- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
249,522

Chùm thơ mới của Nguyễn Hữu Hồng Minh

09 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 25588)


a_nhh-minh1-content

Nguyễn Hữu Hồng Minh - ảnh Đạo diễn Lê Văn Duy




MƯA BIỂN CẤM


Điều anh muốn nói sáng nay

Khi khỏa thân em vẫn còn hấp dẫn

Đầy sức quyến rũ


Anh trót mê vẻ đẹp vũ nữ

Tuyệt tích không giới hạn

Những bờ mông Ban-tích

Bờ môi hoang mạc Sa-ha-ra

Mún chuông tháp cổ Tây Tạng

Hay cặp mông ngựa chàng Apolinaire

vỗ hoài không biết chán

Chú tôm với cách đi giật lùi

Khám phá vườn địa đàng


Điều anh muốn nói sáng nay

Trong chiếc eo thon còn đầy đặn bí mật kia

Là cái tổ con tò vò

Hay ổ kén tằm

Thiên thần xinh xắn nào mượn ngủ hôm qua

Một ngày sâu hóa bướm bay lên

Chàng hoàng tử thăm nhà chúng ta ngỡ một đêm và ở lại

Anh nhìn con lớn từng ngày

Thương yêu mãi mãi...


Điều anh muốn nói sáng nay khi vòng tay ôm em

Một bể chứa? Một đại dương?

Một vịnh cảng oi ả những con tàu đang nằm thở?


Như anh

Con cá mắc lưới

Chờ tia chớp giật lên

Mưa trên biển cấm


Thủ Đức, 10.1.2014



TƯỜNG VI XANH


Căn phòng nhỏ

Em & con. Tiếng cười rúc rích trẻ thơ

Vòi nước ấm...

Ánh đèn vàng thân thuộc của anh

Từ bao giờ, từ lúc nào anh yêu?


Trang sách tiếp tục từ nếp gấp dở

Tiếng đàn mỏng tang bài hát cũ quá dày

Bụi lữ thứ rũ đường xa

Hình dung quen - quên mệt nhọc

Ơi hoa tường vi vẫn nở dưới chân ta...


Anh đã về giữa đêm khuya khoắt

Bậc thang ngếch đợi dấu chân

Hồn thắm tươi trên sắc gạch già...

Mãi mãi những câu thơ ngân vọng...


Ngày mai mới tinh, lần đầu tay ta lật mí...


Sài gòn, 12 giờ khuya 12.1.2014



QUÁN TRẦM TRÔI


Ở đó, tôi đã từng đến

Ngồi với anh và bạn bè

Ở đó, em đã từng cho anh ước mơ hy vọng


Ở đó chúng ta ngắm cuộc đời ngoài cửa sổ

Xôn xao trong bình lặng

Ly cà phê đậm chất Sài Gòn xưa

Dàn âm thanh Hi end, dĩa hát cổ

Những tấm ảnh lưu dấu một thời


Tuổi năm mươi sao như mây sáng

Thời trẻ tươi đã qua

Trong lòng ta là những con cá chết...


Bập phà khói thuốc

Hút ngấu như tiếc nuối

Hiền lành cười bâng quơ

Tôi như chờ đợi điều gì!

Anh như trầm mặc điều chi

Tháng năm trầm trôi lơ đãng...


Ở đó

Một ngày tàn như giấc mơ

Một chỗ ngồi neo vào bóng tối

Một chỗ ngồi như còn giăng mắc giữa không gian...


Em ở đâu?

Người đã cho tôi nỗi đau và hy vọng?


Sài gòn, chiều nghe tan rã, 3.1.2014


BUỒN ĐỒNG TIỀN


Nhiều lúc buồn quá

Không dám nói to

Sợ em cũng buồn theo anh


Anh buồn cỡ nào cũng không sao!

Em buồn một chút là anh lo

Bến đã gập ghềnh lấy đâu bờ neo sóng

Anh biết về đâu giữa mùa biển động...


Thôi thì như một cơn gió

Một hơi thở nhẹ thoáng đãng mây trời


Trên má em

Buồn ơi, hãy đầy lúm đồng tiền...


Sài Gòn, 9.1.2014


Nguyễn Hữu Hồng Minh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 20225:59 CH(Xem: 1712)
Ơi à dắt mẹ dạo chơi / Mẹ cười móm mém con cười rưng rưng / Chiều tàn ánh nắng nhạt dần / Con còn bên mẹ bao lần mẹ ơi
08 Tháng Tám 20225:48 CH(Xem: 1046)
Thiếu tá Hân lấy lại tư thế ngồi trước vô lăng một cách điệu nghệ như chứng tỏ cho người bạn dạy lái xe mà anh hình dung đang ở bên cạnh rằng: “Cậu xem, “tay lái lụa” của tớ đã đạt tới trình độ nghệ sĩ chứ không phải là anh thợ lái - dù là thợ lái chuyên nghiệp cho ba tớ trước đây hay cho tớ hiện giờ…”.
01 Tháng Tám 20228:19 CH(Xem: 1117)
không viết nổi bài thơ tình / nào khó / mặt trời ngừng quay mặt trăng thôi đẩy thuỷ triều lên xuống / vẫn yêu / đi năm trăm dặm tìm em / không hề biết khát / khuôn đã có từ lâu
01 Tháng Tám 20227:00 CH(Xem: 1083)
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu…được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn.
01 Tháng Tám 20226:43 CH(Xem: 1082)
người năm xưa về lại năm nay / những người năm nay tháo chạy / mồ hôi chiếc cột đèn rúc rích / nào đâu nước vẫn qua cầu
01 Tháng Tám 20226:34 CH(Xem: 1109)
Trong cái thời buổi “Mạt” đủ thứ này, biết bao hiện tượng được gọi là “văn hóa” giống như “Huyền thoại” liên tục nảy nở, khiến thiên hạ khóc dở mếu dở, cười trong chua chát, thậm chí lo âu và hoảng sợ đến thót tim…
28 Tháng Bảy 20225:39 CH(Xem: 1113)
trên xứ sở của dối trá / công lý đội chiếc mũ tàng hình / quan tòa làm xiếc / đi dây trên núi tiền loảng xoảng / và thay vì tiếng vỗ tay / ngày cũng như đêm / là tiếng khóc của dân lành / áo in hai chữ oan khiên /
28 Tháng Bảy 20225:29 CH(Xem: 1121)
Ông Đình ngồi bên lan can tầng một, với be rượu đế Gò Đen, một đĩa đậu phộng. Dưới chân là con đường Đào Duy Anh, quận Phú Nhuận, có hàng cây sao thấp thoáng mấy con sóc nhí nhảnh chuyền cành, thỉnh thoảng xòe đuôi dài đú đởn với nhau. Chúng không quan tâm đến xe cộ như dòng thác lũ cuồn cuộn chảy. Thói quen uống rượu một mình với đậu phộng rang, có từ hồi tham gia kháng chiến chống Pháp trên đất Bắc. Quê ông, một tỉnh cực Nam Trung bộ, nắng gió nên ít người nhâm nhi ly rượu với lạc rang như ở Thủ đô. Năm nay ông đã 82 tuổi, có năm mươi năm làm nghề, ông đã tham gia khai quật hàng trăm ngôi mộ cổ. Về hưu đã lâu, nhưng nhờ vốn kiến thức, ông vẫn được mời tham gia vào những đợt khảo cổ. Ông thông thạo chữ Pháp, chữ Hán, ngôn ngữ rất cần cho việc khám phá thư tịch cổ.
27 Tháng Bảy 202212:25 SA(Xem: 1232)
Sáng sớm, ông bác sĩ quản lý vào phòng báo tin: sau khi hội ý với các bác sĩ chuyên khoa, tất cả đồng ý để tôi xuất viện vào trưa hôm nay và một tháng sau trở lại tái khám. Thú thực, tôi mừng lắm, nghĩ mình đã được sinh ra lần thứ ba! Lần đầu, vào lúc khởi diễn cuộc Thế Chiến Thứ Hai, Mẹ sinh tôi tại một làng quê thuộc Tỉnh Hải-Dương, miền Bắc Việt-Nam; lần thứ hai cách đây bốn mươi năm, là lúc tôi được phóng thich khỏi trại tù Vĩnh-Quang, một trong những nơi giam giữ các sĩ quan miền Nam, dưới chân núi Tam-Đảo thuộc tỉnh Vĩnh-Phú, cũng tại miền Bắc Việt-Nam. Và lần này, lần thứ ba được sinh ra, là ngày tôi xuất viện, sau một thời gian trị liệu nhiều “gian khổ”, “cam go” tại một bệnh viện nổi tiếng ở Houston, Texas.
21 Tháng Bảy 202211:05 CH(Xem: 1272)
Ngày X, tôi tỉnh dậy trên giường, bác sỹ, y tá và cả hộ lý nhìn tôi, cái nhìn từ trên xuống, còn tôi thấy họ chụm đầu, vài đôi mắt kính của họ lấp loáng những tia sáng, những ngọn đèn trên trần cũng hắt xuống một thứ ánh sáng dịu.