- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,234,927

THƠ THY LÊ

21 Tháng Năm 201512:52 SA(Xem: 10989)



Noellosvald
Ảnh Noellosvald




















 

LTS: Lầu đầu cộng tác cùng Tạp chí Hợp Lưu, Thy Lê là bút danh của một người làm thơ ở Sài gòn. Thơ của Thy Lê  hiền lành nhưng sâu lắng. Từng bài thơ, như tiếng trách nhẹ nhàng giữa cái thực và ảo trong cuộc sống  quanh mình... Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí văn hữu và độc giả những thi phẩm của Thy Lê.

 

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

 

TRỐN...MƯA..!

 

Tôi dắt cơn mưa khuya

Trốn sâu vào nỗi nhớ

Ú tim, trò đen đỏ

Lạc tôi trong miền nhớ

Mưa ,biền biệt hư vô

 

Ngày chao nắng hanh khô

Nguyện cầu mưa qua ngõ

Mưa trôi vào miền nhớ

Quá khứ gầy guộc trơ

Bơ vơ chát nụ cười

 

Cứ đầu mùa... hạt mưa ơi

Cho ta sống một lại... một thời... chưa xa!

 

ẢO ẢNH THƠ

Em thật thà,hay cố tình không biết

Thơ anh làm,đâu phải chỉ cho em

Thơ không tội,tình yêu không có lổi

Chỉ có lòng tin,em vội đặt nhầm

 

Lập xuân rồi,trời không lạnh như đông

Lá bừng tỉnh,cây chồi đâm,lộc nẩy

Đất chuyển dạ, trời xanh hây hẩy

Anh tỉnh chưa,giấc mộng đêm dài

 

Ngày miệt mài,công việc không tên

Đêm thổn thức,giấc mơ vô hình tướng

Nỗi nhớ không tên

Cuộc buồn vô định lượng

 

Cong cả đêm

Thâu cả đời

Những mong anh luôn kề bên

Luôn là....thật

 

Để em không là ảo ảnh cuộc tình

Này mình,  giấc mộng lung linh...

 

KHÚC SẦU

Ai làm cho..dạ em đau

Cho tim em nát

Cho nhàu giấc mơ

 

Ai rung chi khúc...

...tình hờ

 

Dây chùng,phiếm...gãy

.. .đàn. ..trơ. ..

....khúc sầu..!

 

Ừ THÌ...

Ừ thì em chết vì thơ

Thôi rồi chết đứng bất ngờ chết queo

Đọc hai câu

Bị..tù treo

Bốn câu gửi tiếp...chết..vèo..đứng tim

 

Đang ngồi,ủ rũ,lim dim

Bài thơ...sáu tám chợt tìm đến tay

Tính em,vốn thiệt thẳng ngay

Chêt khô từ độ anh làm nhà thơ

 

Người đâu gì cũng thành thơ

Người đâu ...mà lại...ơ hờ..

Ừ...thôi

 

MƯA QUA MIỀN CỔ TÍCH

Sài Gòn lại mưa,những cơn mưa bất chợt

Xoáy vào lòng , nỗi nhớ không tên

Những cô bé tóc thề  xe đạp nhỏ

Đi lên "Đồi Ông Lính" cho vui

 

Những cô bé đôi mươi

Chiều tha thẩn ra bờ hồ để khóc

Ai hỏi vì sao

Ừ,tại...bởi trời mưa

 

Những cô bé chẳng ngại mưa chẳng kể chi mùa

Cứ thích thì khóc và cười

Vu vơ nhặt lá chơi trò may rủi

Yêu,không yêu...đi học...không đi

 

Những cô bé chân không qua miền cổ tích

Đuổi bắt xuân thì,như tung đồng xu đếm ngược

Chuyện cuộc đời không ai biết trước

 Những bé xinh ... vụt hóa đàn bà!

 

Mà cuộc đời lắm những phong ba

Bé không thể mãi xinh cùng trò ú tim nhan sắc

Canh bạc đời là con xúc xắc

Tung lên rồi hạ xuống chơi vơi

 

Và tuổi trẻ không phải là những trò chơi

Chân trần tứa máu đồng xu

Đuổi bắt bao mộng đời hư thật

Nắng gió trơ hơ mưa băng qua miền cổ tích.

 

 

CHẠM

 

Phố không đông

Trường cũng chẳng xa

Em

Đi lặng lẽ

Về trong lặng lẽ

Sao cứ dại dột

Bắt mình ...mạnh mẽ

Anh cách...một gang

Còn

Gang nửa

Chạm...

Trời.

 

 

THY LÊ

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười Một 20187:55 CH(Xem: 1479)
Tôi không nghĩ rằng giới nhạc sĩ VN lại coi thường giới làm thơ, đến độ dùng thơ của người ta để tạo thành ca khúc, xong vất tên của người ta ra và không thèm ghi tên tác giả thơ vào tác phẩm. Vì hành động đó là hành động đốn mạt của kẻ vô sỉ, hành động ăn cắp tim óc của người khác.
12 Tháng Mười Một 20189:44 CH(Xem: 1400)
Bức điện ngắn ngủi. Tôi đọc và không tin ở mắt mình. Chiếc ấm điện chưa đổ nước đã cắm phích, vài khắc nổ tung. Thach giật minh chúi đầu vào bức chân dung đang vẽ dở. Tôi nhẩm nhẩm đọc lại: ‘’Em hay vô đây, anh đã xây cho chúng ta một ngôi nhà...’’.Thạch dành bức điện, lướt mắt rồi vò nát:’’ Thằng nào?’’ .Tôi không trả lời, ểu oải nằm vật ra giường.Thạch tức tối vò bức tranh. Tôi như trượt về ký ức. Đà Lạt năm ấy giữa mùa hạ chói gắt, chiecs xe khách vất vả vượt đèo Ngoạn Mục. Tôi đến Đà Lạt, bên này đỉnh đèo là mùa dông rét mướt. Cái lạnh đột ngột phả vào nỗi bức bối mà tôi đang phải chốn chạy.
12 Tháng Mười Một 20187:44 CH(Xem: 1455)
Tôi chọn em và thơ để sống mỗi ngày được nhiều hơn 24 tiếng. / Em đừng treo anh vắt vẻo lên câu thơ, bắt anh giữ thăng bằng cùng thời cuộc. Anh yêu mến đám đông nhưng đám đông trì níu anh đến chết. / Em chỉ đau ngón chân đã làm anh đau cả bàn tay phải. Những bờ huyền thuần khiết đã nhường nhịn em, những hờ lan mệt mỏi đã nhường nhịn em. Anh cũng nhường nhịn em dù anh không phải là người đàn ông tốt nhịn. /
04 Tháng Mười Một 20188:37 CH(Xem: 1402)
Những đứa trẻ mùa đông / Nô đùa cùng giá rét / Củ khoai lùi ấm áp khất thực tuổi thơ / Còng lưng chữ nghĩa đu đưa sợi dây vực thẳm trố mắt ngẩn ngơ /
04 Tháng Mười Một 20188:27 CH(Xem: 1357)
không thề xác tín được / nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du / nó sẽ dành cho bóng hình ẩn mặt / khi ý thức chẳng hiểu gì về sự phỉnh dụ của giọng nói /
31 Tháng Mười 20186:16 CH(Xem: 1593)
Vài phút nữa em thức dậy / Vậy là tháng mười sắp hết / Tình rét co ro em con mèo nhỏ / Em khoác áo vàng mùa dã quỳ mưa /
30 Tháng Mười 20189:28 CH(Xem: 1489)
Mưa không ngưng từ ngày cô bỏ đi. / Cô đếm từng đêm. / Đã 4000 đêm mưa. Từ khi cô đã cuống cuồng bỏ chạy, đã hấp tấp đến nỗi không kịp mang theo một thứ gì, cô lật đật lưỡi đưỡi, vấp váp, rồi vùng dậy, đứng lên, lao ra khỏi vùng phai tàn. / Phải rồi, ở đó, trong bóng tối mát dịu của người đàn ông ấy, quanh chỗ rợp đổ xuống của bờ vai rộng mà cô dựa vào mỗi đêm, quanh vồng ngực ấm mà cô chúi vào mỗi đêm, giờ chỉ là một vùng phai tàn. / Từ khi cô bỏ chạy, đã được 4000 đêm.
26 Tháng Mười 20188:54 CH(Xem: 1511)
Nhân dịp nhà văn Nguyên Ngọc giõng dạc tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 26/10/2018, xin đăng lại cuộc chuyện trò đã đăng trên Hợp Lưu mới chớp mắt đây mà đã 15 năm truân chuyên vận nước (ND)
26 Tháng Mười 20185:31 CH(Xem: 1375)
Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, “tự diễn biến” thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy. Tôi vẫn tin ở tương lai của đất nước, nhất là ở lớp trẻ, vì không có lực lượng vô luân nào có thể ngăn trở dân tộc này quyết định vận mệnh của mình. Nguyên Ngọc Ngày 26-10-2018
22 Tháng Mười 201811:45 CH(Xem: 1786)
Có bài thơ nói về cuộc đấu tranh dân chủ / Cứ gì phải Điếu Cày thông qua Mẹ Nấm / Việt Nam của em của anh của chúng ta / Thôi để cho người ta yên đi anh...