- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,528

Nghiệt ngã

20 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 19883)


lythuthao117

Lý Thu Thảo. Sinh năm: 09/02/1983
Quê quán: Nghệ An. Tốt nghiệp Trường viết văn Nguyễn Du khoá 8 (nay là khoa sáng tác – lý luận và phê bình văn học - Trường đại học văn hoá Hà Nội) Hội viên Hội VHNT Nghệ An . Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu.

Tạp Chí Hợp Lưu





Tôi không phải là người đàn bà luôn chơi trò ú tim để đi tìm một tình yêu đích thực. Tuổi trẻ ai mà chẳng có một tình yêu dù nó có đẹp hay không thì đó vẫn là tình yêu. Tôi đã yêu. Yêu mê mệt. Yêu đắm đuối. Yêu trong cơn hoan lạc của tiếng sét ái tình bậm vào tôi. Tôi đã không thể dứt ra. Và cứ thế tôi trượt dài trong men say tình ái.
Mười tám tuổi tôi trở thành đàn bà. Đàn bà thì có gì khác lạ đâu? Cũng là con người cả. Nhưng danh ngôn đã có câu: “Phụ nữ quyến luyến cái nó cho, còn nam giới được giải phóng bởi cái nó nhận”. Ban đầu tôi đã tưởng mình không thể gượng dậy nổi…nhưng không...vì giọt máu của tôi. Con tôi. Nó là con của tôi. Không là của ai khác.
Bây giờ thì nó đã mười tám. Mười tám tuổi là mười tám năm nó không biết cha nó là ai. Mười tám tuổi vồng ngực nó đã tròn đầy và mềm mại. Nó giống tôi thích mọi thứ đều màu đỏ. Đỏ từ trong ra ngoài. Mọi người bảo màu đỏ là màu của ái ân, màu của kích dục.
 Đêm, hai mẹ con nằm ôm nhau ngủ nó thì thầm: Sao mẹ không đi lấy chồng cho yên phận, mẹ cứ lang bạt mãi như thế này không thấy nhàm chán sao? Nhìn vẻ mặt của con tim tôi tự dưng thót lại. Một cảm giác là lạ đang xâm chiếm tôi, ào vào tôi như lần đầu tôi biết yêu.
Tôi thoáng qua thấy con gái tôi đẹp - rất đẹp - đẹp hơn tôi ngày xưa. Hai má múm đồng tiền sâu hun hút và hai chiếc răng khểnh đều ở hai bên. Mỗi khi con gái cười trông nó duyên – duyên lắm. Cái cười ấy tôi còn chết mê chết mệt nữa là cánh đàn ông. Một hôm con gái thủ thỉ: - Mẹ! Thầy giáo dạy văn bảo con có điệu cười chết người. Tại sao lại chết người hả Mẹ? Tôi bảo: – À, ý thầy giáo bảo là con có điệu cười duyên. Nhớ lại câu hỏi ấy của con hồi học lớp 6 tôi chợt giật mình.

*

Hôm nay chủ nhật. Con gái được nghỉ học thêm. Xin đi picnic. Tôi ở nhà một mình. Tiếng gió kẹt cửa nghe rờn rợn, rùng mình. Chán. Không biết phải làm gì. Lại gần máy tính của con gái bật lên nghe chút nhạc. Tò mò. Tôi vào My Computer. Tôi mở từng file. File “Nhật ký một cuộc tình”. Tôi kích chuột. Trang đầu tiên đập vào mắt tôi là ảnh con gái tôi chụp Tết vừa rồi. Nó mượn bộ váy ngắn màu đỏ của tôi, nó bảo: Con chỉ thích mẹ mặc mỗi bộ váy này thôi, hôm này chụp ảnh mẹ cho con mượn nhé? Trông nó thật nổi bật. Phải tôi của ngày xưa?
Di di con chuột xuống phía dưới. Sống lưng tôi nhói buốt. Từng dòng chữ đậm mùi tình ái đang ùa vào trong tôi. Trước mắt tôi hiện ra con đường mà tôi đã đi.

“Ngày..........
 Hôm nay trước lúc chia tay anh để ra về anh nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng, ôm ghì tôi thật chặt. Tôi tưởng mình nghẹt thở vì cái ôm ấy. Môi anh bắt đầu lần tìm đôi môi mọng đỏ của tôi. Anh đã tìm thấy. Anh nhẹ nhàng mơn man rồi bất chợt anh hôn tôi ngấu nghiến. Tôi cảm giác như có một vật gì đó nhẹ, mềm, ấm luồn trong vòm miệng tôi, ngọ nguậy. Lưỡi chạm lưỡi, răng chạm răng. Một nụ hôn sâu dài và lớn mạnh như những con sóng ngoài biển khơi trong mùa bão lũ... Những ngón tay điêu luyện tinh quái lướt nhẹ vùng cổ rồi lần lần vào trong làn áo lót lướt qua lướt lại nhiều lần trên đôi bồng đảo mềm mại, mát rượi. Bàn tay anh nâng niu mơn trớn chuyển dần xuống dưới xuống dưới, bàn tay lướt nhẹ qua eo, bụng, rốn…và…và…”

Tôi đang lạc vào một bến mê mà không biết lối ra. Một bến mê của cuồng dại, của ngây ngất, của những đêm dài trong nhà nghỉ, quán bar, vũ trường ồn ào tiếng nhạc, tiếng hò hét mà không biết rằng con gái mình cũng đang trượt dài theo con đường ấy.
Tôi lờ mờ hiểu ra rằng: Cho dù là một cô gái dễ thương, khép nép, thùy mị, nết na, thuần khiết, đoan trang, đôn hậu, yểu điệu thục nữ như thế nào đi nữa thì cái tư thế hôn nhau chẳng bao giờ là khác cả.
Tôi chìm người vào cõi sâu hun hút của bóng tối.
 Màn đêm đen đặc quánh như thùng nhựa đường mà con gái đi chơi vẫn chưa về. Tôi không dám nghĩ con gái sẽ làm những gì khi gần người đàn ông ấy. Nó rùng rợn quá! Mê cuồng quá! Thác loạn quá!
Khuya lắm con gái tôi mới về. Trông nó có vẻ phờ phạc như người thiếu ngủ. Cái gì cũng có giá của nó. Có đi thì phải có lại. Có cho thì người ta mới nhận. Cũng như con người ta, cái hoan lạc của cuộc sống không tránh ai bao giờ cả, chỉ có mình tự tránh cái hoan lạc ấy. Nhưng rồi bản năng của con người đã chiến thắng tất cả. Dục vọng. Tiền tài. Địa vị.
- Con yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu con. Chúng con yêu nhau. Có gia đình thì đã làm sao. Miễn là mình thấy hạnh phúc bên người mình thương yêu phải không mẹ?
- Con yêu người đàn ông ấy?
- Vâng.
Tôi khựng người lại bởi câu trả lời của con gái.
Tiếng lá khô nghe xào xạc. Một chuỗi những tháng ngày đen tối dường như đang dần đổ uống tôi.

*

Đêm đã khuya tôi về một cách nhẹ nhàng, khẽ đẩy cửa. Ánh sáng lờ mờ từ phòng ngủ của con gái hắt ra. Một người đàn ông đang dần đổ sập vào con gái tôi và cứ thế...cứ thế...người đàn ông đi vào người con gái tôi.

Còn gì nữa đâu ngoài khao khát về nhau, nỗi nhớ râm ran âm ỉ cháy chưa bao giờ tàn lụi, từ đây lửa tình yêu nhen lên dữ dội. Những gì là ngày xưa trong tôi chợt bùng cháy. Nhìn nhau, chỉ muốn ôm chặt lấy nhau mà cuống quít bờ môi. “Chạm em đi, hôn em đi! ...”. Tôi quên hết không gian, thời gian, tôi muốn anh muốn tình yêu của anh. “Đừng nói nữa…cô bé…hãy để anh yêu em ...”. Anh lướt môi xuống cổ tôi. Tay anh kéo nhẹ chiếc váy mỏng manh trên người tôi. Vuốt ve mọi nơi. Dịu dàng. Tê tái. Tôi chỉ còn biết rung bần bật trong anh. Cảm xúc lấn át và ngự trị khi anh áp chặt đùi tôi. Những tiếng thở mê man quyến rũ. Hòa mình vào anh. Tôi ngập chìm hạnh phúc.

Tôi vùng chạy khỏi ký ức và cũng là vùng chạy khỏi chính con gái mình. Một nỗi đau lớn đang đè nặng tôi. Tôi đi không cảm giác, hình như là tôi đang bay.
Người đàn ông ấy giờ lại hiện ra trong ngôi nhà của tôi như một sự trừng phạt của thượng đế.
Tôi cười trong mê dại, tái tê...

*

Đêm. Gió lạnh rít lên từng đợt. Một ngôi sao đổi ngôi thoáng bay ngang qua bầu trời.
- Không con ơi! Về với mẹ đi...
Tiếng tôi bật giữa không trung vắng lặng. Tôi càng chạy, càng đuổi, càng gào thét theo đứa con gái mới chập chững vào đời của tôi. Cứ đuổi gần tới thì nó lại đi xa hơn. Tôi kiệt sức. Chẳng vờn đuổi được nữa. Tôi tựa lưng vào một gốc cây. Chúng đứng lại nhìn tôi. Thằng con trai cười. Một điệu cười méo xệch. Chế nhạo. Cái cười của bố nó ngày xưa?

Những giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống má tôi. Tôi choàng tỉnh. Đứa con gái của tôi đang ngồi đây, khuôn mặt bơ phờ. Đôi mắt trong veo ngày nào giờ đây dại hẳn đi. Tôi thoáng rùng mình khi nhìn vào con gái. Những đường gân xanh ở cổ nó nổi rõ mồn một, đang phập phồng đập một cách gấp gáp.


Lý Thu Thảo
Thái Hoà - Nghệ An

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Tám 20211:57 CH(Xem: 1245)
và đêm đêm / lúc 3 giờ khuya, / trong gian nhà quạnh hiu của người đàn bà mất trí / chiếc đồng hồ sinh lý cũ kỹ vẫn không ngưng / cọt kẹt.
25 Tháng Tám 20219:37 CH(Xem: 1309)
Thành phố giăng đầy dây là Sài gòn tôi đó / Dây giăng từng con đường từng hẻm vắng đìu hiu / Quay mặt đi đừng nhìn mà bật khóc / Sự sống và đớn đau gần trong một tấc gang.
25 Tháng Tám 20219:16 CH(Xem: 724)
Một năm trôi qua, nỗi sợ hãi càng thấm đẫm hơn. Sợ bệnh dịch hoàng hoành, con virus –cúm Vũ Hán thực quái ác, nó gây nỗi sợ hãi cho cả thế giới. Loài người như điêu đứng vì nó, nó gây bao tang tóc, đau thương không có bút mực nào tả xiết. Thần quyền, sợ chết. Cường quyền, sợ phạt tiền, sợ tù đày, rờ đâu cũng sợ.
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 1124)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
24 Tháng Tám 20217:32 CH(Xem: 629)
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát / Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông / Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng / Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng. / Walking under the severe Saigon sunshine, I suddenly feel the coolness / Because there you are, wearing the Ha Dong silk long dress / You know, I have been in love with that colour in a dress / Like my poems which still maintain the colour of silk in its whiteness.
17 Tháng Tám 202110:48 CH(Xem: 915)
Vòng quay trái đất hai mươi bốn giờ một ngày, ba trăm sáu mươi lăm vòng một năm, ba ngàn sáu trăm năm mươi vòng mười năm. Vòng quay thời gian nhớ thương, đợi chờ, tuyệt vọng. Vòng quay bánh xe ra đi chắc nàng còn ngủ say, vòng quay bánh xe trở về không biết nàng giờ ra sao.
17 Tháng Tám 202110:42 CH(Xem: 703)
Tôi nhỏ xíu, tôi bé xíu. / Cũng chẳng có nghĩa những bóng lớn của Hội Họa Sĩ Trẻ đó đã che hết dáng tôi, cô học trò xinh xinh, chen chân, nhón gót xem tranh trong những chiều trốn lễ, bỏ nhà thờ… / Tôi mượt mà, tóc bay và mắt ướt, tôi thơ mộng như những thiếu nữ trong tranh. Tôi nhìn thấp thoáng chút yêu kiều, thời của những Chagall, Pissarro, Cezanne, Matisse… Và ngay cả rất xa xưa, Rembrandt.
16 Tháng Tám 20214:24 CH(Xem: 667)
Hôm qua em đi tỉnh về / Đợi em ở mãi con đê đầu làng / Khăn nhung quần lĩnh rộn-ràng / Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi! / You were due to come back from town yesterday / I was waiting at the end of the village gate’s causeway / There you were, wearing a velvet scarf and shiny silk pants / Little did you know how your snap-button shirt tortured me then!
15 Tháng Tám 202110:45 CH(Xem: 687)
Cuốn thơ song ngữ có tên là “Các Bài Thơ Việt Nam Khó Quên – Unforgettable Vietnamese Poems” của Hương Cau Cao Tân đến với tôi vào những ngày đầu Xuân giữa mùa đại dịch. Sách khá dầy, khoảng 300 trang, trình bầy trang nhã, mỹ thuật, những trang thơ Việt-Anh in song hành dễ dàng đối chiếu. / Sách gồm 100 bài thơ Việt và 100 bài thơ chuyển dịch sang Anh ngữ. Tác giả đã chọn ra 16 nhà thơ nổi tiếng và lựa ra những bài mà tôi chắc rằng nhiều độc giả đã từng ưa thích. Tôi tạm chia các nhà thơ ra từng thời kỳ để dễ cảm nhận những dòng thơ này: Thời kỳ Văn Nôm: Bà Huyện Thanh Quan, Trần Tế Xương. / Thời kỳ Tiền Chiến: Bàng Bá Lân, Đoàn Văn Cừ, Huy Cận, Hàn Mạc Tử, Lưu Trọng Lư, Nguyễn Bính, Nguyễn Nhược Pháp, T.T. Kh., Vũ Đình Liên, Xuân Diệu. / Thời kỳ Kháng chiến: Hữu Loan, Quang Dũng. /Thời kỳ Đất nước chia đôi: Nguyên Sa, Phùng Quán.
05 Tháng Tám 202112:12 SA(Xem: 1273)
Saigon mùa này rất nắng / Vàng hoe mái tóc ai xưa / Chùm phượng đầu cành hóng gió / Cong khô ngọn cỏ xác xơ.