- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,302,738

Khi Mặt Trời Ngang Qua ... Mộng Du

01 Tháng Chín 20141:42 SA(Xem: 10742)
Pho 2- dau Dung
Ảnh Đậu Dung


MỘNG  DU

           * Em ước được làm con Sâu Chiếu nhỏ

           Cuộn tròn trong giấc mơ anh ...   ( Chớm Thu _ thơ -  NT )

 

Tôi người mộng du - nhập vào mộng du - bước xuống cánh đồng .

Tôi từ cánh đồng  - lội tìm Suối khe  - ngược lên đồi núi   ..

Tôi nghe hương hoa , tôi nghe mùi vị gió , tôi nghe mưa , tôi nghe hơi thở là lạ lá

Tôi bắt gặp con Sâu .

 

Một con Sâu đang cuộn tròn nằm trong giấc mơ tôi

Một con Sâu đang hóa thân thành ngón tay mềm  lùa từng sợi tóc tôi ,

để tôi nghe toàn thân tôi dậy ngọt,

Ngọt môi , ngọt lưỡi , ngọt từng cái nhìn mộng du .

 

Ngọt từ đôi môi dày mọng của em ,

Ngọt từ tia long lanh sau cặp kính che chắn long lanh ,

Ngọt từ câu thơ em viết mỗi ngày ,  cất ra từ nhiều năm cô nén

Ngọt như là ... là anh là em chưa bao giờ được nếm

Ta chưa nếm ngọt bao giờ ?

 

Từ cánh đồng em , tình yêu em , anh bắt gặp con Sâu Đo .

Con sâu đo , đo giấc mơ ngắn dài trong đêm mà anh mơ kia nữa .

 

Bừng tỉnh giấc mơ , anh lại chìm vào một giấc mơ – đã cũ ,

Anh ôm  Sâu vào lòng

Anh chập chờn hơi thở

Với Sâu ...

 


 

THƯƠNG  CHO  LOÀI  CỦA  TA

  *( Lời con Chó nhỏ )

 

Đã lạy rồi mà

Lạy  gốc cây , ngọn cỏ

Cả Bếp ta cũng vái chào

Lạy cột nhà , cánh cửa .

 

Ta lạy cụ Mèo

Sao cứ tát tai ta hoài vậy chứ

Cửa nhốt ta

Bếp không thắp lên ngọn lửa

 

Thức ăn nguội ngặm làm đau cái bụng ta

Ngọn cỏ không chịu chơi với ta

Gốc cây cỏn con kia còn quấn chân ta nữa .

 

Ta sinh ra từ Rừng

Tuy ta còn trẻ nhỏ

Thế giới cha mẹ ta rộng dài

Thế giới ta cũng sẽ rộng dài

Loài ta luôn hiếu thảo .

 

Mũi ta ngửi

Tai ta nghe

Chân ta đi không lạc lối về .

 

Giờ ta chưa biết sủa

Nhưng loài ta không sủa điên khùng

Có gã sủa trăng

Kiểu  ví von của người xưa cũ .

 

Đêm ta không ngủ

Ngày ta lim dim

Ta thức vì ai , sao cứ giận hờn .

 

Giờ ta trẻ con

Ta ngứa răng nhai lung tung vậy đó

Ta thích kéo vật này

Ta thích tha vật nọ

Sao đánh đòn ta .

 

Đã lạy rồi mà

Ta cung kính vái chào tất cả .

Ta nhún nhường

Mà mắt ta ứa

Thương cho loài của ta !

 

 

KHI MẶT TRỜI NGANG QUA ...

 

Chim bên ngoài cất tiếng hót

Chim trong nhà thì không .

 

Buồn lấm - đôi mắt tròn

( Chim trong nhà – Chim ngoài trời – đều tròn )

Tròn con mắt .

 

Chim bên ngoài

Hát bài ca hiện sinh

Ngợi trời lung linh xám

 

Chim trong nhà thèm nắng

Thèm tự do

Và hát

Không biết hát điều gì ?

 

Nó thấy con gà đi qua

Nó hát ,

Nó thấy con Mèo đi qua

Nó hát,

Nó thấy con người đi qua

Nó hát .

Con – Chim – Dạn – Người .

 

Nó thấy ta - nó hát

Bùi ngùi , bùi ngùi ..

 

Khi mặt trời ngang qua

Ta thấy Mình thu lu trong nhà ,

Không rõ bóng ?

 

 

Lê Văn Hiếu
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Tư 20198:38 CH(Xem: 1270)
Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào có đền thờ miếu mạo linh thiêng là mang lễ vật đến. Đến chỗ nào Hiên chỉ cầu xin có một thứ, ấy là tiền.
08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 1046)
Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng / Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn / Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng / Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn
08 Tháng Tư 20199:47 CH(Xem: 1126)
Khoảng thời gian ba thế kỉ XVII-XVIII-XIX là thời thịnh của thể loại truyện nôm. Các nhà văn thời này đều có chấp bút và đã lưu lại nhiều tác phẩm văn chương lôi cuốn nhiều thế hệ người đọc. Truyện Phan Trần là một truyện nôm ra đời trong thời kì này, cụ thể là khoảng cuối thế kỉ XVIII, trễ lắm là đầu thế kỉ XIX.
08 Tháng Tư 20199:11 CH(Xem: 1294)
"...một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn; lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế - chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này, không ngờ lại có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những chùa và biệt phủ ở một tỉnh miền núi vẫn phải xin Trung ương cấp gạo cứu đói..."
08 Tháng Tư 20191:46 SA(Xem: 1166)
Tôi không có tham vọng sẽ viết được hết về ba tôi, tôi chắc chắn không có đứa con nào có thể viết hết được về tình yêu của cha mẹ dành cho mình. Cái cách người đàn ông đó, lặng lẽ đi qua cuộc sống, vật lộn với nó, vắt kiệt mình cho công việc và để nuôi lớn một đàn con cháu, thật lạ lùng và kỳ diệu. Cái quá khứ âu yếm mà lặng lẽ của ba tôi, cuối cùng chỉ còn là những mảng ký ức.
05 Tháng Tư 20197:04 CH(Xem: 1284)
Cuộc tình với Tuấn đôi khi kéo tôi thoát được nỗi ám ảnh về Dy. Con đường quen thuộc dẫn chúng tôi đến điểm hẹn hò sẽ đi qua một cây bông gòn cổ thụ duy nhất trong thành phố này, tiếp đến là cây gạo sừng sững. Tuấn thành thạo như đó từng là chốn cũ của anh. Anh hồ hởi lịch thiệp chào chủ nhà hàng, trêu chọc hoặc ngợi khen lũ chó mèo cảnh nuôi trong lồng mà vẫn cẩn trọng bước phía sau tôi khi lên cầu thang. Tuấn sợ đôi giầy cao gót khiến tôi vấp ngã. Tôi yêu Tuấn vụng dại như lần đầu trong đời. Dẫu lúc này, tôi đã ba mươi tuổi. Tôi có chồng con, một mái ấm bình ổn khiến nhiều người thầm ước ao. Tuấn cho tôi cảm giác tôi vừa là một người đàn bà đúng nghĩa lại vừa được chiều chuộng, nâng niu như trẻ nhỏ.
05 Tháng Tư 20194:49 CH(Xem: 1065)
vấp ngọn gió bấc đầu đông / nên con chậm về với mẹ / để mẹ phải chờ đến thắt ruột gan / là lỗi của con / cơi trầu nằm im bên hiên nhà thiếu nắng / cây cau gầy đổ bóng xuống giậu thưa /
02 Tháng Tư 201911:03 CH(Xem: 1298)
Vân ra toà ly dị vợ. Thì chuyện đôi lứa nay hợp mai tan, thường mà. Ở thành phố bây giờ, ít ai quan tâm đến những cái phiên toà như vậy. Mà thực ra ly dị giờ êm lắm, mấy khi ồn ào toà tiếc lôi thôi đâu. Thuận tình ly hôn, đến toà hai anh chị đương kim vợ chồng, ký rẹt rẹt trước mặt thẩm phán là xong. Thành ra luôn cựu vợ cựu chồng.
02 Tháng Tư 201910:27 CH(Xem: 1183)
Cũng như hai bài thơ Tương Đàm điếu Tam Lư đại phu đã khảo sát ở phần I, trong các bài thơ còn lại về chủ đề này, Nguyễn Du vẫn say mê trò chuyện, luận bàn, thậm chí tranh cãi với Hồn oan nước Sở từ hơn hai ngàn năm, như hồn đang hiển hiện quanh quất bên mình, trên dòng sông lịch sử tựa một nấm mồ lớn đang vùi lấp thân xác của một con người tri âm tri kỷ đặc biệt đối với ông.
02 Tháng Tư 201910:19 CH(Xem: 893)
Hôm qua em về bằng nước mắt / trong cơn mê của tôi / những giấc mơ đã rời rụng / trong một buổi sáng nắng ngời.