- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,551,956

TIẾNG GỌI DƯỚI LÀN GIẤY MỎNG

04 Tháng Tư 201810:52 CH(Xem: 11262)

2514223_Tangoulis-Misty-Scapes-13-710x710

Photo -  Vassilis Tangoulis




NHÌN NẮNG ĐANG LÊN

 

Hát trong bóng đêm, một mình

Thứ kho báu của ngôn từ nhảy nhót, hôm nay

 

Hãy để tôi được nhìn, ánh sáng loang ra

Co ro trong chiếc bình, có nước chảy xuống

 

Yên lặng, phải thật sự yên lặng

Để nghe tiếng một nhánh cỏ, chưa thoát khỏi lòng đất

 

 

 

TIẾNG GỌI DƯỚI LÀN GIẤY MỎNG

 

Ở lại đây, chỉ lần này

Nép vào những hoang tàn vụn vặt, của tôi

 

Để thấy anh mỉm cười, anh chỉ buồn

Anh giết tôi, anh chết cho tôi

Trong một hạt gió: Anh lạnh

 

Giữa sự mới lạ, sự trường tồn

Tôi nằm bên bờ suối, nghe ánh bình minh

 

Đợi ở đây: Đôi mắt anh

 

Là một tia chớp, trời không mưa

Là một phút yêu, thời gian mục rữa

 

 

KHI MỘT BÀI THƠ ĐÃ CHẾT

 

Chúng tôi không thể ngồi lại với nhau, không thể

Nó đã chết, tôi đang sống

 

Tôi gọi nó, nó gọi tên nó

Khi loài người ngủ sâu, một kẻ thức tỉnh

Giữa căn phòng, nghiêng theo chiều Trái Đất

 

Nó luôn thật, tôi đôi lần giả dối

Tôi luôn thật, nó nằm im

 

Nó tự do, tôi hèn nhát

Tôi khóc, nó trong ngăn tủ

 

  

 

NHỮNG NGÀY TRONG MẢNH CHIẾU TRANH

 

Tôi phát hiện ra

Vào mùa hè năm 1993

Khi tay nắm cửa xoay, khoảng 21 giờ

Trong căn phòng đầy nội thất cũ

Sau gian thờ

Những chiếc ghế kiễng chân

Họ đã định bán chúng

Để có thêm một khoản thu nhập nhỏ

Mang điện vào nhà

Mê đắm trước những vòng quạt gió quay

Để mua thêm hai bao gạo

Để người đàn ông ngủ sâu, nắm tay người đàn bà, nhìn những đứa con

Khi mùa đông đến


ĐÔI MẮT ANH

 

Anh sẽ cho em mượn đôi mắt anh

Em là đôi mắt anh

 

Để khi nằm xuống nền đất lạnh

Em vẫn thấy được bầu trời

Những vì sao mà em thích nhất

 

Nhưng chúng sẽ nhòe đi, nhòe đi

 

Khi anh nhớ em

 

NAM NGUYÊN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Năm 20215:08 CH(Xem: 711)
Tuần trăng mật của hai người là một chuỗi ngày rờn rợn và dài lê thê. Nàng có mái tóc vàng, xinh đẹp và e lệ. Chàng thì tính khí lạnh lùng, khiến những giấc mơ diễm tình thời con gái của nàng trở nên băng giá. Nàng yêu Jordán rất đỗi, tuy lắm khi lại thấy lo sợ bâng quơ, nhất là mỗi đêm cùng chàng đếm bước trên đường về nhà, nàng lén nhìn dáng vẻ cao to của chàng, lầm lầm lì lì không nói không rằng. Còn chàng cũng yêu nàng thắm thiết, nhưng không thích biểu lộ ra ngoài.
07 Tháng Năm 20214:56 CH(Xem: 652)
...một thập kỷ gian nan của nông dân Dương Nội qua cuộc trò chuyện với anh Trịnh Bá Phương - một trong những người có mặt từ đầu - đã góp phần không nhỏ trong nỗ lực xây dựng sự đoàn kết đấu tranh dai dẳng của bà con. Mong rằng chúng ta sẽ học được nhiều điều từ họ, những người mà nhà thơ Hồng Nguyên gọi là “Áo vải chân không đi lùng giặc đánh”.
07 Tháng Năm 20214:48 CH(Xem: 769)
Tiếng nói đầu tiên của một em bé khi bắt đầu học nói là Me, Mẹ, Mạ, Má, Mommy, Maman, và nhiều nữa với những ngôn ngữ hay tiếng địa phương khác, đặc biệt hầu như đều bắt đầu bằng chữ “M”. Có lẽ đó là mẫu tự thiêng liêng chung của nhân lọai khi gọi người đã cưu mang, yêu thương và đùm bọc mình suốt cả cuộc đời. MẸ ở kinh thành hay MẸ ở nơi thôn dã, MẸ ở trên núi hay MẸ ở dưới biển, MẸ là lá ngọc cành vàng hay MẸ gặt lúa trồng rau….. MẸ cũng mang nặng con chín tháng mười ngày, MẸ banh da xẻ thịt đưa con vào đời, và khi con khóc tiếng khóc đầu đời, MẸ đã vừa khóc vừa cười ôm con vào lòng mà quên đi hết những nhọc nhằn mang nặng đẻ đau. Khỏang thời gian còn lại của MẸ là ôm ấp, bảo bọc, hy sinh, dạy dỗ….. và nhiều lắm của tình mẫu tử MẸ dành cho đàn con của MẸ, và cứ thế mà nhân lọai tồn tại và phát triển.
07 Tháng Năm 20214:37 CH(Xem: 911)
Thời ấy nhà có cái xe đạp được coi là quý rồi, thường là tôi đi bộ suốt. Tôi nhớ có lần đưa con trai đi chích ngừa ở bệnh viện khá xa nhà, tôi đã đèo nó trên xe đạp. Con tôi lúc đó chỉ mới sáu tuổi, lúc về nó bi bô với mọi người : "Mẹ con đó, đi xe đạp mà chậm hơn người đi bộ. Khi muốn dừng xe lại, mẹ chà chà cái chân để kít xe lại. Qua đường, mẹ dắt xe qua chứ không dám đạp qua"! Mọi người đều cười ồ mà tôi lại nghĩ điều đó có gì để cười đâu nhỉ!
07 Tháng Năm 20211:54 SA(Xem: 837)
Tôi gặp anh Nguyên Minh lần đầu tại một quán cà phê vỉa hè đường Phan Xích Long. Hơn mười năm trước tôi thường viết bài trên trang vanchuongviet, ngày ấy chủ biên Nguyễn Hòa chưa ngã bệnh anh còn xông xáo chuyện chữ nghĩa. Anh em thỉnh thoảng gặp nhau khi tôi vào Sài Gòn, hôm ấy có tôi, vợ chồng anh chị Trương Văn Dân _ Elena, anh Nguyễn Hòa hẹn gặp Sâm Thương và Nguyên Minh. Các anh đều là những bậc tiền bối tôi ngồi nghe các anh bàn luận và dự tính ra mắt một tập san văn học nghệ thuật riêng của mình, từ đó anh em quen nhau.
07 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 848)
Nguyễn Vinh. Con trai lớn của Ông Nguyên Vĩnh và bà Trần Thị Dung. Bà Dung đưa con gái út là Vân đi học bằng xe đạp điện. Một chiếc mô tô 125 phân khối tông một phát. Vậy là, cả mẹ cả con ra người thiên cổ. Kẻ gây án vù một hơi mất dạng. Đoạn đường nơi xẩy ra tai nạn không có camera hành trình nên bó tay cái vụ truy thủ phạm. Nhưng...
03 Tháng Năm 20215:44 CH(Xem: 840)
Đưa nhau về qua phố, trăng ngủ vàng trên tay / Nụ hôn trao ngỡ ngàng, gió thơm hương tóc cài / Môi kề môi vụng dại, sợi tình theo gió bay / Ta giấu vào tim nhau
03 Tháng Năm 20211:47 SA(Xem: 823)
Những giọt sầu rơi xuống / hay nốt thăng ngân lên / những bàn tay lần sờ bia mộ cũ / hay những bàn chân tìm giày, dép bóng lộn, đạp ga xe xịn, xả khói vút trời trên phố tìm cơn vui / ngóng pháo hoa trong lòng?
28 Tháng Tư 202111:30 CH(Xem: 874)
khi nhìn gương chính mình / mới hiểu buổi sáng là ân huệ / cuộc đời trăm ngàn cảnh / gửi núi đồi và mây trắng / chút nỗi niềm thao thức năm canh
26 Tháng Tư 20215:05 CH(Xem: 964)
Thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư. {Bây giờ} Qua hai câu thơ đó Nguyên Sa đã diễn tả tâm trạng của thế hệ ông, thế hệ của những người trai trẻ ở miền Nam thời 1954-75, đã nuôi nhiều kỳ vọng cho tương lai đất nước, nhưng chẳng bao lâu đầy tuyệt vọng trong một quê hương khói lửa.