ thế giới tương lai

Bọn ve núi tưởng nghiêng mùa hạ 
cách riêng mình chi bằng im miệng
rút thật sâu vào rừng nguyên sinh

Sống ở mặt đất này bằng sự bằng mặt
của những con sóng ngầm 
bật dậy sau lưng

Họ nói nhiều và rất hay về tình nghĩa
vận khốn cùng ai lên tiếng hỏi han
nhận thấy 
đất 
trời 
luôn nâng bước
kẻ khất thực 
từ tâm

Phải đến nơi uốn lưỡi hạn định
để bắt đầu khúc hát
“ai cứu rỗi linh hồn anh
lúc nọc độc tan nhanh
tuyết bủa vây trở lại”
cỗ áo quan 
con đường

lung lay.

 

HƯƠNG LINH


Màn đêm rồi xuyên hốc mắt thời gian
soi cuộc tình đâu đó đô thành
cần giải thoát cho nhau
chàng tung vào bất tử
dao
chỉ tình yêu tức tưởi giãi chết

Dòng tâm trạng nghèo nàn nhạt nhẽo
chúng ta như bóng chim vút qua hôn mê
tuổi trời oi bức

Mình không thể chống chọi với bệnh thán thư rộng trên thân cây con trong vườn ươm hy vọng
chỉ loài vô tích sự kháng mọi tật bệnh
quay về
những gì chăm bẵm chết héo
sinh sôi nhiều loài bát nháo nhố nhăng

Họ từng đắm ban mai

ngắm đàn bồ câu tắm cát
miền đời xa xăm

 

Sao không tiếng hát mà là tiếng thét
của linh hồn
thổi
bay tung
bao nhiêu
núi đồi vững chãi
trước lúc hỏa táng.

 

LEO CÂY

Dưới lớp sóng chất vấn đôi tay chém đường vòng
hiển nhiên vượt thử thách
lít chít khung lam yêu đương chim sẻ
rìa mép ngàn năm mặt mọc lên rừng
dây leo bế thốc ước mơ

Để mát đời mình tự xoay như cánh quạt
dòng điện ngắt
ánh sáng ngưng đọng đại biểu ngủ quên
cuộc đào tẩu chơi ú tim ngày nhỏ
lời mẹ hát đạn bom chìm xuống
giờ chỉ át lá khô

Bóng bắt chiếc cầu
dắt qua thời hoang dã
lên ngôi những thức bỏ đi tập tàng quẹt kho cơm cháy
rượu ngà thèm cào cào giun dế bướm ong
sống lâu hơn tiên tổ

Trong sương mù 
ở giờ khắc đụng nhau
xe lao trên đường quá rộng
mờ con mắt quắc lỗ tai
người có khi đi qua đời này rất mỏng

Khát thì cứ lặng im 
không ngăn được cú đá 
như nghệ thuật bi hài kịch còn dài 
con mắt đục ngầu nhìn cái chết trong suốt
đội ngũ rút kinh nghiệm sâu sắc

Để ấm vùi sông đáy
để bình thản tự phê
cây xanh nhìn lúc trọc đồi
leo dây rừng thấy tín điều lung lay…

NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

Bến Tre, tháng 4 năm 2018.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 20181:14 CH(Xem: 1884)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay vui buồn trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.
25 Tháng Năm 201812:45 SA(Xem: 737)
Lủ nhỏ không chỉ mê mẫn nhan sắc chị Tuyết như mấy anh choai choai chuyên lượn lờ trước cổng nhà chị, mà mê cặp em sinh đôi của chị hơn cả. Hai đứa bé bụ bẫm tầm 3 tuổi không có gì đặc biệt hơn đứa trẻ khác. Ngoại trừ miếng da đen như da lợn nằm choán từ cổ đến hết nửa lưng! Em cũng như lũ nhỏ, vừa tò mò vừa mê thích được tận tay sờ mó tấm lưng da lợn của hai anh em sinh đôi. Tấm da sần sùi thô ráp vì rậm rạp lớp lông đen cứng ấy có sức thu hút lạ kỳ.
23 Tháng Năm 20182:28 SA(Xem: 271)
Mấy người đàn ông nhậu từ chiều đã bắt đầu hơi sỉn.Vân nhận ra điều đó vì giọng nói của họ trầm hẳn xuống, nhiều lúc đớ ra, ngập ngừng như mấy cậu con trai tán gái chưa có kinh nghiệm định mở miệng hùng hổ sẽ nói hết nhưng rồi lại nín thinh, chỉ còn lại nụ cuời nửa khờ khạo, nửa như liều lĩnh, ngượng nghịu, rồi cầm ly lên, làm một hớp nhỏ, rồi đặt ly xuống, quay cái ly vòng vòng, ngắm nghía đã đời rồi lại cuời mỉm chi, ngửng lên tiếp câu nói đang bỏ dở .
23 Tháng Năm 20182:17 SA(Xem: 417)
Thuở ấy, ông Nghè Tân (Bắc Kỳ Thanh Tra Đại thần, Tiến sĩ Nguyễn Quý Tân) nhân một hôm đi ngang cánh đồng Phủ Bình Giang thấy một người đàn bà đang mếu máo, nhớn nhác tìm kiếm một vật gì. Gặng hỏi thì được biết người đàn bà này góa chồng, có một con trâu mới chết, bà đã đóng 2 quan tiền cho lý trưởng làm đơn, đóng triện để lên trình quan phủ. Vội vàng làm sao bà đánh rơi mất tờ đơn. Nay đường về làng thì xa, trong cái ruột tượng xác xơ kia chỉ còn 6 quan tiền để lễ quan phủ và nha lại lấy đâu ra tiền để nhờ người viết đơn!
23 Tháng Năm 20181:55 SA(Xem: 852)
Về nghe ngực cát hao mòn / Bàn tay thân phận ngón thon tạ từ / Ta úp mặt vào thiên thu / Đỏ rưng rưng máu phù du chảy tràn /
23 Tháng Năm 20181:42 SA(Xem: 698)
Sài gòn mưa chiều cùng nhau ướt áo / Đi quanh co lạc mất đường về / Đêm ủ mình trong căn phòng nhỏ / Nhân ngãi tròn một nửa phu thê /
23 Tháng Năm 20181:31 SA(Xem: 586)
chao ôi năm tháng là năm tháng / lệ đã rơi và xương máu rơi / cuộc cờ nhân thế sao chưa vãn / đốt hết làm sao ngọn lửa trời /
23 Tháng Năm 20181:02 SA(Xem: 313)
bước chân rất nhẹ chìm trong tối / những giọt sương mờ vương lối qua / người đàn bà giấu đêm vào nhớ / nghe tạc vào tim dấu lệ nhòa /
19 Tháng Năm 20181:21 CH(Xem: 653)
Mỗi lần nhớ đến anh / em lại sầu / một bài phải đọc / một bài sai / một vần thơ mới viết / vần thơ lạc /
19 Tháng Năm 201812:16 SA(Xem: 680)
Chàng người khách viếng / em đã cố tránh xa / gắng quay đi, dấu mình vào một phía / vậy mà vẫn không thoát khỏi / vẫn ở lại đây nhưng không phải ở đây / ở lại với chàng nhưng không phải ở bên chàng /