- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,418,919

PHƯƠNG UY TỪ MỞ MIỆNG ĐẾN VÔ NGÔN

18 Tháng Tám 201412:00 SA(Xem: 16550)

pho-tranh_nguyenluu
 Phố - tranh Nguyễn Lưu


MỞ MIỆNG


tôi đã ngàn năm không tiếng nói

bặt âm từ thuở em xa

để mỗi chiều tháng Chín không còn đón đợi

chỉ còn nghe tiếng nấc vỡ òa


trong cơn buốt thở im lìm

bầy kí ức dẫu có niêm phong vẫn bay nhộn nhạo

nỗi hư hoặc sâu hút

cơn bất lực gào từng chập đứt quãng

hoài niệm sần sùi

 

tôi đã ngàn năm úp mặt

lấy gió cầu vồng che mắt mình

thấy gì trong những lặng thinh?

chỉ da thịt cuộn tròn

rơi

tràn qua bậc đêm thăm thẳm

dai dẳng nhịp cầu thang

ngực buốt dậy thì



mở miệng và đi

nghêu ngao ngôn ngữ tay

trong khu rừng thơ

màu lục bảo

xanh xao gió vực mùa.

bài ca chiều

gục ngã bên cửa sổ

cơn mệt mỏi loang dần

chảy tràn vuốt ve qua mái tóc em

Ừ thì về tắm gội

những bụi bặm phận người

cho mớ ngôn từ thất lạc

bơ vơ những bước chạy điên cuồng

trở lại vỗ về nhau



ngày chiêm bao

tôi nắm tay em

và hát...


Phương Uy



NGÀY THƠM ĐÃ TRẮNG


Ngày thơm đã trắng

gió chào nhau qua nốt radio vắng

hợp âm lãng quên trỗi biệt khúc không lời

nỗi cô đơn ngộ độc rũ áo trên vết đau của thời gian

nghe cơn mệt mỏi chơi vơi


này em, đừng đi ngược triền gió

tóc xõa mùi hương em về ám giấc mơ tôi

dù chiều đã tắm gội

vẫn loang vết môi rời

con sâu đo vẫn đo mải miết vòng phận số

vùng trời loang lổ giọt trăng

đêm bấu ngược vào trí nhớ thâm căn

nơi em đã chạm những ngón tay nõn nuột vào bờ môi bức phù điêu kí ức

trắng trợn cơn mất ngủ vực mùa

anh ngồi biến âm cho một giấc mơ

ngày em về dậy thì tự tại

những vị thần đã ly tán khỏi đỉnh Olympus

nằm thu lu trên ghế bành trễ nải

nghe đêm rớt lạnh trong ly cà phê nóng vỉa hè

cô đơn lột da

hóa xác đam mê


này em, đừng mị ma mang chiếc áo màu hạnh phúc

em cứ suốt đời đi tìm một tận cùng không thật

để anh mải miết hẹn hò với cơn đau khổ bản nguyên

ngoài kia viên mãn vỡ bên thềm

anh đã khổ đau vì quá tin vào huyền ngôn của lời người con gái rạng ngời là em trong ức sâu tiềm thức

như đã từng tin vào những chiếc váy lóng lánh em mang để giữ màu cổ tích

mặc nụ hôn tháng Tám giận hờn lẩy bẩy bước đi nhanh


này em, hãy đặt ngón tay mình lên khóe mắt anh

vuốt nhẹ

chậm thôi

để nước mắt còn kịp làm bạn với đêm xanh sâu hút

 

Phương Uy



KHÚC DU CA GIỮA LÒNG ĐÊM



gã du ca chơi đàn bên hiên

bằng những âm giai của giấc mơ không bờ bến

giọt mưa ấm

trên hoa thạch thảo xanh

nỗi đau bước ra từ bức tranh

chân dung một người con gái.

***

gã du ca ngồi một mình

hôn lên bóng thời gian

cao trên ngọn đèn đường vàng

giọt mưa xiên ngang nỗi nhớ.

***

gã du ca hát trong bóng đêm

lòng đêm chật hẹp

dặt dẹo như kẻ tật nguyền

những ca từ gã hát nghe buồn lắm.

khúc du ca tàn phai - ngược nắng

đã được gã hát trong những giấc mơ dài

nơi những hơi thở của nàng còn vương trên gối.

***

và từ những sợi dây trên chiếc guitar

những thanh âm thở dài thành sợi...

 

 Phương Uy



KHÚC VÔ NGÔN THÁNG TÁM



mùa lặng lẽ theo mùa

rơi qua âm u tháng Tám 

bỏ lại anh lạc lõng phía câu ca không lời

dẫu hồn nhiên đứng lơ ngơ giữa ngã tư, ngã năm , hay ngã bảy

vẫn nghe lòng lưa thưa vắng

một mình thôi.

 

mùa đang bão rớt

hiếm hoi ngày chút nắng xanh xao

mặt trời ngủ quên

mặt trời không hát.

chút ấm áp bên em giờ cũng hư hao.


anh lạc giữa muôn phương ngã tư đường tấp nập

lạc điệu trên tay bài thơ cũ vô ngôn

nghe chữ nghĩa biến thiên theo mùa gió rớt

anh lao đao

đi nốt những đoạn buồn.

anh đã sáng lóa tình yêu bằng muôn trùng ảo tưởng

như lũ ve gào mùa bất lực đẫm mồ hôi

để một ngày thảng thốt nhớ ra

mình chỉ là làn khói xưa đi lạc

rồi đã biến tan như chưa từng đến bên người.(*)

 

đêm hạ huyền nghe sương rũ trên nhánh trăng liềm khép mắt

anh lẫn lộn giữa nỗi buồn và nỗi nhớ em

nghe trên mái nhà cơn gió cô đơn của mùa áp thấp

thổi lặng câm cơn độc thoại cũ mèm


Phương Uy

P/s: (*) Hà Mây - Cuộc tình ấy, tự vẫn hôm qua..

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20205:40 CH(Xem: 962)
Những tư liệu về thuở thiếu thời của Petrus Key đầy chi tiết trái ngược nhau. Năm 1958, Viên Đài & Nguyễn Đồng cho rằng thân phụ Trương Vĩnh Ký là “Lãnh binh Truơng Chánh Thi,” chết năm 1845 trong khi tùng sự ở Nam Vang (Bách Khoa [Saigon], số 40, [1/9/1958], tr. 43); năm 1846 mẹ (Nguyễn Thị Châu) ủy thác cho một giáo sĩ người Pháp có tên Việt là “cố Long” (tr. 44); năm 1847, Nguyễn Phước Thời (1847-1883), niên hiệu Tự Đức, lên ngôi, cấm đạo gắt gao phải chạy sang Cao Miên [Kampuchea]; năm 11 tuổi nói được 5 thứ tiếng (tr. 44); năm 1852 [sic] được cố Long hướng dẫn sang Đại chủng viện Penang, và ghé qua Sài Gòn gặp mẹ được vài giờ (tr. 44). Tại Penang học tiếng Anh, Nhật, Ấn (tr. 45). Năm 1858 mẹ chết, về Cái Mơn thọ tang. Ngày 28/12/1860 [sic], được Giám mục Dominique Lefèbvre giới thiệu “giúp việc cho Đại úy thủy quân” [sic] Jauréguiberry (tr. 45). Chữ “capitaine” của Pháp ở đây là hạm trưởng, không phải “đại úy” như quân chủng bộ binh.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 4044)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
16 Tháng Hai 20204:43 CH(Xem: 204)
Người dân Vũ Hán thảm sầu / Một trời ú ám nhuộm màu thê lương / Xuân về phủ kín màn sương / Khắp nơi phong tỏa, phố phường vắng tanh
16 Tháng Hai 20204:21 CH(Xem: 172)
hãy kéo dài nụ hôn che lấp tiếng cười / để bước chân người trôi nhẹ / khuôn mặt sẽ mờ theo ngày mưa vỡ / nghìn trùng thanh xuân trong đôi mắt nàng Thơ
16 Tháng Hai 20203:57 CH(Xem: 154)
Việt tộc, nếu tính từ khi lập quốc tại Phong Châu, trong vài ngàn năm tiến về phương Nam, hiện tiếp tục ra đi tới khắp các nẻo đường thế giới, đã tiếp cận hầu hết các nền văn minh nhân loại. Từ hậu Lê, suốt 500 năm biến động đầy sóng gió, với tình hình hiện nay, có thể xem như chúng ta đang ngày càng rời xa khỏi đạo thống Tiên Rồng trải từ thời Hùng Vương đến hai triều đại Lý-Trần, giờ lại còn bị đe dọa tiêu diệt bởi chủ thuyết Mác-Lê. Việt Nam tuy được xem như đã hội tụ hầu hết các tôn giáo và các nền văn minh lớn trên thế giới (Phật, Lão, Khổng, Cơ đốc; Hoa, Ấn, Tây), chúng ta vẫn chưa định hình được một nền văn hoá đặc thù làm nền tảng nhằm thoát Trung, bỏ Cộng để xây dựng đất nước.
16 Tháng Hai 20203:47 CH(Xem: 173)
Khởi đầu một năm mới đầy biến động, trước anh linh người vừa khuất tôi xin được dâng lên lời cầu nguyện. Nguyện cho mỗi chúng ta từ nay sẽ không là kẻ vô can và ngưng đóng vai khán giả. Bởi tất cả chúng ta dù đang ở vị trí nào hay sinh sống ở nơi đâu đều gắn kết cùng nhau chung một số mệnh - Số mệnh của dân tộc Việt Nam.
13 Tháng Hai 20207:42 CH(Xem: 354)
khi người thức đợi bóng trăng / có con bướm nhỏ / chợt ngần ngại bay / tơ trời theo gió nhẹ lay / để em kết lại / nối ngày thành đêm...
08 Tháng Hai 202012:06 SA(Xem: 611)
Ở xứ người Phan có lạnh không Phan / Chắc quanh năm hiếm gặp nắng vàng / Ở nơi ấy có con trăng mười sáu / Cả nỗi buồn chưa kịp quá giang /
07 Tháng Hai 202011:53 CH(Xem: 484)
đôi mắt mỏi mệt không thể nhìn xuyên đêm / bóng đêm làm chúng ta mù lòa / hãy im lặng như thiền sư ngồi nghe tiếng côn trùng / nhớ lại đêm trừ tịch / chờ nghe tiếng thú đầu tiên mừng năm mới / ở đây ta chẳng nghe gì cả / trên cao độ của ngọn đồi chỉ có tiếng mưa rỉ rả / ngôn ngữ của im lặng /
26 Tháng Giêng 20203:45 CH(Xem: 1092)
Đường phố Sapa chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Thỉnh thoảng có một hai khách du lịch trở về khách sạn, hoặc một đôi nam nữ Dao đỏ đứng tự tình bên gốc cây. Khí lạnh từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Hắn hơi co ro, khép chặt lại cổ áo. Hắn đi, lúc thì như người mộng du, lúc thì ra người như cố ý tìm kiếm một ai đó.