- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,420,221

PHƯƠNG UY TỪ MỞ MIỆNG ĐẾN VÔ NGÔN

18 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 16580)

pho-tranh_nguyenluu
 Phố - tranh Nguyễn Lưu


MỞ MIỆNG


tôi đã ngàn năm không tiếng nói

bặt âm từ thuở em xa

để mỗi chiều tháng Chín không còn đón đợi

chỉ còn nghe tiếng nấc vỡ òa


trong cơn buốt thở im lìm

bầy kí ức dẫu có niêm phong vẫn bay nhộn nhạo

nỗi hư hoặc sâu hút

cơn bất lực gào từng chập đứt quãng

hoài niệm sần sùi

 

tôi đã ngàn năm úp mặt

lấy gió cầu vồng che mắt mình

thấy gì trong những lặng thinh?

chỉ da thịt cuộn tròn

rơi

tràn qua bậc đêm thăm thẳm

dai dẳng nhịp cầu thang

ngực buốt dậy thì



mở miệng và đi

nghêu ngao ngôn ngữ tay

trong khu rừng thơ

màu lục bảo

xanh xao gió vực mùa.

bài ca chiều

gục ngã bên cửa sổ

cơn mệt mỏi loang dần

chảy tràn vuốt ve qua mái tóc em

Ừ thì về tắm gội

những bụi bặm phận người

cho mớ ngôn từ thất lạc

bơ vơ những bước chạy điên cuồng

trở lại vỗ về nhau



ngày chiêm bao

tôi nắm tay em

và hát...


Phương Uy



NGÀY THƠM ĐÃ TRẮNG


Ngày thơm đã trắng

gió chào nhau qua nốt radio vắng

hợp âm lãng quên trỗi biệt khúc không lời

nỗi cô đơn ngộ độc rũ áo trên vết đau của thời gian

nghe cơn mệt mỏi chơi vơi


này em, đừng đi ngược triền gió

tóc xõa mùi hương em về ám giấc mơ tôi

dù chiều đã tắm gội

vẫn loang vết môi rời

con sâu đo vẫn đo mải miết vòng phận số

vùng trời loang lổ giọt trăng

đêm bấu ngược vào trí nhớ thâm căn

nơi em đã chạm những ngón tay nõn nuột vào bờ môi bức phù điêu kí ức

trắng trợn cơn mất ngủ vực mùa

anh ngồi biến âm cho một giấc mơ

ngày em về dậy thì tự tại

những vị thần đã ly tán khỏi đỉnh Olympus

nằm thu lu trên ghế bành trễ nải

nghe đêm rớt lạnh trong ly cà phê nóng vỉa hè

cô đơn lột da

hóa xác đam mê


này em, đừng mị ma mang chiếc áo màu hạnh phúc

em cứ suốt đời đi tìm một tận cùng không thật

để anh mải miết hẹn hò với cơn đau khổ bản nguyên

ngoài kia viên mãn vỡ bên thềm

anh đã khổ đau vì quá tin vào huyền ngôn của lời người con gái rạng ngời là em trong ức sâu tiềm thức

như đã từng tin vào những chiếc váy lóng lánh em mang để giữ màu cổ tích

mặc nụ hôn tháng Tám giận hờn lẩy bẩy bước đi nhanh


này em, hãy đặt ngón tay mình lên khóe mắt anh

vuốt nhẹ

chậm thôi

để nước mắt còn kịp làm bạn với đêm xanh sâu hút

 

Phương Uy



KHÚC DU CA GIỮA LÒNG ĐÊM



gã du ca chơi đàn bên hiên

bằng những âm giai của giấc mơ không bờ bến

giọt mưa ấm

trên hoa thạch thảo xanh

nỗi đau bước ra từ bức tranh

chân dung một người con gái.

***

gã du ca ngồi một mình

hôn lên bóng thời gian

cao trên ngọn đèn đường vàng

giọt mưa xiên ngang nỗi nhớ.

***

gã du ca hát trong bóng đêm

lòng đêm chật hẹp

dặt dẹo như kẻ tật nguyền

những ca từ gã hát nghe buồn lắm.

khúc du ca tàn phai - ngược nắng

đã được gã hát trong những giấc mơ dài

nơi những hơi thở của nàng còn vương trên gối.

***

và từ những sợi dây trên chiếc guitar

những thanh âm thở dài thành sợi...

 

 Phương Uy



KHÚC VÔ NGÔN THÁNG TÁM



mùa lặng lẽ theo mùa

rơi qua âm u tháng Tám 

bỏ lại anh lạc lõng phía câu ca không lời

dẫu hồn nhiên đứng lơ ngơ giữa ngã tư, ngã năm , hay ngã bảy

vẫn nghe lòng lưa thưa vắng

một mình thôi.

 

mùa đang bão rớt

hiếm hoi ngày chút nắng xanh xao

mặt trời ngủ quên

mặt trời không hát.

chút ấm áp bên em giờ cũng hư hao.


anh lạc giữa muôn phương ngã tư đường tấp nập

lạc điệu trên tay bài thơ cũ vô ngôn

nghe chữ nghĩa biến thiên theo mùa gió rớt

anh lao đao

đi nốt những đoạn buồn.

anh đã sáng lóa tình yêu bằng muôn trùng ảo tưởng

như lũ ve gào mùa bất lực đẫm mồ hôi

để một ngày thảng thốt nhớ ra

mình chỉ là làn khói xưa đi lạc

rồi đã biến tan như chưa từng đến bên người.(*)

 

đêm hạ huyền nghe sương rũ trên nhánh trăng liềm khép mắt

anh lẫn lộn giữa nỗi buồn và nỗi nhớ em

nghe trên mái nhà cơn gió cô đơn của mùa áp thấp

thổi lặng câm cơn độc thoại cũ mèm


Phương Uy

P/s: (*) Hà Mây - Cuộc tình ấy, tự vẫn hôm qua..

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Hai 20198:51 CH(Xem: 944)
tháng mười hai. chào nhé mùa đông / sài gòn chẳng thấy lạnh và mưa dông còn đó/ buổi chiều ngang qua nhà thờ. nhìn mưa trên mái ngói / chợt ngẩn ngơ. chợt se sắt cả lòng /
27 Tháng Mười Một 20197:41 CH(Xem: 1432)
Tôi tạ ơn đời, những sớm mai / Cho tôi thức dậy với nụ cười / Tạ ơn nỗi nhớ từ sâu thẳm / Là không còn trống vắng trong tôi
27 Tháng Mười Một 20197:35 CH(Xem: 1136)
có một thế giới khác với thế giới này \ thế giới không có gương soi \ không có ảo ảnh \ người không có bóng
27 Tháng Mười Một 20196:16 CH(Xem: 1203)
Phát biểu tại Hội nghị Bộ trưởng Phúc lợi và Phát triển Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) lần thứ 10 tại thủ đô Vientiane, ông Khampheng Saysompheng nêu rõ vào khoảng 4 giờ sáng và 7 giờ sáng ngày 21 tháng11 đã xảy ra hai trận động đất độ lớn lần lượt là 5.9 và 6.1 tại huyện Saysathan, tỉnh Xayaburi, giáp biên giới Thái Lan. Ông Saysompheng nói thêm đây là trận động đất mạnh hiếm có và rất nhiều năm mới xảy ra tại Lào.
27 Tháng Mười Một 20196:02 CH(Xem: 1203)
Đánh vòng ngang biển thanh quang / Chân mây lũ nhạn còn đang bồng bềnh / Còn chăng đường rẽ lối riêng / Cơm ai thổi chín thơm nghiêng nữa trời
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 886)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
26 Tháng Mười Một 20198:06 CH(Xem: 741)
Tiến sĩ Trần Công Tiến mới xuất bản một cuốn sách với tựa đề Đạo Thư. Thư là sách; Đạo Thư là quyển sách bàn về Đạo. Tác giả đã có ý định viết quyển sách này ít nhất 19 năm các đây. Xem ra tác giả đã trải qua nhiều suy nghĩ và nhiều đoạn đường...Đạo Thư bàn về Đạo hiểu như là đường đi của con người, nghĩa là cách hiện hữu, cách sống, cách cư ngụ của con người.
23 Tháng Mười Một 20193:57 CH(Xem: 1184)
ta chìa bàn tay gầy / đưa em xem bài thơ ‘Sớm mai vừa rạng đông’ / tình cha thương con của Victor Hugo / người tài hoa được diễm phúc có nàng Drouet năm mươi năm chung tình / nhớ mãi ngày mưa Bruxelles
23 Tháng Mười Một 20193:42 CH(Xem: 1535)
“Chú cho cháu bao nhiêu cũng được. Cháu chỉ cần chú giúp cháu mở hàng.” Giọng nói nhỏ nhẹ, mỏng mềm như trượt về từ một không gian xa lơ lắc. Tôi ngần ngừ, nhìn quanh. Một ngày mới thênh thang trước mặt. Nắng mới lên, vắt vẻo ngọn me già. “Okay chú nhé!” Vẫn cái giọng mỏng mềm. Tôi mỉm cười, nhìn xuống chân mình. Đôi giầy hôm trước lần mò cái ngõ hẻm lầy lội tìm người quen cũng lấm lem lắm rồi. Và cái chuyện mở hàng đượm nét dị đoan của chú bé mặt mũi ngây ngô thế kia gợi cho tôi sự tò mò. Cả đời tôi chưa bao giờ ngồi gác chân lên trước mặt ai. Dọa treo cổ tôi, tôi cũng không đưa chân mình cho người khác rửa. Nhưng thằng bé này làm tôi xiêu lòng.
23 Tháng Mười Một 20193:27 CH(Xem: 1350)
Trong suốt đời của Kagébayashi Miyuki, không có ngày nào ghi sâu đậm vào trí nhớ bằng cái đêm mùa thu 1950, đúng vào ngày lễ trăng tròn. Sau đại hội cho các cổ đông viên trong phòng họp danh dự của hãng, hãng luôn tổ chức một buổi tiếp tân nhỏ tại một trong những nhà hàng có tiếng ở vùng Nam Osaka. Giới giám đốc và quản trị được mời tham dự. Mùa thu năm ấy đã không là ngoại lệ.