- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,162,539

GÕ VÀO NỖI NHỚ

15 Tháng Tư 201712:01 SA(Xem: 4723)


IMG_0479


Nghe tiếng muôn trùng

 

Mai mốt em có về qua ngõ

Nhớ nhắc giùm ta đời tàn phai

Hiu hắt khói sương sầu dựng mộ

Người có buồn xin như mây bay

 

Mai kia ta lỡ ngồi dưới dốc

Ôm kín hồn mình trăm vết thương

Gió bụi trần gian mù mịt thốc

Người có hay xin gửi vô thường

 

Nắng mưa tràn cõi đời sóng dậy

Còn sống mới hay tình trong nhau

Người có sầu chăng sầu cũng vậy

Ta đời giông bão người đâu hay

 

Gửi tới nghìn sau đời không thật

Thương ta bạc phếch áo giang hồ

Nếu hiểu mai kia nghìn sâu thẩm

Chợt hay rằng mình cũng hư vô…   

 

Nguyễn Minh Phúc

 

bài thơ người mất trí

 

lẻ loi đời trăm nhánh

tôi hơ ngày tàn phai

một loài chim rã cánh

đợi mịt mùng sớm mai

 

thì trăm năm đã tới

tràn màu sương tóc rơi

hư vô đời đã gọi

hình hài kia rã rời

 

tôi ôm chiều tê tái

trôi mịt mùng sông mê

có vũng sầu ngây dại

trên những lối đi về

 

đau như là cây cỏ

tàn úa sầu trăm năm

thương loài chim bói cá

vừa quên một chỗ nằm

 

tôi về đêm mất trí

gửi lại sầu nhân gian

nghe trời khuya thủ thỉ

bóng ai vừa qua ngang...

 

nguyễn minh phúc

 

 

Gõ vào nỗi nhớ

 

Giờ thì tôi đã về đây

Lặng nghe ngày cũ rơi đầy trên tay

Dọc đường gió cuốn bụi bay

Đưa tay dụi bỗng xè cay mắt mình

 

Nỗi buồn sao cứ lặng thinh

Chiều như rất khẽ vô tình mang theo

Gió trôi lạnh buốt lưng đèo

Hắt hiu một bóng mây treo cuối trời

 

Nghe vàng vọt lá thu rơi

Người mang thương nhớ về phơi chỗ nằm

Cõi tình đau suốt trăm năm

Gõ vào nỗi nhớ xa xăm mịt mù

 

Thì đành lỡ một lời ru

Tìm dư hương cũ mùa thu lỡ làng

Chút hồn rơi giữa ngày sang

Hình như ai gọi khẽ khàng tên tôi…

 

                     Nguyễn Minh Phúc

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Chín 20186:10 CH(Xem: 186)
Trôi đi, trôi đi, trôi đi anh... / Trong tay em mềm đêm bình yên muộn phiền trốn mất / Và bóng trăng sượt ngang gởi nụ cười hiền như đất / Nhìn em dịu dàng hôn vầng trán anh in những nếp hằn sâu /
22 Tháng Chín 20186:03 CH(Xem: 60)
cũng phải trở dậy / đang gần hết tháng chín / thằng đại chết đã hai ngày/ tính / thì / nó bằng tuổi tôi / tây nguyên tới nay / - thằng người thượng / cũng a tòng (nhất nhất!) với chính quyền / do một tay thằng đại hồi làm xếp sòng công an / nó cài đặt /
19 Tháng Chín 20188:50 CH(Xem: 440)
Anh xa quá bây giờ xa xôi quá / Mà dường như tình cũng nhạt nhoà / Em soi mặt mình trong gương tối / Cảm nhận buồn năm tháng dần xa /
19 Tháng Chín 20188:43 CH(Xem: 329)
Khi đặc khu đang nằm trên giấy / nó sẽ thành cái gọi là luật / mọi người sẽ thấy / từng tỉnh người dắt díu chôn quê / đừng nghĩ là đang an cư…
13 Tháng Chín 20189:07 CH(Xem: 813)
Sáng nay vừa ra khỏi ngân hàng, tôi ghé vào siêu thị mua tấm thiệp sinh nhật cho ba chồng. Dòng chữ được giác bạc ngoài tấm thiệp đề "For a great Dad..." đầy yêu thương, trân trọng. Vừa lúc đó tôi nhận được điện thoại từ chị gái. Linh cảm bất ổn vì lúc đó đã 10 giờ tối ở VN. Giọng chị hớt hãi "Yến ơi, Ba đi rồi...". Trên tay tôi vẫn cầm tấm thiệp. Vài giây trước đó khi đứng chọn tấm thiệp vừa ý nhất, tôi chợt nghĩ "Vì sao mình chưa bao giờ có được may mắn tặng cho ba mình tấm thiệp nào có nội dung như vậy. Vì sao ba mình không là một người great Dad như bao nhiêu người vẫn tự hào tặng thiệp cho ba họ trong ngày sinh nhật như chồng mình vẫn làm mỗi năm?".
07 Tháng Chín 20188:30 CH(Xem: 1377)
Đêm đầu tiên ngồi trên thành cửa sổ nhô ra trên những mái nhà tôn xiên xẹo vá víu của thành phố bên dưới, nước mắt em tuôn qua kẻ tay, rõ xuống mái tôn rào rạt. Bên dưới người ta đang đếm tiền, thùng tiền ban chiều trong đám tiệc mọi người đã lấm la lấm lét giấu biến đi, và khi em bất chợt bước vào nhà, đống tiền đã được đổ tung ra, trên mặt chiếu, người ta hau háu cắm mặt vào đống tiền, hối hả đếm tiền, xếp thành bó, mắt trắng nhợt nhìn em lơ láo. Có ai đó ném vào em một xấp tiền: - Này tiền đấy, đếm đi!
07 Tháng Chín 20185:28 CH(Xem: 319)
Nhà văn Seattle Nguyễn Công Khanh sẽ đọc và thảo luận về tác phẩm của ông, “Con Trâu Rừng Cuối Cùng Trên Đảo.”
07 Tháng Chín 20184:59 CH(Xem: 260)
Rất khó kiểm chứng câu thơ đầu “Bàn tay ta làm nên tất cả”, nếu không có câu kế “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Chúng ta nên đọc lời ai điếu cho hai chữ “tất cả”. Đáng lẽ câu thơ đầu, với hai chữ này đã trở thành lời thách đố mênh mang bất định cho nhân loại sau hậu, nếu không có câu thơ sau. Tiếc! Đây là hai câu thơ không nên vợ nên chồng nhất trong các cặp đôi thơ hay.
07 Tháng Chín 20184:47 CH(Xem: 294)
• Trích Lời vào của tác giả: “Dường như người cầm bút nào cũng được một thói quen văn chương nuôi nấng – Làm một vài bài thơ cho mình và viết một cuốn truyện để đời. Tôi trong vế sau của thói quen đó bao năm rồi, nay tới lúc. Khi chắp được ý tưởng, xây mạch truyện, tôi mới nhận ra rằng cuốn truyện để đời có thể là cuốn này; mà cũng có thể là cuốn sau, sau nữa, rồi sau nữa… Sách này, việc viết nó rất ngẫu nhiên, ngay sau một cơn mơ pha tạp, tôi lọc ra các điều có thể làm nên tiểu thuyết. Tôi có lý do để hiểu vì sao cuốn sách mang tên “Đẻ sách”. Tôi biết, bạn đọc rồi cũng sẽ có vài ba lý do để hiểu. Ví dụ, nội dung của nó, ngắn gọn, là về những – người – ăn – thịt – người – để – đẻ – ra – sách.”
07 Tháng Chín 20183:06 CH(Xem: 1707)
Đó là những bài thơ hiếm gặp trên đời này. Đó là thơ Lý Thừa Nghiệp. Đó là những dòng chữ làm chúng ta giựt mình ngay tức khắc. Như dường chữ nhảy ra khỏi trang giấy. Nhiều bài thơ của anh có sức mạnh làm tôi sững sờ, ngồi yên lặng lẽ, và dõi mắt nhìn cho tới dòng cuối bài thơ.