- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,175,151

THƠ THY LÊ

21 Tháng Năm 201512:52 SA(Xem: 9923)



Noellosvald
Ảnh Noellosvald




















 

LTS: Lầu đầu cộng tác cùng Tạp chí Hợp Lưu, Thy Lê là bút danh của một người làm thơ ở Sài gòn. Thơ của Thy Lê  hiền lành nhưng sâu lắng. Từng bài thơ, như tiếng trách nhẹ nhàng giữa cái thực và ảo trong cuộc sống  quanh mình... Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí văn hữu và độc giả những thi phẩm của Thy Lê.

 

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

TRỐN...MƯA..!

 

Tôi dắt cơn mưa khuya

Trốn sâu vào nỗi nhớ

Ú tim, trò đen đỏ

Lạc tôi trong miền nhớ

Mưa ,biền biệt hư vô

 

Ngày chao nắng hanh khô

Nguyện cầu mưa qua ngõ

Mưa trôi vào miền nhớ

Quá khứ gầy guộc trơ

Bơ vơ chát nụ cười

 

Cứ đầu mùa... hạt mưa ơi

Cho ta sống một lại... một thời... chưa xa!

 

ẢO ẢNH THƠ

Em thật thà,hay cố tình không biết

Thơ anh làm,đâu phải chỉ cho em

Thơ không tội,tình yêu không có lổi

Chỉ có lòng tin,em vội đặt nhầm

 

Lập xuân rồi,trời không lạnh như đông

Lá bừng tỉnh,cây chồi đâm,lộc nẩy

Đất chuyển dạ, trời xanh hây hẩy

Anh tỉnh chưa,giấc mộng đêm dài

 

Ngày miệt mài,công việc không tên

Đêm thổn thức,giấc mơ vô hình tướng

Nỗi nhớ không tên

Cuộc buồn vô định lượng

 

Cong cả đêm

Thâu cả đời

Những mong anh luôn kề bên

Luôn là....thật

 

Để em không là ảo ảnh cuộc tình

Này mình,  giấc mộng lung linh...

 

KHÚC SẦU

Ai làm cho..dạ em đau

Cho tim em nát

Cho nhàu giấc mơ

 

Ai rung chi khúc...

...tình hờ

 

Dây chùng,phiếm...gãy

.. .đàn. ..trơ. ..

....khúc sầu..!

 

Ừ THÌ...

Ừ thì em chết vì thơ

Thôi rồi chết đứng bất ngờ chết queo

Đọc hai câu

Bị..tù treo

Bốn câu gửi tiếp...chết..vèo..đứng tim

 

Đang ngồi,ủ rũ,lim dim

Bài thơ...sáu tám chợt tìm đến tay

Tính em,vốn thiệt thẳng ngay

Chêt khô từ độ anh làm nhà thơ

 

Người đâu gì cũng thành thơ

Người đâu ...mà lại...ơ hờ..

Ừ...thôi

 

MƯA QUA MIỀN CỔ TÍCH

Sài Gòn lại mưa,những cơn mưa bất chợt

Xoáy vào lòng , nỗi nhớ không tên

Những cô bé tóc thề  xe đạp nhỏ

Đi lên "Đồi Ông Lính" cho vui

 

Những cô bé đôi mươi

Chiều tha thẩn ra bờ hồ để khóc

Ai hỏi vì sao

Ừ,tại...bởi trời mưa

 

Những cô bé chẳng ngại mưa chẳng kể chi mùa

Cứ thích thì khóc và cười

Vu vơ nhặt lá chơi trò may rủi

Yêu,không yêu...đi học...không đi

 

Những cô bé chân không qua miền cổ tích

Đuổi bắt xuân thì,như tung đồng xu đếm ngược

Chuyện cuộc đời không ai biết trước

 Những bé xinh ... vụt hóa đàn bà!

 

Mà cuộc đời lắm những phong ba

Bé không thể mãi xinh cùng trò ú tim nhan sắc

Canh bạc đời là con xúc xắc

Tung lên rồi hạ xuống chơi vơi

 

Và tuổi trẻ không phải là những trò chơi

Chân trần tứa máu đồng xu

Đuổi bắt bao mộng đời hư thật

Nắng gió trơ hơ mưa băng qua miền cổ tích.

 

 

CHẠM

 

Phố không đông

Trường cũng chẳng xa

Em

Đi lặng lẽ

Về trong lặng lẽ

Sao cứ dại dột

Bắt mình ...mạnh mẽ

Anh cách...một gang

Còn

Gang nửa

Chạm...

Trời.

 

 

THY LÊ

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Năm 20185:18 CH(Xem: 3305)
không phải ai cũng nghe được tiếng thở dài / của vầng trăng cuối tháng. / như những cánh-buồm-dạy-thì, / nhớ lồng ngực thở căng gió biển. / và, con cá chép miệng, / thương chiếc bóng tật nguyền của nó. /
28 Tháng Năm 20185:45 CH(Xem: 2264)
Sáng, An dậy sớm, ủi thẳng thớm chiếc váy đủ màu và tô lên môi màu son mới trước khi rời khỏi nhà...Hôm ấy, ngày đầu tiên An đặt chân đến văn phòng TsMedia, đó là tòa nhà cao vút nằm ngay trung tâm đại lộ Victoria. Khanh lẫn lộn trong hơn năm mươi nhân viên già, trẻ, lớn, bé, Châu Á, châu Âu… nhưng An dễ dàng phát hiện ra Khanh bởi đôi mắt rất Việt Nam, dáng người cao ráo và nụ cười hồn nhiên như đứa trẻ. Trưa hôm ấy, An thấy tách cà phê pha sẵn đặt trên bàn mình, bên dưới là tờ note được ghi nắn nót bằng tiếng Việt : “Số điện thoại khi cần trợ giúp 6265653445”. An vô cùng ngạc nhiên quan sát cử chỉ mọi người trong phòng và giật thót tim khi chạm phải nụ cười Khanh giấu sau máy tính.
25 Tháng Năm 201812:45 SA(Xem: 3560)
Lủ nhỏ không chỉ mê mẫn nhan sắc chị Tuyết như mấy anh choai choai chuyên lượn lờ trước cổng nhà chị, mà mê cặp em sinh đôi của chị hơn cả. Hai đứa bé bụ bẫm tầm 3 tuổi không có gì đặc biệt hơn đứa trẻ khác. Ngoại trừ miếng da đen như da lợn nằm choán từ cổ đến hết nửa lưng! Em cũng như lũ nhỏ, vừa tò mò vừa mê thích được tận tay sờ mó tấm lưng da lợn của hai anh em sinh đôi. Tấm da sần sùi thô ráp vì rậm rạp lớp lông đen cứng ấy có sức thu hút lạ kỳ.
23 Tháng Năm 20182:28 SA(Xem: 1066)
Mấy người đàn ông nhậu từ chiều đã bắt đầu hơi sỉn.Vân nhận ra điều đó vì giọng nói của họ trầm hẳn xuống, nhiều lúc đớ ra, ngập ngừng như mấy cậu con trai tán gái chưa có kinh nghiệm định mở miệng hùng hổ sẽ nói hết nhưng rồi lại nín thinh, chỉ còn lại nụ cuời nửa khờ khạo, nửa như liều lĩnh, ngượng nghịu, rồi cầm ly lên, làm một hớp nhỏ, rồi đặt ly xuống, quay cái ly vòng vòng, ngắm nghía đã đời rồi lại cuời mỉm chi, ngửng lên tiếp câu nói đang bỏ dở .
23 Tháng Năm 20182:17 SA(Xem: 1643)
Thuở ấy, ông Nghè Tân (Bắc Kỳ Thanh Tra Đại thần, Tiến sĩ Nguyễn Quý Tân) nhân một hôm đi ngang cánh đồng Phủ Bình Giang thấy một người đàn bà đang mếu máo, nhớn nhác tìm kiếm một vật gì. Gặng hỏi thì được biết người đàn bà này góa chồng, có một con trâu mới chết, bà đã đóng 2 quan tiền cho lý trưởng làm đơn, đóng triện để lên trình quan phủ. Vội vàng làm sao bà đánh rơi mất tờ đơn. Nay đường về làng thì xa, trong cái ruột tượng xác xơ kia chỉ còn 6 quan tiền để lễ quan phủ và nha lại lấy đâu ra tiền để nhờ người viết đơn!
23 Tháng Năm 20181:55 SA(Xem: 2138)
Về nghe ngực cát hao mòn / Bàn tay thân phận ngón thon tạ từ / Ta úp mặt vào thiên thu / Đỏ rưng rưng máu phù du chảy tràn /
23 Tháng Năm 20181:42 SA(Xem: 1679)
Sài gòn mưa chiều cùng nhau ướt áo / Đi quanh co lạc mất đường về / Đêm ủ mình trong căn phòng nhỏ / Nhân ngãi tròn một nửa phu thê /
23 Tháng Năm 20181:31 SA(Xem: 1511)
chao ôi năm tháng là năm tháng / lệ đã rơi và xương máu rơi / cuộc cờ nhân thế sao chưa vãn / đốt hết làm sao ngọn lửa trời /
23 Tháng Năm 20181:02 SA(Xem: 1153)
bước chân rất nhẹ chìm trong tối / những giọt sương mờ vương lối qua / người đàn bà giấu đêm vào nhớ / nghe tạc vào tim dấu lệ nhòa /
22 Tháng Năm 20181:14 CH(Xem: 4091)
Hạnh phúc biết bao cho một người không có quá khứ, hay một dân tộc không có lịch sử—nhiều người quan niệm như thế. Nhưng con người, mỗi người trong chúng ta, đều có quá khứ, vui, buồn hay vui buồn trộn lẫn. Một dân tộc luôn luôn có lịch sử, vinh quang, tủi buồn, hay vinh nhục đủ mùi vị. Quá khứ luôn luôn là tấm gương cho mỗi người tự sửa mình, rút cho mình một kinh nghiệm sống, chuẩn bị cải thiện tương lai. Lịch sử một quốc gia, nếu được ghi chép trung thực, là kho tàng kinh nghiệm cho việc ích quốc, lợi dân, và phát huy tình nhân loại cho một thế giới đáng sống hơn.