- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
248,757

Nối Cầu Vòng / Vị Thanh

02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 118771)

huynhlenhattan_hl_114
 Thi sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn


Nối Cầu Vòng



Có không bóng ai đó
leo lên trời cong bốn dấu chấm điểm
Bàn tay em đẹp lộng lẫy mọc ra chiếc răng nanh

Tiếng nói của lưỡi con rắn độc
từ đâu cất tới.
 
Nơi ngủ sắc vo chân không xuống lồng đỏ
bay vào lục bình trôi sông tủa khói
tôi cánh chim từ lồng ngực
bình minh rọi bộ xương sườn hiện nguyên vẹn
Tro xám lấp lánh hình vị nhân cộng trừ định mệnh

Vỡ tan mờ ảo trong mảnh kính trắng tung tăng bọt

Nhìn đi lên đỉnh núi dây cung tên căng miền sâu thẳm
Thoát vô tầng ánh sáng thứ tự lớp
Để tôi nghe thấy lõi trái đất chín nở bốn mùa

Này linh hồn tảo tần xới tấm thảm đầy mật ngữ
Thế giới sắc màu nguyên sơ.

Để tôi núp trong bụi cây quạt đám mây đen mưa tức thì
Gió thổi…
rát khuôn mặt ám nằm lỳ trên đất cát

Sa mạc đếm gì từng hạt cát bé vàng áo nắng bồng tôi lên

Thân nghiêng hôn phối lên má đào tơ
đôi tờ vú vo cuộn không cháy rụi hồn pha dòng sóng điện

Nhảy li ti điểm hoa chân ma xác bay.
A tôi đảo quanh đây một vòng.


Vị Thanh

Từ hé nụ
đánh mọi vật thấu tiếng ngân
bầu trời lắc tiến gần. Ta bé con dần vô cùng.
nghe thuật chuyện siêu vi bên vỏ cây trái sần si
khoan ổ hoang tàn
mộng bầy tiên nữ đùa hoa lá cỏ.

Con ong họa phẩm vũ gió:
vết băng đi qua lay tháo lược sự sáng tạo
Loài người tìm lại đường bay đến trên đỉnh đầu
Phát tán hơi thở gió tích lời sóng âm.

Chúng ta bóp nát bôi trơn một hành tinh lạ
chỉ thuộc về viễn tưởng.

Chúng ta nhìn thấy nơi mình sống
con vi trùng động dậy

Tôi bèn nói ước lệ:
Tìm về cuội nguồn là tìm cái gì đó
động dậy phía dưới.

Huỳnh Lê Nhật Tấn
Đà Nẵng 5-2011



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 41328)
g iao thức của nỗi buồn trở thành phạm pháp những chiếc vé đi vào lễ hội được mua bằng máu tự dô nhân danh tự do với chiến thắng cuối cùng là cầm tù được tự do
09 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 36182)
“Ai cầm gươm sẽ chết vì gươm, ai cầm bút sẽ chết vì bút. Tôi viết kinh sẽ chết vì kinh”. Đặng Thơ Thơ đã viết như vậy trong truyện ngắn “ Đi tìm bản kinh thánh cuối” như một trải nghiệm cần thiết của nhân loại và dân tộc mình.
09 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 41441)
Dòng người cúi đầu lặng lẽ đi Về phía ngôi nhà Đại tướng Thắp cho ông một nén hương trầm Không cần tượng đài tạc bằng đá
06 Tháng Chín 201312:00 SA(Xem: 44822)
theo tôi đi mây kín trời tháng tám cỏ đồng hoang đang cháy ngọn khô vàng chiều cất bước gió thơm từ cửa biển mưa đêm rồi xô giã biệt ăn năn
01 Tháng Chín 201312:00 SA(Xem: 44390)
Lần đầu tiên đọc truyện của Trần Vũ, tôi sốc...Thật vậy, nếu ai đã từng đọc truyện của ông sẽ có cảm giác choáng váng trong ma trận chữ nghĩa của nhà văn. Truyện của Trần Vũ luôn tạo ấn tượng đặc biệt nơi người đọc, đồng thời cũng gây nhiều tranh cãi trong làng văn.
08 Tháng Tám 201312:00 SA(Xem: 45210)
“Kính gửi chị…..Tạp chí Văn đã đình chỉ đã vài tháng rồi nhưng chúng tôi chưa thông báo cho độc giả kịp. Thành thật xin lỗi chị”. Một cảm giác hụt hẩng và bàng hoàng xâm chiếm hồn tôi. Một mất mác vô cùng lớn bỗng làm tôi xốn xang như tôi vừa đánh mất một điều gì quí giá trong cuộc đời mình...
27 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 45751)
T háng 3 năm 75, cái hiền hòa thơ mộng của thành phố Nha Trang đã biến mất. Đà Nẵng đã thất thủ, dân và lính từ Kontum, Pleiku đang ào ạt đổ về thành phố biển. Thành phố bụi bặm và đông nghẹt người di tản với khuôn mặt ngơ ngác lo âu, những chiếc xe M-113 phủ lá cây ngụy trang từ Tây Nguyên ầm ì chạy vào thành phố và ngồi sau những khẩu đại liên là những người lính mệt mỏi đăm chiêu.
15 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 46313)
H ọ đang chơi trò “con thỏ” trên chiếc giường rộng 4x4m khi cơn bão Magic vượt qua cửa biển tràn vào thành phố. Thực ra Marilyn không thích mấy tư thế này, nàng thích trò “cưỡi ngựa” hơn...
14 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 50855)
M i không bầy đàn, mi cũng không phe cánh hẩu Những kẻ khôn ngoan hơn mi đã chết hay gãy cánh từ lâu Những tên áp-phe, mặt rô Những tên lại cái, xăng pha nhớt... tàng ẩn điên loạn chụp giựt từng cơ hội
14 Tháng Sáu 201312:00 SA(Xem: 43992)
T ừ trước tới giờ tôi vẫn tuân thủ theo Wallace Stevens “ Người đọc thơ là người hành hương, xuất phát lên đường, giãi bày” (The reader of poetry is a kind of pelgrim setting out, setting forth). Thế nhưng đối với tập thơ “Có Thể” chỉ có 31 bài với số lượng mỏng manh 40 trang khổ 13 x 20, mà tôi phải nghiền ngẫm khá lâu khổ sở hơn cả người hành hương.