- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,312

THƠ TỪ HOÀI TẤN VÀ NHỮNG NGÀY NÓNG THÁNG BA

20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 19946)
 

tuhoaitan-nnthang_3-content

LTS: Chúng tôi nhận được bài viết của nhà nghiên cứu Khổng Đức nói về thơ của thi sĩ Từ Hoài Tấn trong tập “ Đi, đứng và chạy… với thời gian ”. Chúng tôi xin được hân hạnh giới thiệu những bài thơ của Từ Hoài Tấn đến cùng quí độc giả và văn hữu của Hợp Lưu khắp nơi.

Tạp Chí Hợp Lưu



NGÀY NÓNG CỦA THÁNG BA


Tháng ba mặt trời phơi lộ hết nhan sắc

Đêm đi vắng rất lâu

Cuối hẻm nhỏ có người đàn bà xõa tóc quạt thành gió

Tà áo bần bật

Ngày dài ngoằng hơi thở sốt

Khi đi qua một thoáng ngơ ngác nhìn

Cảnh tượng giữa tháng

Rủ em vào trú một bóng râm

Vệ đường bốc khói

Ngửi hơi hám em quên buổi trưa giữa tháng ba

Ngày cũng biệt dạng


Từ Hoài Tấn



HÃY TỈNH TÁO- SỰ THẬT


Không có sự thật nào là sự thật cả

Thời đại đánh đố trên những lời nói

Người bạn hôm qua kẻ thù hôm nay

Cũng giống như đồng tiền sấp ngửa hai mặt

 

Lịch sử dù có được viết lại

Cũng không thể chối bỏ được rằng

Sự thật không phải vậy

Sự thật chỉ là phương tiện phục vụ

Cho một sự thật khác

 

Giờ - thời khắc của ngày

Ngày và tháng của những năm

Đôi khi sự thật cũng không thể là sự thật sau hàng trăm năm

Không thể nói được

Bởi vậy, hãy tỉnh táo đi - sự thật

Như thể không còn ý nghĩa nào nữa tự chính nó

 

Tôi sống mệt mỏi bởi những niềm tin

Về một sự thật khác


Từ Hoài Tấn



MỘT NƠI TẠM THỜI ĐỂ TỎ TÌNH



Tôi tưởng tượng ra một chút mùa đông khi hôn em dưới tàng cây góc đường nhỏ hẹp ngày thành phố tung tóe nắng


Em giấu kín bàn tay búp măng tuổi thơ nhỏ nhắn hiền dịu xinh đẹp làm người ta chết ngất mấy tầng


Không có em làm sao buổi sáng nay thức dậy trong khi tập thể dục vừa gửi một chùm tin nhắn hẹn hò


Ở dưới tờ lịch mới tháng hai âm vẫn còn hơi hướm mùa xuân sao tưởng như mùa hè nắng dữ quá


Tôi bước ra đường tôi chạy xuống phố có chút ngân vang trên con đường tôi đi hình như có ai đó hát đuổi theo tưởng chừng như không dứt


Ừ rồi thế nào tôi cũng sẽ được gặp em nơi ấy là nơi đã hẹn hay nơi nào cũng được như tôi tưởng tượng ra trong một ngày mới khởi đầu và chào đón mùa hè sẽ quay trở lại


Những con đường nội thành lóe sáng nắng tháng ba khó tìm nơi trú ẩn cho đôi ta giữa hai hàng cây trọc đầu chịu trận


Hôn em đi và chờ đến mùa sau

 


Từ Hoài Tấn



Á N H S Á N G



chiều nghi ngút

hồi âm rời rụng

kẻ lạ ngoài cửa thổi sáo gọi loài chim di trở về vào một ngày lập đông

em không còn gì nữa ngoài điệu hát nhàm chán vào mỗi chiều trông đợi

em có nghĩ rằng người ở xa quá không làm sao nghe nỗi lòng em

chiều ngậm tăm trong cõi lặng


người có ánh sáng không phải chỉ để soi rọi vào bóng tối

không chỉ để thấy niềm mong ước thắp lên

người phải thức dậy và khươi một que lửa

để còn hy vọng ngày mai

ánh sáng không chỉ để phân biệt với bóng tối

là nguồn lực động luôn phải tiến về phía trước

là ngày mai của những người cùng khổ

là ngọn lửa cuối đường đêm đen của người mù

ánh sáng của sự bất diệt


tôi ca ngợi em

không phải vì tình yêu

mà vì sự đẹp đẽ của cuộc sống

ví như ánh sáng soi rọi cuộc đời


tôi ca ngợi ánh sáng

để làm đẹp cho bóng tối

và chỉ có trong bóng tối

đôi khi con người mới nhận ra nhau

bằng ánh sáng

của tình yêu



Từ Hoài Tấn




bên quán cà phê bờ kè của C.A.N

tặng NT


gặp em

để nhớ nhung một chút xa cách

những ngày hoang đàng cùng đồng cỏ

ngang tàng với ánh trăng khuya

cuộc ruổi dong của định mệnh

nghĩ rằng em

với đôi mắt ươn ướt màu nho

vẫn thường để tóc tự do leo luống bờ vai

hay có thể tưởng tượng thêm

đôi bàn tay không bao giờ ngửa mặt lên

úp vào thân thể ngọt

nghĩ rằng em

dẫu không anh

vẫn còn anh

trên những dấu tích cũ ấy


***

gặp em

dòng kênh đã đổi màu

đã rất nhiều ngày

hay mười mấy năm rồi nhỉ

không biết chúng ta đã vượt qua nhau chưa ?


SG XI.2013

Từ Hoài Tấn



BỮA TIỆC NGẮN, TRONG MỘT BUỔI CHIỀU Ở CĂN NHÀ CŨ



Tháng mười hai loanh quanh với nhịp điệu cũ

Ngày lòng vòng đêm lòng vòng

Qua khu phố gãy từng khúc nhà

Những cánh cửa xiêu vẹo

 núp sau bức tường xây dang dở

Căn nhà cũ đấy

Căn nhà thuê những năm chín mươi thế kỷ trước

Những căn nhà chỉ mười lăm mét vuông

Năm sáu người chia nhau ở

Cho tròn một vòng đời


Chiều nay, bạn cũ,

 bên chiếc xe ôm nuôi sống gia đình bạn

Thăm bạn

Mời bạn gói thuốc (vì ta nay đã bỏ thuốc)

Mời bạn ly bia (ta nay cũng bỏ bia)

Nhưng không nhạt nhẽo vì để bạn uống một mình

Những thứ ấy không quan trọng

Bằng buổi chiều ta gặp bạn

Và bữa tiệc ngắn

Nhiều chuyện để nói

Không bao giờ hết

Nhưng bạn phải trở về đời sống thực của bạn –

 có người gọi bạn đi xe ôm

Tạm biệt bạn

Ta cũng trở về cuộc sống của ta

Lòng vòng loanh quanh ngày và tháng


Tạm biệt căn nhà cũ đấy

Những năm không hề quên

Ta đã ra đi và bạn ta còn ở lại

Bao giờ ra khỏi - một ngày mai


Từ Hoài Tấn



CHIỀU VỠ MỘNG


chiều hát cùng ly rượu trôi theo

sự thật là em ra đã ra đi cùng kẻ nọ

một ngày vào tháng chạp - người đưa thư

mẫu tin ném vào cửa sổ

 

ở bên kia đường cô bán thuốc lá lẻ

ngồi mĩm cười một mình

và trên hàng cây cao

những chiếc lá vẫy tay cùng gió chợt

 

mỗi ngày ta dự cuộc săn đuổi

với những người bạn có trái tim đen

sự cô độc của đóa hoa

ở ngoài tầm bắn vội

 

chiều hát và nhiều bóng người đã tan đi

nhạt nhòa để quên

màu vàng óng chén rượu

không thể tin

mọi việc đều thay đổi ví dụ cuộc tình em

ví dụ đời sống anh cũng vậy

 

 

giả thiết có một ngày

dở mặt nhìn sự bất diệt

bông vụ bay lên giữa khoảng không

trong cõi – hình như em

cũng vừa chia tay với kẻ ấy


Từ Hoài Tấn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Chín 20212:08 SA(Xem: 702)
Dẫn nhập: Việt Nam Một Thế Kỷ Qua, Nguyễn Tường Bách và Tôi là tên hai tác phẩm hồi ký của bác sĩ Nguyễn Tường Bách và cô giáo Hứa Bảo Liên, người bạn trăm năm của Nguyễn Tường Bách. Đây là hai bộ hồi ký đặc sắc về cuộc tình lãng mạn của một chàng trai Việt và một cô gái người Hoa ở Hà Nội cùng nổi trôi theo vận nước cho tới khi họ gặp lại nhau trên đất Côn Minh Vân Nam và trở thành đôi vợ chồng sắt son thuỷ chung với bao nhiêu tận tuỵ và hy sinh – nhưng quan trọng hơn thế nữa, đây chính là một phần của lịch sử sinh động và đầy biến động trong ngót một thế kỷ qua trong những cơn bão táp của Cách Mạng Việt Nam và cả lục địa Trung Hoa.
24 Tháng Chín 20211:38 SA(Xem: 494)
Ừ thì man mác / không một chốn về / khi cảm thức sắp vào hàng chủ tế / mùa thu ước lệ đoanh tròng cuống lá vàng / xác. và đường rơi / sẽ rơi / sẽ khóc giùm / những mô đất chiều chủ nhật không ai mở cửa ra ngoài
18 Tháng Chín 20215:41 CH(Xem: 839)
hai người trò chuyện / hơi ấm mặt trời mơn trớn / cửa bên trong người đàn bà hé mở / miền đất từ lâu không dung nạp sự sống / dòng nước chảy ngang nảy hạt / cong về ánh sáng quên lòng đất tối
18 Tháng Chín 20215:33 CH(Xem: 584)
Giữa bừa tay gieo tay cấy / Cuối bừa áo váy xênh xang / Mạ non giòn tươi hây hẩy / Xinh em lớn giữa khuôn vàng
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 695)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 651)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
12 Tháng Chín 202111:17 CH(Xem: 357)
MƯA LÊN ĐỒI NHỚ - thơ: Đặng Hiền - nhạc: Dzoãn Minh- ca sĩ: Diệu Hiền
12 Tháng Chín 202111:02 CH(Xem: 667)
Gió lên tình hư ảo / Ngọt ngào mây bay cao / Đêm không là mê thảo / Ngày ngu ngơ đợi chờ
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 536)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
12 Tháng Chín 20219:01 CH(Xem: 626)
đi về giữa chốn mênh mang / hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng / đã nghe sông suối ngập ngừng / áo phai rũ mộng dửng dưng dã quỳ.