- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,144

HÀ DUY PHƯƠNG VÀ NHỮNG GIẤC MƠ

25 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 28436)

 

haphuongduy3-content

 Nhà thơ Hà Duy Phương


LTS: Như một ngôi sao lạ lấp lánh trên bầu trời, người thơ với những giấc mơ băng ngang thời gian bằng sâu kín của hồn thơ...Chúng tôi xin trân trọng gởi đến quí độc giả và văn hữu những giòng thơ đầy đam mê của Hà Duy Phương.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

GIẤC MƠ BĂNG NGANG


Đó là giấc mơ tôi băng ngang cánh rừng nâu màu lá mục

Và màu xám chì chi chít những bài thơ

Vết tích bút lửa ghi khắc trên những thân cây cổ thụ gãy đổ

Những lối mòn bị chắn ngang

Xước nỗi buồn vắt dọc

 

Không hứa hẹn gì khi con đường đã cũ

Băng ngang cánh rừng bít lối

Giấc mơ tôi rã mòn chân mỏi

Đạp dấu hồn nhiên

 

Tôi như cô bé quàng khăn đỏ

Buồn ngác ngơ bên cánh rừng thơ lạnh hoang bóng sói

 

Không hứa hẹn gì khi mặn nồng đã cũ

Giấc mơ băng ngang cánh rừng nâu màu lá mục

Tôi hứa hẹn nhiều với thơ

Cho một lần biết mới...

 

HDP

 


GIẤC MƠ CHO ANH


Sài Gòn mùa hè nhiều đêm mưa rất nhẹ

bên khung cửa sổ không buồn khép em nằm hứng những hạt mưa ve

lạnh mát ướt buồn nỗi nhớ anh

những hạt mưa đọng trên má em sao trong lành và dịu ngọt quá đỗi

em nhớ anh hơn bao giờ

giá như anh là mưa

những hạt mưa chạm vào em đêm nay...

 

không biết làm sao để cố mài những con chữ

cho ngôn ngữ rực ngời ánh sắc xuyên tim

em nằm vẽ lặng im bằng màu son của gió bằng màu mắt của mưa

em nằm vẽ ngu ngơ một cái chết khù khờ

dòng sông bầu trời và những ngôi sao bơi

có cô gái trầm mình nơi chân cầu Ô Thước

tiếng quạ thất thanh cánh gãy dọc hiên đời...

 

cuối con đường ta không thấy nhau

nhưng bước dừng đã chậm

chẳng thể quay về

mưa uốn mình vẽ lên em giấc mơ nằm ngửa


HDP

 

GIẤC MƠ EM

 

đè lên giấc mơ những ngày chảy máu

em bầm đỏ ưu phiền

nơi ảo ảnh vành môi anh ẩn hiện

nụ hôn cười nỗi nhớ rưng rưng

 

em rướn níu lưng chừng khao khát

chấp chới vòm ngực mây non

cơn mưa dột từ dĩ vãng

mùa trăng nát bóng dội về

 

anh đến từ cơn mê

khi muôn ngàn ánh vỡ đã ghim vào giấc mơ em

 

còn gì cho nhau

ta còn gì cho nhau

ngoài những giấc mơ

ép máu

 

HDP

 

LI TÌNH MUN

 

 

chẳng còn gì cho nhau ngoài rất nhiều vọng tưởng

không là trăng để còn có cho đêm ánh sáng dịu dàng

trăng vẫn còn đó muôn đêm

em còn đó…

 

chẳng còn gì cho nhau

người đàn ông ôm cuộc đời đi qua bóng tối

bỏ quên mặt trời

con đường đêm hun hút khát vọng im

lời yêu hú khan trong gió

em còn đó?

 

chẳng còn gì cho nhau ngoài những cơn ho

khạc tuôn niềm đau quá vãng

trầm mình trong em chút ấm nồng lãng mạn

chợt thấy cơn mê tuột xích quay về

 

trăn trối yêu em…

 

 

hdp

 

GÓC CHẾT



mặt trời đã ngủ quên trên thảm mùa đầy ánh sao chơi vơi

lung linh rơi theo ngàn gió

hóa rừng nấm diệu kỳ thơm ấm giấc mơ em

mặt trời ngủ quên cho muôn đêm thức dậy

thức mãi vào nhau bóng sáng dịu dàng


có những rời xa vẽ vào đời nhau bức tranh luân lạc

chợt anh- nhát phác thảo xưa sau điểm xuyết nồng nàn

quét lên em trùng trùng cơn khát

đêm đeo lục lạc

gam sắc hoan ca


mặt trời ngủ quên trên bàn chân em nhón qua vọng tưởng

con đường phía trái

bàn chân phải

em bước đi lệch góc xuân thì

mặt trời ngủ quên


mặt trời ngủ quên cho nụ đêm vô ưu trườn hé trên chồi ngực em

sắc hoa cồn lên vú nắng

ôi trắng trong người đàn bà chưa bao giờ lắng cặn

uất căm điều-chưa-tới

bừng lửa đêm yêu

em bóp cổ mặt trời


cưỡng bức lãng quên



hdp

 

NỨT

 

 

tựa hạt mầm mong manh nứt vỏ

liệu ước mơ có chịu nổi bão giông?

nhiều lần chiêm bao ta thấy em cong người hóa bướm

bay đi...

 

như con tằm cuộn mình trong kén

em cuộn mình tử thủ niềm đau

nỗi nhớ xôn xao hoàng hôn róc gió

bật buồn đổ dốc hoang mang

ôi mịn màng giấc lang thang loài bướm

đêm ta miệt mài rắc phấn hoa

 

có những ngọn nguồn chìm sâu

như đêm hoài non khởi đầu mạch nắng

buông xuôi mùa vàng

ngày lá rơi ngang

 

ôi đốm lân tinh nơi hang em tăm tối

ta như viên bi thần thoại

lăn ướt mê sâu

trôi tuột về đâu thời gian nứt vỏ

mong manh ký ức nảy mầm

bình minh đâm cánh

 

em nứt kén

bay đi...

 

HÀ DUY PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 60258)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 57344)
Gió vi vu làm nền cho lời ca thánh: ...”Nhờ công ơn lân tuất của Chúa ta, Đấng đã từ cao cho 'Mặt trời mọc' đến thăm viếng. Và soi sáng cho những ai còn ngồi trong u tối và trong bóng chết, để dắt chúng ta trên con đường an lạc.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 74000)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 90409)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 121231)
Thạnh móc trong túi ra một miếng vải được buộc túm chặt bằng lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn được hai thìa, đổ vào bát của Tường.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 104471)
Dực đã đi rất đỗi nhẹ nhàng. Dực đang chỉ chạm khẽ mũi giầy vào bậc thang gỗ. Cảm giác Dực đang bay. Bậc cầu thang nâu bóng mầu thời gian, nâu bóng rêu phong những kiếp người hình trôn ốc. Có người đang nhìn Dực, nhiều người đang nhìn Dực. Họ kinh ngạc trân trối ngóc đầu lên những bậc cầu thang gỗ.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 91051)
Chồng tôi hành nghề kỳ quặc: Kiểm tra trí nhớ của con người. Lấy anh tôi mới khám phá, anh thường xuyên theo dõi những giấc mơ của mình. "Em có thai phải không?" Sau tháng đầu tiên Công đã dọ hỏi. Tôi lắc đầu tươi tỉnh. Giấc mơ đêm khuya còn sáng hồng bụ bẫm bắp chân hài nhi. Tôi biết chắc tôi chưa có mang, nhưng làm sao Công biết tôi đã nằm mơ thấy đứa trẻ? Sáu tháng hạnh phúc trôi qua như gió hắt mặt hồ.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 26853)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 104186)
Tin từ quê hương cho biết tin vui cuối cùng nguyên văn, “các vị lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên Huế và Thành phố Huế đã hứa cấp... khoảng một ngàn mét vuông đất để xây dựng Khu lưu niệm” Trịnh Công Sơn. Tin cũng cho biết Nhà Nước, cũng như thân nhân Trịnh Công Sơn, không dính líu gì đến việc xây dựng và nội dung trưng bày khu lưu niệm này.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 121144)
Ngủ đi nhé à ơi, cái sâu làm tổ, cái bọ đi chùa, chuồn chuồn thì bơi (Tặng Kiên và sự điên rồ của đêm)