- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,342,793

GÕ VÀO NỖI NHỚ

15 Tháng Tư 201712:01 SA(Xem: 8382)


IMG_0479


Nghe tiếng muôn trùng

 

Mai mốt em có về qua ngõ

Nhớ nhắc giùm ta đời tàn phai

Hiu hắt khói sương sầu dựng mộ

Người có buồn xin như mây bay

 

Mai kia ta lỡ ngồi dưới dốc

Ôm kín hồn mình trăm vết thương

Gió bụi trần gian mù mịt thốc

Người có hay xin gửi vô thường

 

Nắng mưa tràn cõi đời sóng dậy

Còn sống mới hay tình trong nhau

Người có sầu chăng sầu cũng vậy

Ta đời giông bão người đâu hay

 

Gửi tới nghìn sau đời không thật

Thương ta bạc phếch áo giang hồ

Nếu hiểu mai kia nghìn sâu thẩm

Chợt hay rằng mình cũng hư vô…   

 

Nguyễn Minh Phúc

 

bài thơ người mất trí

 

lẻ loi đời trăm nhánh

tôi hơ ngày tàn phai

một loài chim rã cánh

đợi mịt mùng sớm mai

 

thì trăm năm đã tới

tràn màu sương tóc rơi

hư vô đời đã gọi

hình hài kia rã rời

 

tôi ôm chiều tê tái

trôi mịt mùng sông mê

có vũng sầu ngây dại

trên những lối đi về

 

đau như là cây cỏ

tàn úa sầu trăm năm

thương loài chim bói cá

vừa quên một chỗ nằm

 

tôi về đêm mất trí

gửi lại sầu nhân gian

nghe trời khuya thủ thỉ

bóng ai vừa qua ngang...

 

nguyễn minh phúc

 

 

Gõ vào nỗi nhớ

 

Giờ thì tôi đã về đây

Lặng nghe ngày cũ rơi đầy trên tay

Dọc đường gió cuốn bụi bay

Đưa tay dụi bỗng xè cay mắt mình

 

Nỗi buồn sao cứ lặng thinh

Chiều như rất khẽ vô tình mang theo

Gió trôi lạnh buốt lưng đèo

Hắt hiu một bóng mây treo cuối trời

 

Nghe vàng vọt lá thu rơi

Người mang thương nhớ về phơi chỗ nằm

Cõi tình đau suốt trăm năm

Gõ vào nỗi nhớ xa xăm mịt mù

 

Thì đành lỡ một lời ru

Tìm dư hương cũ mùa thu lỡ làng

Chút hồn rơi giữa ngày sang

Hình như ai gọi khẽ khàng tên tôi…

 

                     Nguyễn Minh Phúc

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Tám 20197:07 CH(Xem: 641)
Anh vừa ra được tập thơ. Tiền đi vay, lãi suất năm phần trăm. Trên đời này, hiện giờ không có gì rẻ hơn thơ và khốn khổ như nhà thơ phải ôm sách của mình đi bán lẻ. Khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản, anh nghĩ, việc giải quyết "đầu ra" sẽ tính sau, trước mắt làm sao có được sách đã. Đến khi cầm tám trăm cuốn Đối thoại với dòng sông trong tay anh mới thật sự hiểu thế nào là kinh tế thị trường. Anh nhẫn nhục mang thơ đi phát hành. Bán khắp mọi nơi, bán cả ở những chỗ người ta nhiều tiền nhưng không hiểu thơ và chẳng cần thơ. Cái năm phần trăm của bảy triệu hàng tháng thúc bách anh. Tại một trường phổ thông trung học, khi anh nhờ mua giúp hai chục cuốn, ông hiệu trưởng lật xem qua rồi bảo :" Chúng tôi sẽ vận động các em mua". Ba tuần sau, anh trở lại, ông hiệu trưởng khả kính mang ra chồng sách phủ dầy bụi, nói như người có lỗi :" Ông thông cảm, học sinh bây giờ không thích thơ
10 Tháng Tám 20195:45 CH(Xem: 842)
em thích như cây hoa jun / khép mi đêm hè mộng tưởng / một chiều trăng phơi buồm nắng / đơm đầy một vốc xanh hương
09 Tháng Tám 201910:17 CH(Xem: 643)
Nghe tiếng cót két dưới sân, tôi biết ngay thằng bạn trời đánh vừa tới. Chiếc xe đạp khô dầu, nói bao nhiêu lần là chỉ cần xịt vào đó chút dầu hoặc không có dầu thì quết lên sợi dây xích chút mỡ bò là trơn tru, mà cái thằng nhất định không nghe. Tiếng cót két cứ như tiếng nghiến răng của bà hàng xóm lúc ngủ mê, nghe đến nổi cả gai ốc.
08 Tháng Tám 20191:02 SA(Xem: 731)
hãy quên những tháng ngày trần ai ái nhiễm như vòng tròn của toán, cho dù méo mó cũng không biết đâu là đầu, đâu là cuối vô thủy, vô chung…
08 Tháng Tám 201912:02 SA(Xem: 837)
Tiếng bánh sắt siết trên thiết lộ đêm khuya hay không gian yên tĩnh của sân ga luôn có một sức hút lôi cuốn, thỉnh thoảng không có cơ hội cho một chuyến đi nào, tôi thường ra sân ga chỉ để ngồi thu lu một góc nào đó mà cảm nhận sự đoàn tụ và chia ly. Chẳng vì lý do gì hoặc có thể trong cuộc đời mình mát mát quá nhiều, đưa tiễn quá nhiều mà người ở lại luôn là người buồn hơn.
06 Tháng Tám 201912:28 SA(Xem: 3612)
- Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá! Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt : - Không được. Tôi đang chờ một người quen. Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh: - Ăn chay mà cũng giành chỗ!
05 Tháng Tám 201911:46 CH(Xem: 964)
thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi / rủ nhau về lối sót chút ngày dư / nắng loang chiều may sót chút hồ như / hồ như đến hồ như đi đời ngỡ
03 Tháng Tám 201910:33 CH(Xem: 778)
Tháp Po Klong Garai / gié lúa trổ bông đúng vụ / có phải tiếng trống pa-ra-nưng dồn thúc mạch nước ngầm / mùi cỏ khô quyện mồ hôi đêm trước / vương vai người đi đường
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 602)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1156)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó