- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,270,336

Thơ Phương Uy – Những Ngày Của Tháng Tư

12 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 13331)


phannguyen4-2014-content
 tranh Phan Nguyên


ĐỘC THOẠI  

 

cắm que nhang tưởng niệm cho ngày ra đi

thấy niềm cô đơn một lần nữa trở lại

đêm soi gương sâu hút ánh mắt

thoai thoải đường cong li tâm ấm ức

 

sự im lặng mọc ra từ những bức tường trắng

sự im lặng không mang khuôn mặt an nhiên

người đã đi vào hoang mạc

từng vũng máu từ cái bóng tôi đổ xuống đen ngòm

 

tiếng cười gươm nhọn

đã nằm đâu đó bên kia vùng trí nhớ

người thật sự đi vào hoang địa

nỗi lo sợ không còn chạy lòng vòng

 

ngồi im nơi cõi đá khô

đêm chiêm bao phủ đầy bụi

tiếng đồng hồ đếm những cuộc thiên cư của các giấc mơ

về nơi cây táo gai nở hoa

 

người đã đi vào thinh lặng

bên kia vùng trí nhớ

tôi ngồi nói chuyện với bàn phím

tiếng đổ rạt rào những thanh âm mưa

 

tôi ngồi viết từ nơi có nhiều nỗi buồn

khoảnh khắc những âm vang từ hoang địa

đừng để mình nhiễm lạnh

trong hoang vu độc thoại với cuộc đời.

 

Phương Uy

 

 

TRÊN CÁNH CHIÊM BAO

 

nhặt nốt hương ngày cũ 

nghe mùa tha hương

đi qua tiếng nấc chớp nguồn

mưa khứ hồi chuyến muộn

 

dung nham vỡ òa cánh phượng

gió mang lửa mặt trời

chiều di căn nắng

nắng nở trên những tán cây, trên diệp lục đá

 

lá nứt môi thầm thì

bờ môi đã lâu không được hôn

em về chậm để thanh xuân cùng cạn

hàng cây già buông những ngón tay khô chập chờn đón nắng

 

lũ sâu cuốn kén

nỗi buồn nứt trên lưng

chờ ngày mọc cánh

thoát thai

 

anh đeo mang ngày đồng thoại

lớp da buồn nám nụ cười

con mắt dị ứng

nhức buốt những hình ảnh chuyển động trên Ti Vi

mở trừng

cánh chiêm bao chập chùng

tê dại

kỉ nguyên im lặng đã nảy chồi

 

Phượng Uy

 

 

DUNG NHAM ĐÊM

 

đêm sám hối màu đỏ úa

dòng sông không lục bình trôi

đêm vớt phù du không tuổi

 

quá khứ không màu tươi

đám rong không già

giữa mùa rụng lá

 

đợi suốt nghìn năm qua

nắng đốt tro than kỉ niệm

đêm thơm lửa ngàn năm

 

hừng hực màn hình khuôn diện trắng

cơn mưa ngày du mục

đi tìm câu đồng dao

 

ngọn lửa núi lửa không hề sám hối

khi thui cháy địa cầu

người đi tìm đốt rong dưới nước

 

làm hoang mạc lòng nhau

sớm nay thấy ánh sao mắc cạn

tử nạn trong tấy đỏ trời đau

 

Phương Uy




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 728)
Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng / Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn / Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng / Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn
08 Tháng Tư 20199:47 CH(Xem: 602)
Khoảng thời gian ba thế kỉ XVII-XVIII-XIX là thời thịnh của thể loại truyện nôm. Các nhà văn thời này đều có chấp bút và đã lưu lại nhiều tác phẩm văn chương lôi cuốn nhiều thế hệ người đọc. Truyện Phan Trần là một truyện nôm ra đời trong thời kì này, cụ thể là khoảng cuối thế kỉ XVIII, trễ lắm là đầu thế kỉ XIX.
08 Tháng Tư 20199:11 CH(Xem: 827)
"...một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn; lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế - chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này, không ngờ lại có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những chùa và biệt phủ ở một tỉnh miền núi vẫn phải xin Trung ương cấp gạo cứu đói..."
08 Tháng Tư 20191:46 SA(Xem: 689)
Tôi không có tham vọng sẽ viết được hết về ba tôi, tôi chắc chắn không có đứa con nào có thể viết hết được về tình yêu của cha mẹ dành cho mình. Cái cách người đàn ông đó, lặng lẽ đi qua cuộc sống, vật lộn với nó, vắt kiệt mình cho công việc và để nuôi lớn một đàn con cháu, thật lạ lùng và kỳ diệu. Cái quá khứ âu yếm mà lặng lẽ của ba tôi, cuối cùng chỉ còn là những mảng ký ức.
05 Tháng Tư 20197:04 CH(Xem: 919)
Cuộc tình với Tuấn đôi khi kéo tôi thoát được nỗi ám ảnh về Dy. Con đường quen thuộc dẫn chúng tôi đến điểm hẹn hò sẽ đi qua một cây bông gòn cổ thụ duy nhất trong thành phố này, tiếp đến là cây gạo sừng sững. Tuấn thành thạo như đó từng là chốn cũ của anh. Anh hồ hởi lịch thiệp chào chủ nhà hàng, trêu chọc hoặc ngợi khen lũ chó mèo cảnh nuôi trong lồng mà vẫn cẩn trọng bước phía sau tôi khi lên cầu thang. Tuấn sợ đôi giầy cao gót khiến tôi vấp ngã. Tôi yêu Tuấn vụng dại như lần đầu trong đời. Dẫu lúc này, tôi đã ba mươi tuổi. Tôi có chồng con, một mái ấm bình ổn khiến nhiều người thầm ước ao. Tuấn cho tôi cảm giác tôi vừa là một người đàn bà đúng nghĩa lại vừa được chiều chuộng, nâng niu như trẻ nhỏ.
05 Tháng Tư 20194:49 CH(Xem: 694)
vấp ngọn gió bấc đầu đông / nên con chậm về với mẹ / để mẹ phải chờ đến thắt ruột gan / là lỗi của con / cơi trầu nằm im bên hiên nhà thiếu nắng / cây cau gầy đổ bóng xuống giậu thưa /
02 Tháng Tư 201911:03 CH(Xem: 908)
Vân ra toà ly dị vợ. Thì chuyện đôi lứa nay hợp mai tan, thường mà. Ở thành phố bây giờ, ít ai quan tâm đến những cái phiên toà như vậy. Mà thực ra ly dị giờ êm lắm, mấy khi ồn ào toà tiếc lôi thôi đâu. Thuận tình ly hôn, đến toà hai anh chị đương kim vợ chồng, ký rẹt rẹt trước mặt thẩm phán là xong. Thành ra luôn cựu vợ cựu chồng.
02 Tháng Tư 201910:27 CH(Xem: 542)
Cũng như hai bài thơ Tương Đàm điếu Tam Lư đại phu đã khảo sát ở phần I, trong các bài thơ còn lại về chủ đề này, Nguyễn Du vẫn say mê trò chuyện, luận bàn, thậm chí tranh cãi với Hồn oan nước Sở từ hơn hai ngàn năm, như hồn đang hiển hiện quanh quất bên mình, trên dòng sông lịch sử tựa một nấm mồ lớn đang vùi lấp thân xác của một con người tri âm tri kỷ đặc biệt đối với ông.
02 Tháng Tư 201910:19 CH(Xem: 539)
Hôm qua em về bằng nước mắt / trong cơn mê của tôi / những giấc mơ đã rời rụng / trong một buổi sáng nắng ngời.
31 Tháng Ba 201911:38 SA(Xem: 1070)
Mảnh giấy không đề tên người nhận, cũng chẳng ký tên người viết, song tôi thuộc tuồng chữ của Thiện, cái tuồng chữ với những phụ âm d, đ, t, th, k, kh, vân vân... đâm thẳng lên trời và cao hơn bình thường như muốn nổi loạn, và những nguyên âm thấp, cam phận, tự nén. Bên dưới hai câu thơ là dòng chữ vỏn vẹn: "Nếu không đoán được ai là tác giả của hai câu thơ trên thì sẽ không về nữa."