- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
250,760

TIỄN HOÀNG HÔN

11 Tháng Mười Hai 201710:17 CH(Xem: 15794)
24993327_570733199925213_5133594449499362181_n
Hoàng hôn - ảnh UL


Rượu tiễn

 

Hoàng hôn đã rớt xuống đầy
Xin anh hãy cạn chung này rồi đi
Một chung quá tuổi xuân thì
Một chung nữa tiễn người đi không về

 

Này anh đêm xuống từng phần
Cạn chung này nữa nhớ lần ái ân
Rượu ngâm bằng cả xác thân
Uống đi mai nhỡ lúc cần đến em

 

Rung lên vài nhịp con tim
Khẽ rên vài tiếng rồi im lặng buồn
Chung này em tiễn hoàng hôn
Đêm say xô ngã dỗi hờn ngãi nhân

 

Vết cào làm dấu trên lưng
Để mai còn nhớ đã từng có em

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

 

Mật ong hay thạch tín

 

Anh nói với tôi tình yêu là mật ngọt
là thiên đường
Tôi nói tình yêu là thạch tín
là hoả ngục

Anh vẫn ôm tôi mỗi đêm
một vòng tay không còn chặt nữa

Mỗi lần nghĩ đến người thứ ba
tôi muốn vùng dậy
chạy vào bóng tối
Để tìm lại người đàn ông chuẩn mực

Và cứ như thế
Chúng tôi trở thành hai con người dị mộng

 

Không hiểu sao
Một thời gian oằn mình
giống như chấp nhận sống với lũ

Tôi chợt nhận ra
Tình yêu là mật ngọt
Chứ không phải là thạch tín

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Phù vân một giấc chiêm bao


Cây không còn trổ ra hoa
Cội xưa nhìn thấy ta già mà thương
Đôi chân buồn với con đường
Rong rêu giữa cõi vô thường xanh xao

 

Phù vân một giấc chiêm bao
Mây bay có biết phương nào dừng chân
Gió lay biết mấy mươi xuân
Chút duyên hạnh ngộ bạc phần như vôi

 

Tô son lấy lại nụ cười
Ngã lưng xuống ngủ bên đồi chân không

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

Khúc sáng

 

 

Sáng nay chim hót như tha thiết
Vọng xuống lòng ta một nỗi buồn
Ngày sẽ ngày qua rồi ly biệt
Đưa tay vuốt tóc đã hoàng hôn

 

Sáng nay ta thấy như ta sẽ
Cưa sừng làm nghé để tìm non
Tìm đến bên bờ thời hoang trẻ
Giận dỗi thời gian quá đổi hờn.

 

Sáng nay ta thấy mình còn thức
Mĩm cười đánh đố với vô minh
Thiên hạ đua nhau tìm rạo rực
Ta vẫn thênh thang một chữ tình

 

Sáng nay chim hót lời ong bướm
Vọng xuống lòng ta một chút hương
Người có còn dang tay mở đón
Ta ngã người nghiêng mọi nẻo trườn

 

Sáng nay xin hãy bình yên nhé
Rảo bước nhặt tình rơi rớt quanh

...


Nguyễn thị Bạch Vân

 

Ý kiến bạn đọc
12 Tháng Mười Hai 20176:44 SA
Khách
Hay...xin cảm ơn bạn nhiều
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Bảy 202212:25 SA(Xem: 1354)
Sáng sớm, ông bác sĩ quản lý vào phòng báo tin: sau khi hội ý với các bác sĩ chuyên khoa, tất cả đồng ý để tôi xuất viện vào trưa hôm nay và một tháng sau trở lại tái khám. Thú thực, tôi mừng lắm, nghĩ mình đã được sinh ra lần thứ ba! Lần đầu, vào lúc khởi diễn cuộc Thế Chiến Thứ Hai, Mẹ sinh tôi tại một làng quê thuộc Tỉnh Hải-Dương, miền Bắc Việt-Nam; lần thứ hai cách đây bốn mươi năm, là lúc tôi được phóng thich khỏi trại tù Vĩnh-Quang, một trong những nơi giam giữ các sĩ quan miền Nam, dưới chân núi Tam-Đảo thuộc tỉnh Vĩnh-Phú, cũng tại miền Bắc Việt-Nam. Và lần này, lần thứ ba được sinh ra, là ngày tôi xuất viện, sau một thời gian trị liệu nhiều “gian khổ”, “cam go” tại một bệnh viện nổi tiếng ở Houston, Texas.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 1296)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.
21 Tháng Bảy 202211:32 SA(Xem: 1371)
Tôi hiểu nỗi thất vọng, sự đau lòng của em sau đợt thi năng khiếu chuyên ngành đạo diễn vừa rồi; và mọi lời an ủi lúc này là vô nghĩa. Tôi chỉ có đôi dòng tâm sự may ra có thể giúp em bình thản lại, dù lúc này có thể một số người thân gia đình em đang bĩu môi: “Ai bảo cứ khích nó đi vào cái nghề "chân không tới đất cật không tới trời", mơ mộng viển vông! Kỹ sư, bác sĩ còn chẳng ăn ai, nữa là cái nghề “đào giếng” (nhại vui cách nói của người miền Trung Trung Bộ)…
14 Tháng Bảy 20221:48 SA(Xem: 1430)
tôi sẽ xa thủy chiều nay trên xa lộ 10 / vào khoảng 2 giờ rưỡi tôi lái xe thật nhanh / hơn 90 miles một giờ / đuổi theo mái tóc đường dài / của ba mươi năm trước /
07 Tháng Bảy 20222:40 CH(Xem: 1588)
Sau gần mười năm “gió bụi”, Nguyễn Du mới trở về quê hương, với sông Lam, núi Hồng. Hai anh em đều ngỡ ngàng vì làng Tiên Điền trở nên tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà xinh xắn, những vườn cây sum suê trái ngọt đã bị đốt phá, ngổn ngang nền nhà gạch đá nham nhở, những cây cổ thụ trơ gốc cháy xém. Đó là quang cảnh sau cuộc khởi nghĩa của Nguyễn Quýnh- anh cùng cha khác mẹ của Nguyễn Du năm Tân Hợi 1791.
06 Tháng Bảy 20225:53 CH(Xem: 1493)
chiều bạc ác thôi thì bạc ác những đuờng cầy kéo chạy thân đi cột sống. tay thiêng và mầm đá vàng gieo âm từng bước nặng trì
06 Tháng Bảy 20225:37 CH(Xem: 1568)
Người ta nói con trai thương má, còn con gái thì thương ba nhưng tôi là con gái tôi lại thương má tôi lắm, thương tự khi tôi còn nhỏ. Má tôi là một người phụ nữ đẹp và thật nhiều cá tính rất sống động. Nghe Má kể ngày xưa bà Ngoại thuộc loại tân tiến nên Ngoại cho Dì Hai, cho Cậu và cho Má được đi học chứ không câu nệ là con gái con trai gì cả. Hồi đó Má tôi học giỏi lắm nhưng Dì mất sớm rồi Ngoại cũng đột ngột mất, Má ở với bà Cố nên không có điều kiện đi học nữa cho đến lúc lấy chồng.
05 Tháng Bảy 20227:53 CH(Xem: 1210)
Truyện Kiều ra đời đã hơn hai thế kỷ của đại thi hào Nguyễn Du đã làm say mê bao trái tim người đọc nhiều thế hệ kể cả trong và ngoài nước. Đã có rất nhiều cây bút phê bình, thưởng lãm hướng đến áng thơ tuyệt tác này. Hãy cùng khám phá tác phẩm vừa mới xuất bản của một nữ lưu xứ Huế – Ninh Giang Thu Cúc – viết về Truyện Kiều có tựa đề Đọc Kiều thương khách viễn phương NXB Văn hóa văn nghệ quý II năm 2019.
03 Tháng Bảy 202211:16 CH(Xem: 1461)
tôi cần hai người tình / một cho lúc vui một cho lúc buồn / tôi có hai chiếc bình. đong / niềm vui trong một, trong chiếc kia nước mắt / tiếng cười bay lên. bao xa là tầng khí quyển / tiếng thở dài rơi vào lòng đất. bao sâu / là nơi mọi thứ sẽ bị đốt tan /
03 Tháng Bảy 20222:06 CH(Xem: 1385)
Cám ơn bạn hữu gần xa, những người yêu mến nhạc và cả con người Phạm Duy,trong sự tin cậy,đã gửi và cả cho phép sử dụng các nguồn tài liệu quý giá trong đó có những thư từ trao đổi riêng tư với Phạm Duy cách đây cũng đã ngót30 năm,không ngoài mục đích giúp người viết có chất liệu –đủ cho một cuốn sách,nhưng đó là công trình của tương lai. Đây chỉ một bài viết ngắn, nhưng cũng mong phác thảo được đôi nét chân dung của một nghệ sĩ lớn Phạm Duy -- thần tượng của nhiều người qua nhiều thế hệ,với một cuộc sống đầy cảm hứngnhưng cũngrất phức tạp.Phạm Duy đã sống qua hai thế kỷ,“khóc cười theo vận nước nổi trôi”trong suốt chiều dài của một bi kịch Việt Nam cận đại,vừa hào hùng và cũng vô cùng bi thảm.(NTV)