- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,163,957

GÕ VÀO NỖI NHỚ

15 Tháng Tư 201712:01 SA(Xem: 4728)


IMG_0479


Nghe tiếng muôn trùng

 

Mai mốt em có về qua ngõ

Nhớ nhắc giùm ta đời tàn phai

Hiu hắt khói sương sầu dựng mộ

Người có buồn xin như mây bay

 

Mai kia ta lỡ ngồi dưới dốc

Ôm kín hồn mình trăm vết thương

Gió bụi trần gian mù mịt thốc

Người có hay xin gửi vô thường

 

Nắng mưa tràn cõi đời sóng dậy

Còn sống mới hay tình trong nhau

Người có sầu chăng sầu cũng vậy

Ta đời giông bão người đâu hay

 

Gửi tới nghìn sau đời không thật

Thương ta bạc phếch áo giang hồ

Nếu hiểu mai kia nghìn sâu thẩm

Chợt hay rằng mình cũng hư vô…   

 

Nguyễn Minh Phúc

 

bài thơ người mất trí

 

lẻ loi đời trăm nhánh

tôi hơ ngày tàn phai

một loài chim rã cánh

đợi mịt mùng sớm mai

 

thì trăm năm đã tới

tràn màu sương tóc rơi

hư vô đời đã gọi

hình hài kia rã rời

 

tôi ôm chiều tê tái

trôi mịt mùng sông mê

có vũng sầu ngây dại

trên những lối đi về

 

đau như là cây cỏ

tàn úa sầu trăm năm

thương loài chim bói cá

vừa quên một chỗ nằm

 

tôi về đêm mất trí

gửi lại sầu nhân gian

nghe trời khuya thủ thỉ

bóng ai vừa qua ngang...

 

nguyễn minh phúc

 

 

Gõ vào nỗi nhớ

 

Giờ thì tôi đã về đây

Lặng nghe ngày cũ rơi đầy trên tay

Dọc đường gió cuốn bụi bay

Đưa tay dụi bỗng xè cay mắt mình

 

Nỗi buồn sao cứ lặng thinh

Chiều như rất khẽ vô tình mang theo

Gió trôi lạnh buốt lưng đèo

Hắt hiu một bóng mây treo cuối trời

 

Nghe vàng vọt lá thu rơi

Người mang thương nhớ về phơi chỗ nằm

Cõi tình đau suốt trăm năm

Gõ vào nỗi nhớ xa xăm mịt mù

 

Thì đành lỡ một lời ru

Tìm dư hương cũ mùa thu lỡ làng

Chút hồn rơi giữa ngày sang

Hình như ai gọi khẽ khàng tên tôi…

 

                     Nguyễn Minh Phúc

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Chín 20183:06 CH(Xem: 1722)
Đó là những bài thơ hiếm gặp trên đời này. Đó là thơ Lý Thừa Nghiệp. Đó là những dòng chữ làm chúng ta giựt mình ngay tức khắc. Như dường chữ nhảy ra khỏi trang giấy. Nhiều bài thơ của anh có sức mạnh làm tôi sững sờ, ngồi yên lặng lẽ, và dõi mắt nhìn cho tới dòng cuối bài thơ.
05 Tháng Chín 201810:36 CH(Xem: 1752)
Phương lên cơn nghén ngay trong ngày giỗ đầu của chồng. Chửa với ai? Cái tin mau chóng truyền đi: Bà Hai khét tiếng cho vay ăn lời cắt cổ có đứa con dâu bỗng dưng có chửa sau một năm chồng chết. Phương đứng đó nhưng lòng muốn rời khỏi căn nhà này ngay. Nhà rộng năm gian, bàn thờ chồng hương khói đang nghi ngút nhưng quả phụ hãy còn chần chừ thắp nén hương. Bà Hai lệt quệt đôi dép nhựa bước vào gian chính, trừng trừng nhìn Phương: - Mày biến đi cho khuất mắt tao!
05 Tháng Chín 20189:59 CH(Xem: 892)
Lưng chừng cao độ nào đấy trong đời / không dám nhìn ra ngoài / có người đã rơi, nàng nói /
05 Tháng Chín 20189:52 CH(Xem: 941)
tôi giữ lại những mùa vàng xưa cũ / chiếc lá nằm nguyên vẹn giữa tim đau / nghe chợt nhớ mối tình giờ yên ngủ / đã dần phai trong màu nắng thu nhàu…
05 Tháng Chín 20189:38 CH(Xem: 761)
- Bây giờ, em bắt đầu hỏi anh. Anh chỉ có nhiệm vụ trả lời tất cả những câu hỏi một cách chính xác và nghiêm túc. - Ừ! – Tốt. Chúng ta bắt đầu nhé! Năm nay anh bao nhiêu tuổi? - 23 - Còn em? - Em 26. Tuổi em mà chẳng nhẽ em không nhớ à? - Vậy anh nhỏ hơn em bao nhiêu? Chính xác là bao nhiêu? - Anh không biết. - Anh không trừ được từng tháng hả? - Ừm... m... hình như là ba mươi.
05 Tháng Chín 20189:32 CH(Xem: 487)
- Ông là một người thông minh, có tài! - Ông là một người đức độ! - Tiếc thay chỉ vì thời buổi bây giờ có nhiều kẻ đố kỵ nên ông không được trọng dụng! Nghe những lời ca tụng của Lễ, Nguyễn cảm thấy nỗi buồn như được trút hết xuống hồ Tây. /
24 Tháng Tám 20187:38 CH(Xem: 1356)
Tôi khởi viết những trang Nhật Ký Cuối Đời này, từ đầu năm 2016, sau ngày mẹ tôi từ trần tại Los Angeles, CA, ngày 27/11 Ất Mùi, tức Thứ Tư, 6/1/2016. Mẹ sinh ngày 7/3 Mậu Ngọ [7/4/1918], tại Phụng Viện thượng, Bình Giang, Hải Dương, thọ 99 tuổi ta. Cha tôi, sinh ngày 27/3 Mậu Ngọ [27/4/1918], mất sớm, ngày 8/3 Kỷ Mùi [4/4/1979], khi mới 62 tuổi, ở Sài Gòn. Khi gia đình ly tán—tôi lưu vong ra hải ngoại, anh trai tôi bị đưa ra bắc “cải tạo”—thuật ngữ tuyên truyền xảo quyệt của những người tự nhận Cộng Sản, dù chẳng hiểu Cộng Sản là gì, và trên thực chẩt, chỉ vẹt nhái theo Trung Cộng, vì Karl Marx và Friedrich Engels không hề nói đến góp chung tài sản, mà chỉ hoang tưởng ngợi ca một xã hội nguyên thủy công hữu [communism].
20 Tháng Tám 20189:45 CH(Xem: 884)
ngậm ngùi một bóng hoàng hoa / bước phiêu du vướng chiều tà lỡ chân / áo bay muôn dặm phù vân / nắng ngơ ngẩn nắng, mưa ngần ngại mưa /
20 Tháng Tám 20189:24 CH(Xem: 566)
Người là nghiệp, là duyên / từ vô thỉ kiếp trước / mình từng lỡ bước / lăn trôi về? Vội vàng giữa cơn mê của tham ái / bao giờ hết mê mải, tìm nhau /
20 Tháng Tám 20189:16 CH(Xem: 562)
Sài Gòn lạ lẫm bao nhiêu? / Em xưa lạ lẫm tôi yêu dại khờ / Đèn xanh đèn đỏ đợi chờ / Tôi…thằng ngọng nghịu ngủ mơ giữa đời /