- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,891

EM TÔI

15 Tháng Tư 201811:44 CH(Xem: 11543)



chi la giac mo qua - photo DH
Chỉ là giấc mơ qua - photo ĐH




THÀNH PHỐ EM TÔI

 

Ngã tư bụi hè

Ngã bảy gió bấc

Thành phố em tôi

Con đường dài lê thê cuộc mưu sinh rã rời thân xác

cội cây bơ vơ bóng mát

chiếc bánh mì nguội ngắt vì sao

Thành phố em tôi tức tưởi gầm cầu

dòng sông đen ói mửa

cụ già ngủ gật bên ngổn ngang rác rưởi

tiếng còi xe phù hoa ngạo nghễ

bóng gã hành khất lênh khênh dưới ngọn đèn mờ

gót chân vàng son dí nát

Em

nghé con lạc lõng

giữa khối hỗn độn bê tông

biệt phủ máu xương

thèm mái tranh xơ xác

khao khát cọng rơm vàng

củ khoai lùi hoàng hôn ấm áp

...

Những cung đường hủ nát

Thành phố em tôi


Trần Quang Phong



GIẤC MƠ  EM TÔI

 

Cội đèn tha hương khoắc khoải

Ru vàng vọt giấc mơ em tôi

Em tôi đôi mắt cong vắt mảnh chiều

Làn khói ấm áp mái tranh  quẩn quanh con đường xanh xanh cỏ

Đàn gà chiêm chiếp bên cội dừa trĩu quả

Những đứa trẻ nắt nẻ lom khom

Tìm khuôn mặt ngây thơ của đất

Cọng rơm thì thào

Dế mèn lích rích

Đất của em tôi cội rễ mỉm cười

Ghế đá vỉa hè phố người lạnh lẽo

Ru còng queo giấc mơ em tôi

Em tôi chân trần chạy trên cát bỏng nắng hè ngóng chiếc thuyền cha hun hút chân trời

Mẹ nhoẻn miệng cười vẫy năm ngón thon hồng ung dung chìm vào con nước

Gió miên man đồi cát chập chùng trắng khăn tang phấp phới

Cọng rơm héo hắt

Dế mèn nín bặt



Giấc mơ tan tác đàn gà lang thang trên con phố mòn mỏi tình người

Đất của em tôi rỉ máu.


Trần Quang Phong

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tám 20218:53 CH(Xem: 649)
Từ những ngày còn trẻ chưa biết lo là gì tôi đã tình cờ đọc tập thơ “Ngày Sinh Của Rắn” của nhà thơ Phạm Công Thiện, mà trong đó không biết vì sao tôi cứ nhớ mãi câu thơ này, “Cửu Long ca từ Tây Tạng!” Cũng từ đó Sông Cửu Long không bao giờ ngừng chảy trong ký ức của tôi. Và bây giờ tôi nhận được cuốn “Mekong – Dòng Sông Nghẽn Mạch” của nhà văn Ngô Thế Vinh như một tình cờ kỳ lạ mà tôi có với dòng sông lịch sử này.
29 Tháng Bảy 20212:11 SA(Xem: 1251)
Hãy ngồi xuống đây với em / Mặc kệ nắng đang say rượu / Hãy nói người vẫn chưa quên / Mắt xưa nghiêng bên thềm cũ
28 Tháng Bảy 20219:48 CH(Xem: 956)
Một buổi chiều ảm đạm, đầy sương. Hai chúng tôi ngồi nhìn biển, một màu xanh tít tắp gợi lên một nỗi niềm thăm thẳm, xa xăm. Vài chiếc lá me phai rơi đậu trên mái tóc em. Gương mặt em chiều nay buồn ảm đạm như chiều nay, đầy mây và gió lạnh. Em thẩn thờ nhìn vào góc vắng và buồn . Buồn trong đôi mắt và buồn trong cái nhìn của em. Em bảo em lạnh, anh đưa em về.
26 Tháng Bảy 20219:22 CH(Xem: 909)
Đó là vào những ngày mùa thu Canh Thìn, năm Minh Mạng thứ nhất (1820), "dịch phát ở Hà Tiên rồi lan ra toàn quốc" (Đại Nam Thực lục). Khi vua bảo các quan: "Theo sách vở chép thì bệnh dịch chẳng qua chỉ ở một châu một huyện, chưa có bao giờ theo mặt đất lan khắp như ngày nay", triều thần Phạm Đăng Hưng đã tâu rằng: "Thần nghe dịch bệnh từ Tây dương sang", nghĩa là triều đình đã có nhiều người biết dịch bệnh truyền qua các thuyền buôn đến từ Ấn Độ, và dịch tràn lan do khí độc (lệ khí) phát tán. “Thực lục” còn viết: "Vua lấy bạch đậu khấu trong kho và phương thuốc chữa dịch sai người ban cấp", cho ta biết đây là một trận dịch tả.
26 Tháng Bảy 20214:58 CH(Xem: 1184)
Nhà thơ- Họa sĩ LÊ THÁNH THƯ / Sinh năm 1956 tại Quy Nhơn (Bình Định) Việt Nam. Tạ thế ngày 16.7.2021 tại Sài Gòn - TP.HCM / hưởng thọ 65 tuổi. (Trước đó 2 ngày, ông có kết quả xét nghiệm hanh dương tính với Covid-19.)
22 Tháng Bảy 20216:09 CH(Xem: 988)
Sài gòn cách ly. Tôi chẳng được ra khỏi nhà hơn hai tháng nay từ khi cháu ngoại nghỉ học chứ không phải tới cái " Giờ thứ 25" Sài gòn đã điểm như lúc này. Nếu tôi được rong ruổi ngoài đường mà tận mắt chứng kiến Sài gòn xôn xao, lo toan, thắt thỏm mỗi ngày cho đến lúc hốt hoảng mà chạy trốn dịch như thế nào tôi sẽ viết sống động hơn, nhưng tôi chỉ ở nhà và chỉ biết tình hình mỗi lúc một nghiêm trọng khi thấy các con tôi.
19 Tháng Bảy 202110:50 CH(Xem: 773)
Lê Chiều Giang viết mà như vẽ lại, như tả chân một cách vô cùng linh hoạt. Không hề tẩy xóa, chẳng tô vẽ thêm, nhưng rất lạ, Cô đã làm mới lại được những điều xa xưa, những tháng ngày rất cũ (Nguyễn Thị Thụy Vũ)
19 Tháng Bảy 202110:38 CH(Xem: 1205)
có ai treo áo trên cành cây / bay mùi dầu xanh con ó / em bệnh / sao có tiếng ho / và cánh cửa chưa khép ngoài hư vô
15 Tháng Bảy 20215:41 CH(Xem: 1026)
sau cuối cách li là làm việc online / 50 triệu một năm cho một teams / xăng và beton là tuyệt phẩm / cho hơi thở và nụ hôn / sau cuối anh cần ở bên bầy ong / cánh rừng đang bén lửa / chúng không có ô tô / chúng không thể chạy bộ
14 Tháng Bảy 20216:06 CH(Xem: 923)
mãn khai hoa nở giữa đồng / tàn thu đỏ muộn thấm lòng tình nhân / hái đi một nhánh phân vân / cài lên mái tóc mấy phần điểm sương