- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
265,829

Nối Cầu Vòng / Vị Thanh

02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 120253)

huynhlenhattan_hl_114
 Thi sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn


Nối Cầu Vòng



Có không bóng ai đó
leo lên trời cong bốn dấu chấm điểm
Bàn tay em đẹp lộng lẫy mọc ra chiếc răng nanh

Tiếng nói của lưỡi con rắn độc
từ đâu cất tới.
 
Nơi ngủ sắc vo chân không xuống lồng đỏ
bay vào lục bình trôi sông tủa khói
tôi cánh chim từ lồng ngực
bình minh rọi bộ xương sườn hiện nguyên vẹn
Tro xám lấp lánh hình vị nhân cộng trừ định mệnh

Vỡ tan mờ ảo trong mảnh kính trắng tung tăng bọt

Nhìn đi lên đỉnh núi dây cung tên căng miền sâu thẳm
Thoát vô tầng ánh sáng thứ tự lớp
Để tôi nghe thấy lõi trái đất chín nở bốn mùa

Này linh hồn tảo tần xới tấm thảm đầy mật ngữ
Thế giới sắc màu nguyên sơ.

Để tôi núp trong bụi cây quạt đám mây đen mưa tức thì
Gió thổi…
rát khuôn mặt ám nằm lỳ trên đất cát

Sa mạc đếm gì từng hạt cát bé vàng áo nắng bồng tôi lên

Thân nghiêng hôn phối lên má đào tơ
đôi tờ vú vo cuộn không cháy rụi hồn pha dòng sóng điện

Nhảy li ti điểm hoa chân ma xác bay.
A tôi đảo quanh đây một vòng.


Vị Thanh

Từ hé nụ
đánh mọi vật thấu tiếng ngân
bầu trời lắc tiến gần. Ta bé con dần vô cùng.
nghe thuật chuyện siêu vi bên vỏ cây trái sần si
khoan ổ hoang tàn
mộng bầy tiên nữ đùa hoa lá cỏ.

Con ong họa phẩm vũ gió:
vết băng đi qua lay tháo lược sự sáng tạo
Loài người tìm lại đường bay đến trên đỉnh đầu
Phát tán hơi thở gió tích lời sóng âm.

Chúng ta bóp nát bôi trơn một hành tinh lạ
chỉ thuộc về viễn tưởng.

Chúng ta nhìn thấy nơi mình sống
con vi trùng động dậy

Tôi bèn nói ước lệ:
Tìm về cuội nguồn là tìm cái gì đó
động dậy phía dưới.

Huỳnh Lê Nhật Tấn
Đà Nẵng 5-2011



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 80953)
Nhìn những mảnh gương vỡ và cái khung mạ vàng nằm dưới đáy thùng rác trong góc phòng tắm, Thúy không cảm thấy một mảy may tiếc nuối. Cái gương nhỏ này là món quà đầu tiên Dave tặng khi mới quen.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 63026)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 59601)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 56790)
Gió vi vu làm nền cho lời ca thánh: ...”Nhờ công ơn lân tuất của Chúa ta, Đấng đã từ cao cho 'Mặt trời mọc' đến thăm viếng. Và soi sáng cho những ai còn ngồi trong u tối và trong bóng chết, để dắt chúng ta trên con đường an lạc.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 73300)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 89674)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 120413)
Thạnh móc trong túi ra một miếng vải được buộc túm chặt bằng lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn được hai thìa, đổ vào bát của Tường.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 103662)
Dực đã đi rất đỗi nhẹ nhàng. Dực đang chỉ chạm khẽ mũi giầy vào bậc thang gỗ. Cảm giác Dực đang bay. Bậc cầu thang nâu bóng mầu thời gian, nâu bóng rêu phong những kiếp người hình trôn ốc. Có người đang nhìn Dực, nhiều người đang nhìn Dực. Họ kinh ngạc trân trối ngóc đầu lên những bậc cầu thang gỗ.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 90213)
Chồng tôi hành nghề kỳ quặc: Kiểm tra trí nhớ của con người. Lấy anh tôi mới khám phá, anh thường xuyên theo dõi những giấc mơ của mình. "Em có thai phải không?" Sau tháng đầu tiên Công đã dọ hỏi. Tôi lắc đầu tươi tỉnh. Giấc mơ đêm khuya còn sáng hồng bụ bẫm bắp chân hài nhi. Tôi biết chắc tôi chưa có mang, nhưng làm sao Công biết tôi đã nằm mơ thấy đứa trẻ? Sáu tháng hạnh phúc trôi qua như gió hắt mặt hồ.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 26137)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.