- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,531,640

BỐN BÀI THƠ KHÓC PHÙNG NGUYỄN

23 Tháng Mười Một 201512:50 CH(Xem: 14173)
PHUNG NGUYEN 2015
Nhà văn Phùng Nguyễn (1950-2015)


 

1. PHÙNG NGUYỄN, CON ĐƯỜNG

 

Ở cuối con đường đau khổ

Sẽ có một cánh cửa

Bạn đứng chờ ta

Một trong hai cánh cửa

 

Giữa lằn ranh đời sống này, đời sống kia

Mọi chuyện qua mau

Không ai đứng lâu

Chờ người khác tới

 

Mọi chuyện không dễ dàng, cũng chẳng khó khăn

Mọi chuyện không vui, nhưng không buồn

Một trái tim đập hẫng một nhịp

Thế thôi, một nhịp nữa, ở giữa hai nhịp đập, im lặng hoàn toàn

Như khi bạn đứng cuối hành lang, sâu hút, đen

Một người chạm tay lên vai

 

Mọi chuyện không dễ dàng

Nhưng khi bạn bước qua, cánh cửa sẽ mở ra

Và sập lại ngay, tích tắc

Hành lý bạn được gởi xong

 

Bạn lên một toa tàu

Giữa tiếng động ồn ào, cầm tấm vé

Trên tay, đập như cánh bướm

Bạn chăm chú tìm số ghế, không ngẩng đầu lên

Tìm mãi

Không thấy bên kia đường, bên kia sân ga, cuối đường hầm

Những người đưa tiễn bạn vẫy khăn

 

Một người trong số ấy sẽ ra về

Đèn lên, đêm mênh mông

Đó chính là người bạn đi tìm, suốt đời, ngày nọ ngày kia, vòng vèo bất tuyệt

Trong tay cầm tấm vé khác

Dành cho bạn, đã bấm lỗ xong, hình trăng khuyết

 

2. CÁI CHẾT ĐẾN KHÔNG ĐÚNG LÚC

 

Cái chết đến không đúng lúc

Như khi mở một con trai

Viên ngọc chưa thành

 

Bạn đóng sập lại

Thả xuống nước, sâu trăm mét

Mong mọi chuyện tiếp tục

 

Nhưng thời gian là cái chết

Được giữ kín trong ngọc trai

Có thể đông cứng lại

 

Thế mà bạn mở ra rồi

Thời gian sẽ làm bạn khóc

Vì sức nặng của hàng ngàn hàng vạn tấn nước

 

3. HÃY NHÌN THẬT LÂU

 

Hãy nhìn thật lâu

Những hàng chữ này

Từ giữa những hàng chữ

Tôi đang nhìn thấy bạn

 

Như khi đi trên đường

Bạn dán mặt vào tấm gương

Ngắm áo quần, trang sức

Những mannequin đưa mắt nhìn trở lại

Tay buông thõng xuống

 

Ước một lần được yêu

 

Nhưng chúng im lặng quá lâu

Làm bạn sợ hãi

Đừng bỏ đi

Đó là cái nhìn sau cùng trước cuộc chia ly

 

Đừng thở mạnh

Một lớp sương mù khi trời giá lạnh

Sẽ vĩnh hằng ngăn cách chúng ta

 

4. TIẾNG ĐỘNG CỦA MÙA HÈ

 

Ba ngày sau khi anh mất

Tôi tìm được chiếc vỏ sò trong vườn

Nửa trắng nửa vàng

Anh đã cầm lên, buông xuống, cầm lên lại

Sóng biển đánh rơi khi bơi về phương Nam

 

Trong buổi chiều chúng ta tranh cãi

Và uống bia hăng hái ngoài trời

 

Lấp loáng như mặt trời nhỏ

Khi chúng ta đi qua bờ biển

Tôi cầm nó suốt buổi chiều

Nhét trong túi rồi lấy ra coi

Đôi khi nó bay như một chiếc lông chim

 

Tôi đứng thật lâu bên cửa sổ

Cúi gập người, cầm chặt trong tay

Sợ nó rơi xuống, vì chúng ta từng rơi xuống

Khi một người đi đường nhìn lên ngạc nhiên

Tôi nhìn lại đăm đăm, không nói gì

Khiến hắn ta tiu nghỉu bỏ đi

 

Tôi bước trong vườn, cầm cho ấm rồi buông ra

Như khi bạn, có lỗi, hôn một người đàn bà, ôm chặt

Khiến cô ta nghẹt thở

 

Nhưng chưa tha thứ. Mỗi khi tôi cầm nó lên, một nửa sáng như gương

Nhìn thấy khuôn mặt anh trong ấy

Hơi bị cong, nhưng nụ cười vẫn còn nhìn thấy

 

Khi anh mang chiếc vỏ sò đi qua khu vườn buổi chiều

Mọi cánh cửa bừng sáng

Càng đóng chặt càng bừng sáng

Như tấm gương phản hồi hạnh phúc

 

Khi anh phà hơi ấm vào nó

Và đặt lên môi

Anh bảo nghe như một tiếng chuông

 

Bây giờ anh đã đi xa

Tiếng chuông vẫn còn vọng lại

Ngân u u u u u u u u u u u u u

Như một người đứng trong chuông

 

Trước giờ chú tiểu tới

Gióng hồi chuông sớm mai

 

Nguyễn Đức Tùng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 808)
Đó là vào những ngày cả Hãng phim truyện VN như sôi sục lên trong giai đoạn tổ chức sản xuất bộ phim nhựa đen trắng “Tướng về hưu” dựa theo truyện ngắn cùng tên đang rầm rĩ dư luận xã hội của NHT. Sáng hôm ấy, đang ngồi họp xưởng đầu tuần theo thông lệ của Hãng, đồng chí bảo vệ ngó đầu vào nhắn: “Có nhà văn Nguyễn Huy Thiệp muốn gặp đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn”.
25 Tháng Ba 202111:13 CH(Xem: 753)
đọc Tô Thùy Yên chẳng oán chẳng thù / lại thêm chút rượu / nỗi nhọc nhằn quê hương chìm nổi / một cõi mông lung, một chốn lầu nhầu / ta cùng bạn trầm ngâm vơ vẩn / thơ Tuệ Sỹ áng mây trời phiêu bạt / nhìn gần hơn, những chậu sành ở cuối bãi dâu… /
25 Tháng Ba 202110:39 CH(Xem: 818)
Đã 43 năm trôi qua, sự khe khắt về lý lịch, về người của chế độ cũ dần rồi cũng nguôi ngoai. Nhờ đó mà tôi mới được viết lên những dòng này cho chị họ tôi. Chị Bảy Long, vợ một sỹ quan VNCH, người phụ nữ thầm lặng gánh chịu những đau thương mất mát của chiến tranh của nghiệp đời. Chị đã già, tuổi xuân đã qua đi, chị còn bất hạnh hơn cả bà quả phụ đại úy Đương vì không ai biết đến chị. Hết một đời đến khi nhắm mắt, chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ được hốt một nắm đất nơi anh đã hy sinh để về chùa cúi lạy. Chị chẳng còn một đứa con nào để nương tựa tuổi già heo hắt bên song. Ôi đất mẹ Việt nam còn có bao người như thế... Thương biết bao!
25 Tháng Ba 202110:32 CH(Xem: 660)
Cách đây hơn hai chục năm, tôi có được xem một bộ phim tài liệu nghệ thuật (nhựa màu 3 cuốn) về chân dung nhạc sĩ Văn Cao, và có một tình tiết khiến tôi bị ám ảnh mãi - không phải vì sự sáng tạo nghệ thuật độc đáo, mà bởi sự thiếu "sang trọng" rất phản cảm của nó: những người làm phim đã buộc nhạc sĩ ngồi bên cây đàn piano, giơ cả hai khuỷu tay đập mạnh vào phím đàn như một người mất trí, hoặc căm hận ai đó, và không chỉ một lần! Người nghệ sĩ chân chính bao giờ cũng tôn trọng phương tiện nghệ thuật của mình, trong thực tế không ai làm như vậy!
24 Tháng Ba 20215:05 CH(Xem: 619)
Nhà Văn NGUYỄN HUY THIỆP / Sinh ngày: 29.4.1950 tại Thanh Trì, Hà Nội./ Tạ thế ngày 20.3.2021 (tức ngày 8 tháng 2 năm Tân Sửu) tại Hà Nội. / Hưởng thọ 72 tuổi.
09 Tháng Ba 20212:38 CH(Xem: 1074)
Nếu Picasso có mặt, tôi đoan chắc ông sẽ vẽ bức tranh sự thật từ cái lỗ đạn trên vai áo người mẹ Đồng Tâm này. Nếu nghệ sĩ Damien Hirst chứng kiến phiên toà, ông sẽ đem tượng đồng Verity (Sự Thật) từ cảng Ilfracombe xa xôi về đặt giữa lòng Việt Nam. Bởi chỉ nơi này mới có hình ảnh người mẹ bằng xương bằng thịt đứng hai chân trên hàng tá sách luật, tay cầm thanh gươm công lý, bụng mang hình hài Việt Nam.
08 Tháng Ba 20217:22 CH(Xem: 660)
Cristian Cortez (1972 - ) là kịch tác gia người Ecuador. Kịch phẩm của ông thường là kịch phi lý, hài kịch và bi kịch. Ông có bằng tiến sĩ về ngành khoa học thông tin và bằng cao học về viết kịch bản. Ông giảng dạy tại trường Universidad Católica de Santiago de Guayaquil (cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của ông) từ năm 2002 đến nay. Ông đoạt giải nhất cuộc thi kịch nghệ toàn quốc của Nhà Văn Hoá Ecuador hai lần, lần thứ nhất vào năm 2000 và lần thứ nhì vào năm 2010. Vở kịch “Noctámbulos” dưới đây của ông ra mắt vào năm 1992.
08 Tháng Ba 20217:12 CH(Xem: 941)
trên bàn tập sách ngã nghiêng / chữ nghĩa không tả được nỗi căng thẳng / của những người nhọc mệt / vì miếng cơm, vì đại dịch / phải tìm đủ cách quên đi muộn phiền / thật gọn thật nhanh /
08 Tháng Ba 20216:50 CH(Xem: 1066)
Nói tới thành tựu của một nền văn học, người ta chỉ nhắc tới những nhà văn, nhà thơ nhưng có lẽ không thể không nhắc tới những bà Tú Xương của mọi thời đại với bao nhiêu công khó hy sinh của họ.
03 Tháng Ba 202112:07 SA(Xem: 719)
“Vòng Đai Xanh” của Ngô Thế Vinh được xem là một tiểu thuyết chiến tranh, được viết rất thực bởi một quân y sĩ xông pha ngoài trận tuyến. Cuộc chiến tự vệ của người dân Miền Nam chống xâm lược của Cộng Sản Miền Bắc kéo dài đến 15 năm (1960-75), nếu không nói đến hoạt động khủng bố, phá hoại 2-3 năm trước khi chiến tranh chính thức khai mào, cho nên chúng ta không thiếu những tác giả viết về cuộc chiến đó, cảm khái từ những mất mát, đổ vỡ, tan hoang của con người, của tuổi trẻ, của gia đình, của xã hội, của đất nước vì chiến tranh.