- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,270,333

Thơ Hoàng Xuân Sơn - Bình Phương

12 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 14291)

 

papyrus01-_phannguyen_psg-content

  tranh Phan Nguyên

 

bình phương

 

 

 

 nhớ rồi, các bạn nguyễn nam an, vũ thùy hạnh,

 đặng hiền, cao xuân huy, trịnh y thư

 

 

lũy thừa

ở phía xe đi

đường nhân bội số

phương quỳ rực hoa

nhớ chong con mắt nắng lòa

cali

vàng chút thịt da của đời

nghe dài tiếng gọi

à

 ơi !

con sóng rót đậm

nghìn khơi thở cùng

nghe-chiều-thấm-độ-vân-long

hạt cười lên nước chuỗi trùng phùng đeo

lạnh ngây

một áng sương đèo

lùa tay hứng vội

mùa theo bước

về

 

 

hoàng xuân sơn

cửu trùng không sáu

[quay lại san josé/montreal]

 

 

 

 

chuyện thường

 nhớ Cao Xuân Huy

 

hôm qua thấy bạn về cười

cụng ly một cái hỏi đời ra răng?

thì đời vẫn sống nhăn răng

từ bạn đi mất nhì nhằng tới lui

buồn. thì cứ nhe răng cười

mà vui cũng đã lệ rơi trùng trùng

 

 

hoàng xuân sơn

tháng ba mười bốn

 

 

 

 

toàn phần

  ngày n của gió

 

thuần mẫn ở đâu

không có gì chen chân lọt vào sáng tinh ròng

đơn điệu. trên đồi trong rừng

những trái châu mở mắt đường về hố đạn

gom bi nằm huyện thẳm

ngày n. ngày n. suốt một đời có bao nhiêu ngày n

u mê rồng rắn chuỗi bi thảm tròng tréo hành vi

nhân tánh xác bươm cuộc tháo chạy rùng rùng

phương lũy

núi lửa bay trên hồ mặn

chạc thừng bện chặc hốc mắt

khô. và héo lụi

đỏ nhặm vải bụi kéo mịt khe tang

thuần mẫn ở đâu

nhân danh cuộc ngời táng mạng

 

và rồi biển chứng kiến

tất

 

Hoàng Xuân Sơn

17 dec. 2013

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Giêng 20199:19 CH(Xem: 1894)
Bây giờ / sau tất cả mọi điều / anh đã không nhận ra em / được và mất xảy ra trong chớp mắt / chưa đi qua bão giông mà anh tự ngã / một mình em về lại cuối con đường /
03 Tháng Giêng 201911:15 CH(Xem: 1860)
Chữ Nghiệp mang sắc thái đạo Phật đó được nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, văn học phân tích khá kỹ lưỡng, xoay quanh thuyết Thiên mệnh hay Định mệnh, thuyết Nghiệp báo - Nhân quả chủ yếu để nói về thân phận nhân vật nàng Kiều. Nhưng thiết nghĩ, hai câu thơ ấy, đầu tiên phải vận dụng ngay cho chính tác giả của nó. Cái Nghiệp đó, đối với Nguyễn Du, từ thời trai trẻ, đã được ông coi như “án phong lưu” mà ông phải tự nguyện mang tới suốt đời! (Phong vận kỳ oan ngã tự cư)(2). Nghiệp gì vậy? Có điều gì hệ trọng và thống thiết buộc Nguyễn Du phải bật lên lời tự vấn về giá trị sự tồn tại của ông trong cõi đời phù du này khiến nhiều thế hệ người Việt Nam phải xúc động và gắng tìm hiểu nguyên do: Trước khi chết còn lo mãi chuyện nghìn năm (Thiên tuế trường ưu vị tử tiền. Mộ xuân mạn hứng) - Không biết hơn ba trăm năm sau, Thiên hạ ai là người khóc Tố Như? (Bất tri tam bách dư niên hậu/Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như. Độc tiểu thanh ký).
03 Tháng Giêng 201910:50 CH(Xem: 1606)
Đêm ấy, một đêm Giáng Sinh rất lạ, sau ngày giải phóng đất nước một năm.1976. Là đêm Giáng Sinh thứ ba, tính luôn cái năm tôi đi sư phạm xa nhà, tôi không còn cùng bát phố với lũ bạn ngoại đạo trong cái thành phố nhỏ nhoi yêu mến tôi đã sống; nhưng vẫn da diết nhớ Giáng Sinh với những chiếc xe hoa lấp lánh, diễn hành dưới màn mưa lạnh, quanh mấy con phố nhỏ; những cỗ xe luôn mang đến một không gian tượi mới và tràn trề hy vọng. Khi còn hy vọng, là người ta còn mơ ước. Khi còn mơ ước,là người ta còn tin yêu cuộc sống này.Và người ta luôn trông chờ điều đó.
03 Tháng Giêng 201910:42 CH(Xem: 1698)
Không chạm mùi cỏ / nó mượt không ăn được / nó in người con gái / sức mạnh hữu hình sinh sôi /
03 Tháng Giêng 20199:16 CH(Xem: 1781)
Có nghe không tiếng yêu người / Nhẹ như gió thoảng sao chơi vơi sầu / Người xuôi về đâu về đâu / Để còn lại những chiều vàng trôi mau /
02 Tháng Giêng 201910:03 CH(Xem: 1802)
Cô ra khỏi tòa án và bước xuống những bậc thang trong vô thức. Trời vần vũ mây đen. Mưa bắt đầu nặng hạt. Cảm giác lạnh buốt chợt đổ ập đến làm cô run rẩy. Tiếng khóc bị kìm nén lại bây giờ như oà vỡ . Nước mắt cô lẫn với nước mưa. Không còn sợ bị ai nhìn thấy nữa. Cô khóc cho bảy năm hôn nhân và cho những ngày chênh chao sắp đến.
02 Tháng Giêng 20199:54 CH(Xem: 1729)
vẳng tiếng chim trong ánh nắng mai / cùng với lời kinh sớm / ngày bỗng bình yên như sự thật / như đã từng là sự thật / chẳng tồn nghi /
02 Tháng Giêng 20199:42 CH(Xem: 1645)
Em lấy giấy vẽ hình anh / Không vẽ nổi trái tim trốn vào giấy trắng / Em đành lấy giấy viết những bài thơ / Khói làm em cay mắt.
24 Tháng Mười Hai 20186:07 CH(Xem: 2242)
Chẳng bao giờ em hỏi viết cho ai / Em thích khi thấy anh làm thơ / Yêu là không bao giờ chiếm hữu / Vì thế, anh cứ tự nhiên viết cho em đọc /
24 Tháng Mười Hai 20185:57 CH(Xem: 1672)
Trời vừa tối tôi theo trăng ra đảo / tuổi cát Trường Sa bằng tuổi cát đất liền / Mẹ Tổ Quốc phân thân mình giữ biển / Người định bờ buộc con cháu ra khơi?