- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,484,673

Thơ Phương Uy – Những Ngày Của Tháng Tư

12 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 16991)


phannguyen4-2014-content
 tranh Phan Nguyên


ĐỘC THOẠI  

 

cắm que nhang tưởng niệm cho ngày ra đi

thấy niềm cô đơn một lần nữa trở lại

đêm soi gương sâu hút ánh mắt

thoai thoải đường cong li tâm ấm ức

 

sự im lặng mọc ra từ những bức tường trắng

sự im lặng không mang khuôn mặt an nhiên

người đã đi vào hoang mạc

từng vũng máu từ cái bóng tôi đổ xuống đen ngòm

 

tiếng cười gươm nhọn

đã nằm đâu đó bên kia vùng trí nhớ

người thật sự đi vào hoang địa

nỗi lo sợ không còn chạy lòng vòng

 

ngồi im nơi cõi đá khô

đêm chiêm bao phủ đầy bụi

tiếng đồng hồ đếm những cuộc thiên cư của các giấc mơ

về nơi cây táo gai nở hoa

 

người đã đi vào thinh lặng

bên kia vùng trí nhớ

tôi ngồi nói chuyện với bàn phím

tiếng đổ rạt rào những thanh âm mưa

 

tôi ngồi viết từ nơi có nhiều nỗi buồn

khoảnh khắc những âm vang từ hoang địa

đừng để mình nhiễm lạnh

trong hoang vu độc thoại với cuộc đời.

 

Phương Uy

 

 

TRÊN CÁNH CHIÊM BAO

 

nhặt nốt hương ngày cũ 

nghe mùa tha hương

đi qua tiếng nấc chớp nguồn

mưa khứ hồi chuyến muộn

 

dung nham vỡ òa cánh phượng

gió mang lửa mặt trời

chiều di căn nắng

nắng nở trên những tán cây, trên diệp lục đá

 

lá nứt môi thầm thì

bờ môi đã lâu không được hôn

em về chậm để thanh xuân cùng cạn

hàng cây già buông những ngón tay khô chập chờn đón nắng

 

lũ sâu cuốn kén

nỗi buồn nứt trên lưng

chờ ngày mọc cánh

thoát thai

 

anh đeo mang ngày đồng thoại

lớp da buồn nám nụ cười

con mắt dị ứng

nhức buốt những hình ảnh chuyển động trên Ti Vi

mở trừng

cánh chiêm bao chập chùng

tê dại

kỉ nguyên im lặng đã nảy chồi

 

Phượng Uy

 

 

DUNG NHAM ĐÊM

 

đêm sám hối màu đỏ úa

dòng sông không lục bình trôi

đêm vớt phù du không tuổi

 

quá khứ không màu tươi

đám rong không già

giữa mùa rụng lá

 

đợi suốt nghìn năm qua

nắng đốt tro than kỉ niệm

đêm thơm lửa ngàn năm

 

hừng hực màn hình khuôn diện trắng

cơn mưa ngày du mục

đi tìm câu đồng dao

 

ngọn lửa núi lửa không hề sám hối

khi thui cháy địa cầu

người đi tìm đốt rong dưới nước

 

làm hoang mạc lòng nhau

sớm nay thấy ánh sao mắc cạn

tử nạn trong tấy đỏ trời đau

 

Phương Uy




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Chín 20201:02 SA(Xem: 671)
Truyện của Phan Nhật Bắc là bức tranh về “giao thời” ở miền Nam sau 1975, “Tôi Đi Tìm Trầm” gần như một “tự truyện” lời lẽ bộc trực không triết lý lừa mị. Với lối viết mộc mạc nhưng gần gũi và sâu sắc của tác giả đã đưa chúng ta qua từng câu chuyện, từ mạo hiểm tìm Trầm, đổi tiền, buôn thuốc Tây, đến vượt biên tìm tự do… đọc truyện của anh, như xem lại cuốn phim mà trong đó thấp thoáng bóng dáng một phần đời của chính mình trong quá khứ.
12 Tháng Chín 20204:38 CH(Xem: 555)
Những người lính đáng thương này / Phải đối diện với mặt trận thành phố / Từ rừng rú họ được đưa về thủ đô / Để bảo vệ trấn an những con người kêu gào chiến tranh / nhưng chính họ lại đứng bên ngoài cuộc chiến / Và người lính bỗng dưng biến thành con thú cô đơn / ngơ ngác giữa Mặt Trận Ở Sài Gòn
08 Tháng Chín 202010:30 CH(Xem: 595)
có những con chim bay về phía mặt trời / ngậm hạt đậu như viên kim cương trên tóc người thiếu nữ / cơn gió mùa hạ ngông cuồng thổi qua thành phố / nhiều ô cửa chưa mở ra / phía sau là những căn phòng chứa đầy kỷ niệm / im lặng
08 Tháng Chín 202010:25 CH(Xem: 560)
Tháng chín về / Không nhớ cũng không thương / Không chán mắt để thành yêu đắm đuối / Đâu bờ bến để còn rong ruổi / Chẳng tương tư cũng nhớ môi mềm
08 Tháng Chín 202010:19 CH(Xem: 585)
Để mô tả nghành tư pháp nước ta hiện nay, xin được dẫn bằng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng người dân VN qua câu nói của cựu Uỷ viên Bộ chính trị Đinh La Thăng trước toà: “ Xin hãy đối xử với bị cáo như số phận một con người !”
08 Tháng Chín 20209:38 CH(Xem: 413)
Trong những ngày đang phải cố thủ tại gia một cách tuyệt vọng trước “kẻ thù vô hình” Corona virus giăng mắc, phong tỏa nơi nơi, “Mặt Trận Ở Sài Gòn” là một nguồn quên lãng lớn cơn đại dịch này. Trước hiện tại đang thêm phần đen tối không chỉ vì đại dịch Cô-Vy và nạn suy thoái/ lạm phát mà chủ yếu vì một chính tình thối nát, có khi người ta phải đi vay mượn một vài tia sáng từ quá khứ để có thể ngày qua ngày. Những câu chuyện cách đây cả 50 năm ở một nơi nay quá xa xôi bỗng dưng sống lại một cách da diết trong trí nhớ, trong con tim của mỗi chúng ta khi có “Mặt Trận Ở Sài Gòn” đặt đầu bàn ngủ (không phải gối đầu giường).
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 543)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20204:39 CH(Xem: 643)
Tôi hỏi dung nhan một chiều phai nắng / Hỏi tàn tro còn khơi dậy lửa lòng / Hỏi trăm năm vô duyên lận đận / Hỏi con đò bến cũ có còn không
03 Tháng Chín 20203:59 CH(Xem: 570)
Con từ đau đẻ nặng mang / Mẹ ơi nhớ mẹ sao ngăn được lòng / Bát cơm bỗng hoá lửa hồng / Vốn không bản thiện trùng trùng ác lai
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 1087)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.