- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
265,245

Một hôm, là…Lời Đồn

25 Tháng Hai 20164:11 SA(Xem: 20788)



MOT HOM- AnhDMHanh
Photo Đặng Mỹ Hạnh



Một hôm, là…

Một hôm xé lớp ngọc ngà

Cất mơ mộng ở thiệt xa ngã đời

Đắp thân nắng úa mây rời

Bới cao mái tóc thường rơi giữa chiều

 

Một hôm chạy trốn thương yêu

Cất nhung nhớ ở thiệt nhiều đắng cay

Vá đêm bằng những cơn say

Giữa đồng nước mắt những ngày sắt son

 

Một hôm tháo mảnh eo thon

Cất son phấn ở thiệt tròn cái trăng

Thử đeo ngang gánh nhọc nhằn

Chờ tái sinh một trong ngần chính ta

 

Một hôm cố giọng ơi à

Cất sân si ở thiệt là rất đêm

Giã cho tim cứng môi mềm

Nâng niu cơn ngủ còn êm lúc này

 

Một hôm rồi cũng buông tay

Cất bao nhiêu ở thiệt đầy con sông

 


Chỉ những mùa xuân Lạnh

 

 

Chỉ mùa xuân này thôi
Là hết
Những mùa xuân
Lạnh
Sẽ sống cho mình
Cho kẻ yêu ta

 

Đã qua bao mùa cánh mỏng
Đủ đầy
Hương vị
Thôi làm gai
Cheo leo
Tủi phận
Hoài nghi

Mắt sẽ học
Rơi
Giọt buồn đúng nghĩa

Môi sẽ học
Nói
Tiếng lòng

Làm đàn bà
Yếu đuối…

 

 

Đã...

Anh và em đổ nát rồi
Đống hoang tàn đã thành mồi lửa, buông

Đã đòi nhau hết chuyện buồn 
Đã thôi lấn cấn giữa muôn chuyện đời

Dù nắng mọc dưới mưa rơi 
Thì ta cũng đã rối bời cuộc xuân

Anh và em hãy đơn thuần
Như hôm qua đã đơn thuần biết nhau

 

 

 

Màu Đời ngang mắt

 

Con kiến khoả thân
Gặm mẩu trăng tàn
Vụn rơi lên tóc
Ngọt mùi ve ru

 

Bờ kênh hờn không ngủ
Chờ giọt nước nảy mầm
Đêm xoay mình ôm nhớ
Đôi mắt màu mau quên

 

Lựa từng cơn tóc rụng
Cong như nẻo đường dài
Buộc môi vào gai góc
Bỏ rơi tiếng thở cùn

 

Thổi tay qua ngang mắt
Ta vẫn còn thấy ta
Trong một ngày còn sống
Đang cất tiếng khóc oà

 

 

Chỉ là sương mù trong mắt

Trưa Đà Lạt rớt xuống sáng Sài Gòn
Cổ treo khăn
Tay nắm chặt
Chân đều bước
Tưởng như chẳng thể xa
Nếu đông hoài như thế
Và lạnh hoài như thế
Kẽ tay sẽ cóng nếu hở một đường

 

Trưa Đà Lạt rớt xuống sáng Sài Gòn
Dã quỳ không có
Bất tử chẳng còn trông tan chợ

 

Chỉ sương mù
Trong mắt
Chỉ câu tình
Trong môi
Chỉ nụ cười
Trong gió
Chỉ là
Một giấc mơ
Khi ngày mai
Hết lạnh
...

Trưa Đà Lạt rớt xuống sáng Sài Gòn
Hai ly cà phê
Bỏ muối
Ngọt lừ !

 

 

LỜI ĐỒN.

 

Anh hái một cụm mây. Gắn lên váy em. Váy em màu trắng, mây cũng màu trắng. Nên chả ai thấy được, mỗi bước em đi hạnh phúc đong đưa đong đưa trên mông. Họ chỉ thấy em vừa đi vừa cười, té cũng cười mà khóc cũng... cười.

Hôm qua trời âm u. Áng mây chuyển màu chực khóc. Em cũng muốn khóc. Vì không biết làm thế nào giữ được hạnh phúc sắp rơi. Người ta nhìn thấy, trên váy trắng là những đốm xám. Trên khuôn mặt là những đốm xám. Xung quanh em là những đốm xám. Họ cười mai mỉa đi qua.

Hôm nay mưa. Anh tan vào mây. Mây tan trên váy trắng. Váy trắng tan vào da thịt em. Em tan vào nỗi nhớ. Nỗi nhớ tan vào nước mắt. Nước mắt tan vào mưa. Mưa tan vào người ta…

 

Du Uyên.

 

 

Ý kiến bạn đọc
21 Tháng Năm 20168:24 SA
Khách
Lâu quá không thấy thơ cô này nhỉ?
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Tám 20228:19 CH(Xem: 2362)
không viết nổi bài thơ tình / nào khó / mặt trời ngừng quay mặt trăng thôi đẩy thuỷ triều lên xuống / vẫn yêu / đi năm trăm dặm tìm em / không hề biết khát / khuôn đã có từ lâu
01 Tháng Tám 20227:00 CH(Xem: 2080)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu…được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn.
01 Tháng Tám 20226:43 CH(Xem: 2226)
người năm xưa về lại năm nay / những người năm nay tháo chạy / mồ hôi chiếc cột đèn rúc rích / nào đâu nước vẫn qua cầu
01 Tháng Tám 20226:34 CH(Xem: 2042)
Trong cái thời buổi “Mạt” đủ thứ này, biết bao hiện tượng được gọi là “văn hóa” giống như “Huyền thoại” liên tục nảy nở, khiến thiên hạ khóc dở mếu dở, cười trong chua chát, thậm chí lo âu và hoảng sợ đến thót tim…
28 Tháng Bảy 20225:39 CH(Xem: 2349)
trên xứ sở của dối trá / công lý đội chiếc mũ tàng hình / quan tòa làm xiếc / đi dây trên núi tiền loảng xoảng / và thay vì tiếng vỗ tay / ngày cũng như đêm / là tiếng khóc của dân lành / áo in hai chữ oan khiên /
28 Tháng Bảy 20225:29 CH(Xem: 2036)
Ông Đình ngồi bên lan can tầng một, với be rượu đế Gò Đen, một đĩa đậu phộng. Dưới chân là con đường Đào Duy Anh, quận Phú Nhuận, có hàng cây sao thấp thoáng mấy con sóc nhí nhảnh chuyền cành, thỉnh thoảng xòe đuôi dài đú đởn với nhau. Chúng không quan tâm đến xe cộ như dòng thác lũ cuồn cuộn chảy. Thói quen uống rượu một mình với đậu phộng rang, có từ hồi tham gia kháng chiến chống Pháp trên đất Bắc. Quê ông, một tỉnh cực Nam Trung bộ, nắng gió nên ít người nhâm nhi ly rượu với lạc rang như ở Thủ đô. Năm nay ông đã 82 tuổi, có năm mươi năm làm nghề, ông đã tham gia khai quật hàng trăm ngôi mộ cổ. Về hưu đã lâu, nhưng nhờ vốn kiến thức, ông vẫn được mời tham gia vào những đợt khảo cổ. Ông thông thạo chữ Pháp, chữ Hán, ngôn ngữ rất cần cho việc khám phá thư tịch cổ.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 2260)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.
21 Tháng Bảy 202211:32 SA(Xem: 2249)
Tôi hiểu nỗi thất vọng, sự đau lòng của em sau đợt thi năng khiếu chuyên ngành đạo diễn vừa rồi; và mọi lời an ủi lúc này là vô nghĩa. Tôi chỉ có đôi dòng tâm sự may ra có thể giúp em bình thản lại, dù lúc này có thể một số người thân gia đình em đang bĩu môi: “Ai bảo cứ khích nó đi vào cái nghề "chân không tới đất cật không tới trời", mơ mộng viển vông! Kỹ sư, bác sĩ còn chẳng ăn ai, nữa là cái nghề “đào giếng” (nhại vui cách nói của người miền Trung Trung Bộ)…
14 Tháng Bảy 20221:48 SA(Xem: 2471)
tôi sẽ xa thủy chiều nay trên xa lộ 10 / vào khoảng 2 giờ rưỡi tôi lái xe thật nhanh / hơn 90 miles một giờ / đuổi theo mái tóc đường dài / của ba mươi năm trước /
07 Tháng Bảy 20222:40 CH(Xem: 2471)
Sau gần mười năm “gió bụi”, Nguyễn Du mới trở về quê hương, với sông Lam, núi Hồng. Hai anh em đều ngỡ ngàng vì làng Tiên Điền trở nên tiêu điều xơ xác. Những ngôi nhà xinh xắn, những vườn cây sum suê trái ngọt đã bị đốt phá, ngổn ngang nền nhà gạch đá nham nhở, những cây cổ thụ trơ gốc cháy xém. Đó là quang cảnh sau cuộc khởi nghĩa của Nguyễn Quýnh- anh cùng cha khác mẹ của Nguyễn Du năm Tân Hợi 1791.