- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,448,024

Hoàng Xuân Sơn, chùm thơ mới

30 Tháng Sáu 201412:00 SA(Xem: 17154)


nguyenhoangnam-phocaonguyen-content

 Phố Cao Nguyên- Ảnh Nguyễn Hoàng Nam



một bài thơ ý cũ điệu buồn

  gởi bạn tôi Nguyễn Xuân Hoàng

 

tôi có thời ở đường 14 nay lùi lại 12

những phiến gân năm tháng trổ dài

chẳng biết khúc nào mình an tọa

tôi quen sống một đời xa lạ

 

lúc nhớ lại mình lởn vởn trần mây

lau sậy ven sông hồn liễu rất gầy

bến đã chia xa màu trăng lạnh

cuộn chỉ rối bời không ai quay nhánh

 

con sâu vẫn đo lá ngoài vườn

mình vẫn nhủ mình nhớ nhớ thương thương

tuồng tích ấy có chi đâu mà vọng nội

ờ. thì vết đau bên trong vẫn hằng sôi nổi

 

mặt trời trên da lửa đốt âm hồn

cánh tay trần. phế tích. những nụ hôn

đã hoang dại theo chiều tóc trắng

có khi nao bồn chồn hơi thở ngắn

 

mà sông cuồng biển dậy mênh mang

tôi biết đời rung theo mỗi giọt đàn

cùng nốt lặng buổi về câm nín

hoa trái đầu thềm hương non già chin

 

chân bết bùn. thèm vụng nước mưa

những mùa đi sấm nộ không ngờ

nước mắt con chim nhỏ đầu cành viêm nhiệt

cây lá ngoài sân vẫn còn thao thiết

 

 

hoàng xuân sơn

cuối tháng 6 hai ngàn mười bốn


 

lục bát pha

 

 

người thú. và [ngói bỏng]

 

như nứa rền. gào. lưỡi cong

như lửa tàn. [đêm tàn] đêm

ngói bỏng

chong mắt buồn

lệ tuôn nguời tuôn mưa tuôn

rùng rùng thất tán

theo khuôn nhạc vàng

treo nồng

một bãi xa phương

cầm cố lục lạc ngợp

phường đất đai

chuyến đi kinh thương níu dài mãi

còn

hơi thủng đinh tai xé hồn

bêu đầu non

rịt đầu non

cùng chòi xương rã

lăn tròn

thú

dâm

 

 

ánh trăng

 

cái lưng khòm. bộ dạng. tra

chỉ duy sắc mặt còn da dẻ hồng

hoa vạn thọ ở đầu sông

ngóng phường nước nhược thuyền đông trẩy về

khuấy chèo vỡ ánh trăng mê

 

 

dấu

 

dấu quê là dấu quê mình

việc gì phải giấu lênh đênh phận người

ôi khóc có khi là cười

điên là điên tỉnh ngậm lời nghe nhau

đêm rồi. hết cuộc bể dâu

mượn trời che một vết đau trùng phùng

mượn trang nghiêm lối nguyệt hồng

ngước nhìn với mặt thu đông bồi hồi

dấu quê là dấu quê người

 

 

hoàng xuân sơn

8 mai 2014

 

 

 

 

vườn. và phố

 

chơi ngoài trời. ăn ngoài trời

có khi nghe đươc. giọng cười thiên nhiên

này em. rũ bỏ ưu phiền

rồi tươi thêm một chút duyên thị thành

 

 

 

bị vong lục

 

con lốc châu chấu chuồn chuồn

thổi qua đồng lửa

thổi luồn dưới khe

hạ vàng im bặt tiếng ve

nên khô mùa hạn

bóng đè lên cây

đè nhau

bị gậy ăn mày

đè luôn cả hội nước mây trùng phùng

trí ngu

không có chỗ dùng

trí khôn thì đã

mịt mùng giong khơi

một ngày hát biển: à ơi

biển chìm mất dấu

tô bồi lục vong

 

 

Hoàng Xuân Sơn

23 tháng 6 năm 2014

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 1483)
Một chùa, một tháp, một sư nữ / Đứng ngắm nhìn nhau giữa hoàng hôn / Tôi đang trôi hay thành tiếng mõ / Cứ lửng lơ mê giữa vườn thiền?
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 1437)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.
24 Tháng Giêng 202012:16 SA(Xem: 1791)
Những ngày giáp Tết năm nay, tôi mang một ít hàng ra chợ trời bán cho vơi bớt hàng cũ. Lúc đầu mới ra bán tôi rất ngại, lo sợ đủ điều nên thay vì tôi chọn chỗ đông người để bán cho đắt hàng, tôi lại chọn chỗ vắng hơn cho đỡ phải tranh giành bon chen với người khác. Dần dần tôi lại cảm thấy ở chợ trời cũng nhẹ nhàng chứ không đến nỗi vất vả, giành giựt như tôi nghĩ, tôi cũng có những người bạn mới từ nơi chốn này.
23 Tháng Giêng 20201:14 SA(Xem: 1533)
Mấy hôm rày tôi không hát " ầu ơ ví dầu..." để ru cháu ngủ mà hát thật "mùi" cái bài "Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa". Cái thằng cu Ben em cu Tèo nghe êm tai nó "phê" một giấc. Bởi vì "ruột gan" của quại nó có gởi qua đó để hát mà lỵ Bây giờ già già thiệt rồi nên cứ hay nhắc câu: " Nhớ hồi xưa!!...". Mà nhớ gì nhất nào!? Chắc ai cũng như tôi. "Nhớ Tết nhất!". Đó là nỗi nhớ nồng nàn nhất trong muôn nỗi nhớ của cuộc đời.
23 Tháng Giêng 202012:31 SA(Xem: 1254)
Tháng giêng trải một màu nhung mươn mướt / Đón bước chân em qua thảm cỏ xanh / Mây vương vấn vờn quanh tà áo mỏng / Bờ vai gầy như cánh vạc mong manh.
23 Tháng Giêng 202012:07 SA(Xem: 1202)
Tiếng khóc ai oán của chị Nhung con cụ Lê Đình Kình - người bị lực lượng cưỡng chế giết chết ở Đồng Tâm - như một nhát dao xuyên suốt tất cả trái tim những ai lắng nghe nó. Cho dù họ là người của chính quyền hay các nhà hoạt động, những người khác hẳn nhau về chính kiến.
23 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 1358)
Trở về đồi xưa / Nghe hạt cát trinh nữ / Nghe sóng biển cội nguồn / Những em bé còi cọc tròn đôi mắt ngây thơ nhìn máu đổ / Những làng quê lở lói lòng đen / Những núi đồi nham nhở mắt trắng / Những miệng cười đểu cáng rau ráu phận người
22 Tháng Giêng 202011:35 CH(Xem: 1240)
những ngày thiên nga trắng / số mệnh bị xé toang / đất nở ra những bông hoa máu / bầm tím bình minh
22 Tháng Giêng 202011:23 CH(Xem: 1183)
buổi chiều chúng tôi ngồi ở đất nước mình / trên ngọn cây tù mù đã cụt những cành lá / loài chim kêu và bay đi trong giọng khàn thế kỷ / chiều đỏ mắt sóng
22 Tháng Giêng 202011:08 CH(Xem: 1165)
Chắt chiu ngày giá Đông qua / Nếp quê gói trọn đậm đà, ngọt thơm / Tường loang bóng Mẹ lom khom / Bếp than ánh lửa rực hồng lâng lâng