- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,270,355

Những Ý Niệm Còn Lại Trên Toa Tàu

22 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 15004)


toa_tau-_tranh_dtc-content

 September 9/11.oil.painting.Gerhard Richter


(bài thơ cũ,

gửi một thành phố

& những người bạn)


Theo những vảy mây màu áo cũ

con tàu băng qua

ô nhiễm kí ức

lướt ngang từng cao ốc ngút sương.

Chúng tôi đi

phẩy phất những bóng trắng ...


Trong toa tàu phóng mê

buổi sáng hãm âm trên mặt bàn chảy máu

Uống vào mắt

cảnh vật úp ngược trong chiếc ly

Hãy cụng cùng nhau khi nước mắt còn chảy được

thắp nén nhang cho những xác người nằm phơi trên đường rầy.

Hãy nhìn về mặt trời vô sắc

lộ gần giữa khoảng không

khi các cao ốc vừa gục ngã và biến mất

bằng vận tốc của một bài thơ lãng quên.


Tôi bị nuốt vào thực quản cuả ngày,

bài tiết bằng đường máu,

và sau đó thường là một giấc ngủ đậm đặc trì níu giấc mơ .

Quanh tôi

nhiều bóng & rợp chữ .

Đôi khi phải nuốt trọng những điều ngụy tín

Đôi khi phải ngồi gỡ thời gian từ những vảy chân

Đôi khi con chữ bốc hơi từ mặt phẳng cuả giấy

như đàn chim ùa bay khỏi nghiã trang.

Trước nén nhang tàn

Tôi chỉ còn tôi giữa khoảng trống của ...


Buổi sáng

giấc mơ là đám cháy lớn nhất đốt trụi bóng ngày

còn lại là rỗng phế mưa nắng

trong trạng thái tỉnh cuả đôi mắt biết bơi giữa những suy tưởng nghịch đảo

về sự có mặt của mặt trời

giữa các cao ốc ruỗng trống.

Buổi sáng làm chuyến tàu chở những hành khách mộng du

trong thành phố

mỗi người cầm một quả trứng trong tay

bấu lên sự trương nở phía trong

khi những bào thai còn thức,

và người thèm ngủ .

Chúng tôi

bỗng đứng trồng thành những cây xương rồng bị lãng quên .

 ĐINH TRƯỜNG CHINH

Nguồn: dtc. (TẠP CHÍ THƠ, 2001)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tư 201910:51 CH(Xem: 728)
Chiều tiễn anh như chiều tiễn nắng / Nắng vẫn chờ sau liếp hoàng hôn / Sông không chảy để lòng lưu bóng nắng / Và nỗi đau cũng đã hoá tâm hồn
08 Tháng Tư 20199:47 CH(Xem: 602)
Khoảng thời gian ba thế kỉ XVII-XVIII-XIX là thời thịnh của thể loại truyện nôm. Các nhà văn thời này đều có chấp bút và đã lưu lại nhiều tác phẩm văn chương lôi cuốn nhiều thế hệ người đọc. Truyện Phan Trần là một truyện nôm ra đời trong thời kì này, cụ thể là khoảng cuối thế kỉ XVIII, trễ lắm là đầu thế kỉ XIX.
08 Tháng Tư 20199:11 CH(Xem: 827)
"...một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn; lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế - chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này, không ngờ lại có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những chùa và biệt phủ ở một tỉnh miền núi vẫn phải xin Trung ương cấp gạo cứu đói..."
08 Tháng Tư 20191:46 SA(Xem: 690)
Tôi không có tham vọng sẽ viết được hết về ba tôi, tôi chắc chắn không có đứa con nào có thể viết hết được về tình yêu của cha mẹ dành cho mình. Cái cách người đàn ông đó, lặng lẽ đi qua cuộc sống, vật lộn với nó, vắt kiệt mình cho công việc và để nuôi lớn một đàn con cháu, thật lạ lùng và kỳ diệu. Cái quá khứ âu yếm mà lặng lẽ của ba tôi, cuối cùng chỉ còn là những mảng ký ức.
05 Tháng Tư 20197:04 CH(Xem: 919)
Cuộc tình với Tuấn đôi khi kéo tôi thoát được nỗi ám ảnh về Dy. Con đường quen thuộc dẫn chúng tôi đến điểm hẹn hò sẽ đi qua một cây bông gòn cổ thụ duy nhất trong thành phố này, tiếp đến là cây gạo sừng sững. Tuấn thành thạo như đó từng là chốn cũ của anh. Anh hồ hởi lịch thiệp chào chủ nhà hàng, trêu chọc hoặc ngợi khen lũ chó mèo cảnh nuôi trong lồng mà vẫn cẩn trọng bước phía sau tôi khi lên cầu thang. Tuấn sợ đôi giầy cao gót khiến tôi vấp ngã. Tôi yêu Tuấn vụng dại như lần đầu trong đời. Dẫu lúc này, tôi đã ba mươi tuổi. Tôi có chồng con, một mái ấm bình ổn khiến nhiều người thầm ước ao. Tuấn cho tôi cảm giác tôi vừa là một người đàn bà đúng nghĩa lại vừa được chiều chuộng, nâng niu như trẻ nhỏ.
05 Tháng Tư 20194:49 CH(Xem: 694)
vấp ngọn gió bấc đầu đông / nên con chậm về với mẹ / để mẹ phải chờ đến thắt ruột gan / là lỗi của con / cơi trầu nằm im bên hiên nhà thiếu nắng / cây cau gầy đổ bóng xuống giậu thưa /
02 Tháng Tư 201911:03 CH(Xem: 908)
Vân ra toà ly dị vợ. Thì chuyện đôi lứa nay hợp mai tan, thường mà. Ở thành phố bây giờ, ít ai quan tâm đến những cái phiên toà như vậy. Mà thực ra ly dị giờ êm lắm, mấy khi ồn ào toà tiếc lôi thôi đâu. Thuận tình ly hôn, đến toà hai anh chị đương kim vợ chồng, ký rẹt rẹt trước mặt thẩm phán là xong. Thành ra luôn cựu vợ cựu chồng.
02 Tháng Tư 201910:27 CH(Xem: 542)
Cũng như hai bài thơ Tương Đàm điếu Tam Lư đại phu đã khảo sát ở phần I, trong các bài thơ còn lại về chủ đề này, Nguyễn Du vẫn say mê trò chuyện, luận bàn, thậm chí tranh cãi với Hồn oan nước Sở từ hơn hai ngàn năm, như hồn đang hiển hiện quanh quất bên mình, trên dòng sông lịch sử tựa một nấm mồ lớn đang vùi lấp thân xác của một con người tri âm tri kỷ đặc biệt đối với ông.
02 Tháng Tư 201910:19 CH(Xem: 539)
Hôm qua em về bằng nước mắt / trong cơn mê của tôi / những giấc mơ đã rời rụng / trong một buổi sáng nắng ngời.
31 Tháng Ba 201911:38 SA(Xem: 1070)
Mảnh giấy không đề tên người nhận, cũng chẳng ký tên người viết, song tôi thuộc tuồng chữ của Thiện, cái tuồng chữ với những phụ âm d, đ, t, th, k, kh, vân vân... đâm thẳng lên trời và cao hơn bình thường như muốn nổi loạn, và những nguyên âm thấp, cam phận, tự nén. Bên dưới hai câu thơ là dòng chữ vỏn vẹn: "Nếu không đoán được ai là tác giả của hai câu thơ trên thì sẽ không về nữa."