- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,392,980

VỀ ĐIỀU LÃNG QUÊN GƯƠNG MẶT CỦA MÙA HÈ

04 Tháng Tám 20163:17 SA(Xem: 11121)



HoangAnhThu- ROI
Ảnh N.H.A.T





VỀ ĐIỀU LÃNG QUÊN

 

Chẳng phải ngày qua em muốn khóc

Khi gió chiều đã lạc trong căn phòng kín bưng

không còn gì để kéo dài chiếc khăn quàng lại khoảng cách chúng ta đã đi quá xa

Chẳng phải ngày qua em muốn nhớ

Nỗi nhớ thật đẹp về nụ cười

Đóng băng vô tận trong đôi mắt

Giữa ngày tháng không dứt được nỗi rêu rong

Quán xá những ngày này oi bức lắm

Giữa đời sống này

Bài hát đã tuột khỏi đôi tai

Bỏ dở lưng chừng từng thanh âm phức hợp

Bất lực và mù lòa

Đang rộn ràng trong căn phòng tối

 

Có lẽ mùa hạ này nắng đã quá cháy khô

Không còn những đám mây đồng hành

Lũ ve vẫn ngủ

Sự cô độc trở nên rỗng tuếch

Trong điều khốn khổ của lãng quên

 

n.h.a.t

 

 

GƯƠNG MẶT CỦA MÙA HÈ

 

Làm sao chúng ta trốn được khỏi mùa hè nóng bức này

Làm sao chúng ta tách ra khỏi lớp vỏ cây

Để lách ra

Xanh như một nụ mầm để tạm biệt hoàng hôn sắp sửa khuất sau dãy núi

Khi miếng ghép cuối cùng biến mất

Đêm sẽ mãi giam cầm chúng ta

Những ngón tay sẽ trở nên vô dụng

Chẳng bao giờ sờ được vào gương mặt của đêm để tháo từng lớp bông băng trên vết thương sưng tấy

 

Em từng kể với tôi

Những điều bực mình về con đường gốm sứ

Chúng dài và xấu xí hơn rất nhiều so với những hàng cây

Bong lóc từng vệt màu

Trêu đùa thị giác của chúng ta

Tôi sợ đôi mắt em hỏng, em sẽ chẳng còn hình dung được gì về những ngày tháng đủ đầy sắc màu hạnh phúc

Bao giờ thì chúng ta mới tìm được màu xanh

Để che phủ cho những ký ức không còn bị thiêu cháy

 

Tôi gọi em là mùa hè

Rõ ràng là em đang thiêu cháy tôi

Rõ ràng là em đang nhào nặn tôi

Thành miếng ghép cuối cùng để sờ vào gương mặt của đêm

Em sẽ chăm sóc từng vết thương khô

Ở phía sau bóng tối

 

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Mười 20195:24 CH(Xem: 1145)
Anh muốn mời em về chốn này / Để ngồi viết lại tuổi hoa bay / Để nghe trong gió chiều thu nhạt / Nhạt nửa vần thơ nhạt hững hờ
03 Tháng Mười 20199:24 CH(Xem: 1111)
Hàng ngàn mét vuông đất, ao hồ di sản có được từ thời cụ cố, nói là ông hiến tặng cho Hợp Tác Xã, nhưng thực tế họ cho rằng đất đai này do bọn địa chủ bóc lột mà có, đó là xương máu của nhân dân, là sở hữu của toàn dân, ông không hiến thì họ cũng trưng dụng. Ông hiến tặng cho HTX, mong muốn một mô hình mới trên quê hương. Nhưng sự đời chưa dến độ chín nên không suôn sẻ, HTX từng bước đi lên sự phá sản, đất đai được chuyền từ tay người này sang kẻ khác, bọn trọc phú phất lên từ quỹ đất.
03 Tháng Mười 20198:44 CH(Xem: 1187)
Đã mấy mùa? / Hồn khoác màu đêm khắc khoải / Đợi hiên trăng vảng vất ngát / Hương Quỳnh / Vẳng trong gió thầm thì… / Thu man mác / Khói môi mềm / Vẩn quanh quẩn đời trôi
03 Tháng Mười 20196:27 CH(Xem: 946)
Âm thầm mỗi độ hoa sưa / nhà em ai gót giẫm vừa vừa trăng / ngoài xa lắc gió lăn quăn / cơ mà cũng cuốn cuồn phăng cánh đồng
02 Tháng Mười 20195:22 CH(Xem: 1010)
trời tháng tám giữa dòng âm thanh vui lạ / vô tình như rừng cờ và kèn trống / vạch lá trên chậu chợt thấy bóng hình trong sạch / của ai đó ngồi bên khe núi / im lặng cầm cây nến nhìn về phía đồi xa
02 Tháng Mười 20195:13 CH(Xem: 1137)
Thời còn học trung học, có một lần tôi theo bạn cùng đi đến bệnh viện Tâm thần ở cầu Sông Ngang, bạn tôi có một đứa em trai mới vừa chuyển đến đây điều trị. Trong lúc bạn tôi dở cà mèn cơm và thức ăn cho em ăn. Tôi ngồi cái ghế chờ ở phía trước lơ đễnh quan sát chung quanh bệnh viện. Chợt có một bàn tay ai đó nắm chặt tay tôi "Em!", tôi ngẩng lên trước mặt tôi là một người đàn ông cao lớn, khá đẹp trai, đôi mắt như si dại, ông đang mặc bộ đồ bệnh viện. Thôi chết rồi!...mình gặp "ông điên" rồi. Ui chao hồn vía tôi lên mây. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay ông í nhưng không được. Một bàn tay còn lại ông ta chồm lên như muốn kéo lấy tôi về phía ông. Các chị y tá chạy tới, trừng mắt hét lên " Thả người ta ra, thả ra chớ không là bị đòn đó". Ông ta cương quyết không thả: - Bắt được em rồi anh không bỏ em đâu.
30 Tháng Chín 201911:06 CH(Xem: 1098)
Nhà bám theo đường, người bám phố / cộng sinh từ thuở lập điền / đất Sài Gòn không kiêu bạc / cho anh về bên em
30 Tháng Chín 201910:45 CH(Xem: 1213)
Cái tin thằng Bình hiếp dâm con bé Liên Hương, con ông lý Lưu, lan truyền ầm ĩ khắp cả làng Ngọc. Thằng Bình hiện không có nhà, nó vốn ở với ông bác họ làm nghề chữa xe đạp ngoài Hà Nội, vừa đi sáng sớm nay. Mấy hôm trước, thằng Bình được bố gọi về để nhận suất ruộng cải cách theo diện bần cố nông. Ngày mai, theo lệnh của ủy ban, ông Ba Be phải ra Hà Nội để điệu thằng Bình về đối chất với đơn tố cáo của bố con nhà ông lý Lưu về tội hiếp dâm.
30 Tháng Chín 201910:16 CH(Xem: 959)
Em về đó / Cõi người hun hút gió / Bạt lưng trời / Vương vất một đường mây / Vai áo rũ / Chơ vơ đời viễn xứ / Long lanh sầu Mắt trĩu cả mùa thu.
29 Tháng Chín 20191:02 CH(Xem: 1422)
Cùng với câu thở than đời người ngắn ngủi, bàn tay hắn đáp xuống trên đùi chị, nhẹ nhàng như chiếc lá rụng xuống thảm cỏ mượt mà. Cái miệng hắn không ngừng bài giảng thuyết của nhà truyền giáo đang cố đưa ra những giáo điều mê hoặc, “Bao lâu này tôi mơ tưởng được một người đàn bà ghen vì mình như thế mà không gặp. Tôi yêu cơn ghen của chị; cho tôi phần còn lại của cơn ghen đó đi. Quên anh ấy đi. Tôi có bà con ở Vancouver, hai đứa mình bay qua đó lập nghiệp. Cho tôi xin tình yêu của chị, cho tôi xin phần còn lại của cái ghen tuông mờ mắt của chị. Chị đã dành cho anh ấy quá đủ rồi. Anh ấy đã hưởng trọn vẹn cơn ghen đầu mùa. Chị cho tôi cơn ghen cuối mùa này đi. Tôi yêu chị mà! Chị yêu lại tôi nghe... yêu tôi nghe...”