- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,470

THƠ CHUNG LÊ

02 Tháng Giêng 20161:36 SA(Xem: 20599)


ChungLe-BW
Chung Lê - Cam Ranh 2015



LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Chung Lê là bút hiệu . Thơ của Chung Lê có những cảm nhận của một đời sống nội tâm mãnh liệt với tình yêu hay cuộc sống. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí văn hữu và bạn đọc những thi phẩm của Chung Lê.

 

TCHL

 

 

KHÁT

 

Yêu đi anh!

Cuồn cuộn thác

như cỏ khát

Ngày đông khát ánh mặt trời

chim ưng bay giữa sa mạc khát

hết một đời em khát anh.

 

 

Yêu đi anh!

Cuồn cuộn sóng

Tóc trắng, sóng trắng có khác gì nhau

hết một đời trắng phau - khát.

 

 

Yêu đi anh!

Hương dậy thì

Tình dậy sóng

hết một đời lóng ngóng cơn yêu.

 

 

LY CÀ PHÊ MUỐI

 

 

Từng giọt...từng giọt đen lăn

Trên môi điếu thuốc tàn cháy vội

Tròn một vòng khắc khoải

ly caffe lần đầu bối rối

Gọi đường anh nhầm thêm xíu muối

bảo rằng - nơi anh sống

Có bao giờ nguôi vị mặn biển khơi

Mùi rong rêu gió hát vời vợi

Đẫm trong anh hạt mưa ngấm lòng đất mẹ.

 

 

Yêu anh trái tim thật thà chưa lần gian dối

vẫn vẹn nguyên một lối đi về

Thủy chung ly caffe muối thuở ban đầu.

Bức thư tình định mệnh

gởi lại lời thú tội

lần đầu và lần cuối

Chỉ một lời nói dối dễ thương

Em muốn bay lên cùng trái tim nhịp lỗi

quyện hồn anh cả đất trời.

 

 

Tôi - Anh  hai đầu xa thẳm

Tôi hiển hiện anh vô định xa xăm

xác xơ tôi! Nỗi nhớ xô bờ

Dấu mặt qua từng giọt từng giọt chảy

sau nỗi buồn khép lại

Đôi khi cố quên lại mang mang nhớ

Đôi khi cố nhớ lại như chiếc bóng xa mờ.

 

Ly caffe muối chưa nguôi vị mặn

vẫn ngọt ngào tan chảy đầu môi

Đêm lung linh huyền diệu ngã chia phôi

Tôi với tôi...và kia ly caffe muối thẫn thờ

Từng giọt...từng giọt vỡ.

 

                       

 

 

NHỚ

 

(Nhớ anh ĐĐP).

 

Thôi rồi!

"Những thang âm lằng lặng"

còn đâu!

Người anh em tóc xoắn, ngực trễ môi trề

Anh xếp lại mớ tóc lơ thơ bằng những ngón tay cong

bỏ lại bên đời những nốt trắng trong, tròn nỗi nhớ

khoảng lặng bạc phếch

màu thời gian vàng võ.

 

 

Đứa con gái đầu lòng vừa tập làm mẹ

Đứa con trai đợi anh ngày cưới

Cung thứ buồn vời vợi

chơi vơi lời ru hời

rớt lại

cung đàn bạc mệnh.

 

 

Thơ anh tung hê cuồng si khát vọng

điệu buồn lâm li

Những con chữ nằm im dang dở

Khép lại ngàn sau chẳng hiểu một câu từ

Tôi. Người em gái nhỏ

mắng nhiếc anh sau những nông nỗi

không lần giận dỗi

Nhớ anh!

giọt nước mắt muộn màng.

 

 

Quảng năm, quảng bảy

bẻ gãy đời anh

khúc serenata buồn da diết

eo óc tôi

bầm tím cõi lòng.

Buông xuống thật nhẹ

Cuối trời

vệt sáng

mỏng manh

Chìm và tắt....

 

CHUNG LÊ

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
23 Tháng Năm 201611:51 SA
Khách
mưa tí tách khơi nỗi buồn. muôn thưở
thơ Chung lê dang dở khúc tình đầu
từng câu cú nghe như từng nhịp thở
điệu trắc bằng bỡ ngỡ tiếng yêu xưa
23 Tháng Năm 201611:44 SA
Khách
rất hay. nàng thơ a!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Sáu 20224:49 CH(Xem: 2401)
Dù sao em vẫn cảm ơn anh. Nếu quay lại từ đầu, em vẫn làm như vậy. Em đã sung sướng đến nhường nào khi được cùng anh bay lên miền hạnh phúc. Anh biết không, giờ đây, trong từng hơi thở, trong mỗi giấc mơ, em vẫn đang bay lên, bay lên cùng anh khi em sống lại những giây phút đó.
22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 2425)
Này con / còn vụ viết lách, báo chí kia / các ông, các bác đã dựng mốc / cho con ngồi xe "102, 103 city" thỏa chí rong đường 216 thần tốc / vậy cứ thế mà phi / miệng ngậm, tay đếm tiền / chân thọc đất vàng / bụng bị, bút múa, / tà tà tiến, phải đạo sẽ ôke / chớ đừng lăn tăn / làm phận cừu dolly / trăm đứa ăn cùng một đầu vào / thành đầu ra phải thế
22 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2152)
I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v.
22 Tháng Sáu 20221:27 SA(Xem: 2050)
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
22 Tháng Sáu 20221:15 SA(Xem: 2419)
em kiễng chân lên / háo hức đón từ anh / nụ hôn mùi thuốc lá / lửa trời hừng hực / em ngún dần ngún dần / cháy đến tận cùng trên môi anh
17 Tháng Sáu 20221:34 SA(Xem: 2143)
Nhận được tin buồn Nhà thơ-Nhà văn Hoài Ziang Duy Sinh năm 1948 tại Châu Đốc- Việt Nam Tạ thế ngày 1 tháng 6 năm 2022 - tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ Hưởng thọ 75 tuổi
17 Tháng Sáu 20221:25 SA(Xem: 2083)
Nhận được tin buồn hoạ sĩ Rừng- Nguyễn Tuấn Khanh (Viết văn với bút hiệu Kinh Dương Vương, làm thơ với bút hiệu Dung Nham) Sinh ngày 14 tháng 3 năm 1941 tại Nam Vang, Cam-pu-chia Tạ thế vào ngày 8 tháng 6 năm 2022 tại Nam California, Hoa Kỳ Hưởng thọ 81 tuổi
17 Tháng Sáu 202212:07 SA(Xem: 2165)
Trong những ngày chờ đợi có nhà sản xuất phim, T. cận tôi ngồi đọc và hỏi han để lấy tư liệu cho một cuốn sách nhỏ đang “âm mưu”, viết về đời sống Điện ảnh nước nhà & thân phận những thế hệ người làm phim từ trước tới nay - trong đó có tôi. Tôi đọc lại hồi ký “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn mà tôi hâm mộ kể từ khi đọc cuốn “Bông hồng vàng” của K. Pautovski do ông dịch từ tiếng Nga… Tôi chợt nhớ lại những ngày tháng không được làm phim, phải rời cơ quan vào Sài Gòn làm thuê, viết thuê…
15 Tháng Sáu 20222:27 SA(Xem: 2579)
người đi / thì người vẫn đi / có khi đi thật / có khi giả vờ /
15 Tháng Sáu 20222:18 SA(Xem: 1769)
Nếu ai đã đọc "Chân Dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa", chắc chắn đều bày tỏ sự thán phục đối với tác giả, tôi cũng vậy. Tác giả NTV đã đem tấm lòng thành cùng với nhiệt tâm thu thập dữ liệu về các nhân vật nói tới trong sách, cùng với các hình ảnh ghi dấu cuộc đời bể dâu của họ. Tuồng như tôi thấy họ sống lại thêm một lần nữa. Thật vậy, khi nhìn thấy hình ảnh một nhà văn quen biết ra đi từ lâu, và qua lời kể chuyện của tác giả, tôi xúc động biết bao, tưởng chừng như người ấy vẫn ở đâu đó, chưa một lần vĩnh biệt.