- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
287,143

Thơ gửi Quỳnh A., SaiGon trước

12 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 99374)

 

thogoiquynh-content 

 

Mơ em chỉ một ngón tay

nhón nhẹ trên từng sợi dây đàn

ngày xưa hoàng thị.

 

 

 

Trở lại con đường bóng cây

(em đã bỏ đi từ lúc tôi còn nơi ấy, lầm lũi)

nắng đầy trên những bước lạ lùng phố cũ

lá rơi hoài câu hỏi bạc mệnh một mùa xuân ngắn ngủi trong tàng trữ trí nhớ

áo dài trắng

chiếc kẹp tóc bạc

âm thanh trọ trẹ

đôi mắt lém lỉnh mùa che mưa bàn tay đen đủi

 

nên vội đạp xe từ gò vấp ra chợ lớn cũng không xa xăm kín đáo như vài chữ thương tôi

mùa nắng phủ cây bàng chở con mèo xương răm đi học bằng tóc em nằm dưới ngực tôi

sợ dăm vạt nắng khét mùi cỏ cháy

 

vòng qua trường kiến trúc tôi vẫn còn nhớ

thân thể em tôi chưa từng hiểu được kết cấu huyền bí

chỉ một địa đạo duy nhất lên tâm thất

đi nghìn vạn bước tới bước chậm chạp già nua

vẫn chưa ngộ được lý lẽ trái tim em câm lặng mãi môi hình chiếc lá - hằn gân đỏ rù quyến yêu dấu nợ *

tự nhiên luân lưu trong tôi những sải tay bơi ngược

lại thượng nguồn

vắng ngắt.

 

 

 

Đêm bí ẩn nhân dáng em trở lại

nhắn nhủ điều gì hay thiên thu luôn một mật ngữ

mỗi lần diễn dịch là xa xăm một kiếp, đời

nhưng đêm lại là họa hoằn, thoảng hoặc, hồ như, thỏa thuận

 

như địa chỉ không bao giờ có cho một lá thư

chưa bao giờ viết, tịch mịch

một nốt nhạc

chưa ngân, thành tiếng vang vọng bao lâu trong mơ hồ tĩnh lặng nơi chốn

tôi đang là chiếc chuông đồng khản đặc

đợi nắm tay em gióng lên từng hồi hồ đồ hỗn xược

theo cái liếc xéo

trong phiên chợ nhớn nhác những con mắt tìm nhau

lạc lõng

cho đến bây giờ vẫn còn tị hiềm, những hạnh ngộ.

 

 

 

Mơ em chỉ một ngón tay

nhỏ nhẻ trên từng sợi dây đàn

ngày xưa hoàng thị

 

có lẽ, em đã nhiều lần mím tôi đôi môi thườn thượt ai ngu xuẩn.

 

 

 

NNguong

ngày 10.4.11

 

* Du Tử Lê

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 107277)
Đ ã lâu lắm một mùa tang sâu thẳm Vọng bên lòng buồn cố xứ quẩn quanh Người là Em? Những mồ hoang cô quạnh Biết tìm đâu mẩu đất máu tạ từ
14 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 104675)
h ồi ức bỏ ngang đạo đức kinh thánh tĩnh mạch giục giã lời đùa khinh bỉ [...] dưỡng khí không còn thở bằng mũi bằng oxy cổ đại chỉ là bằng miệng bằng tay cầm đầy xấp bạc polymer
13 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 105177)
E m bước qua tuổi ba mươi Nước mắt cạn ngày thốc nắng Đám mây không ngừng bay Mang em tìm chân sóng Nơi có mạn thuyền bao dung?
13 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 103346)
l á đỏ dưới ánh đèn mùa đông mùa đổi từ bao giờ lòng ta quanh năm chỉ một mùa vàng lạnh giấu bạn bè trong những giấc mơ .
13 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 103649)
LTS: Lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu. Đậu Sỹ Nguyên là sinh viên K11 Viết Văn Nguyễn Du - Đại Học Văn Hoá Hà Nội. Chúng tôi hân hạnh gới thiệu những sáng tác đẹp như "màu hoa cải trắng" của Đậu Sỹ Nguyên đến với quí văn hữu và bạn đọc Hợp Lưu. TCHL
13 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 102640)
T ôi muốn hỏi cô gái “Tại sao cô lại xâm hình con rồng mà không phải cái gì khác?”. Cô gái nói: “Tôi thích”. Một câu trả lời không trả lời gì cả. “Tại sao cô thích?” Cô gái bảo: “Đi mà hỏi rồng”. Tôi muốn banh đít cô ra để hỏi, nhưng cô đang đối diện với tôi. Có nghĩa là tôi đang đối diện với cái điều “hữu hạn thì hư ảo mà cái vô hạn thì bất khả tri”.
12 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 102935)
-  T ôi rất xin lỗi. Tôi có thể bồi thường. Hoàng cau mày “ Không bồi thường gì cả. Ông xem, thứ nước bẩn thỉu của ông đã làm tổn thương anh bạn bé bỏng này. Nó sẽ chết vì thứ mùi ô uế này” - Tôi nghĩ cái cây này sẽ lớn nhanh hơn. - Ông đang huỷ hoại công viên đấy.
12 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 102418)
m ột đêm uống trăng máu ướp vần thơ mộ đỏ bào thai chưa kịp lớn kià thú dữ nốc cạn huyết tươi...
11 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 79875)
Ai nghe thấy tên thành phố Seattle đều ngán về cái mưa dai dẳng, một năm gần sáu tháng trời. Biểu tượng của Seattle là một người cầm dù. Nắng ở đây hiếm hoi như hạnh phúc Anh có về gọi nắng đến cho em…( Trần Mộng Tú) Vậy mà chúng tôi đã ở thành phố Seattle gần 36 năm trời .
10 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 80326)
Đ ổi mới, không thể viết như cũ, họ biết thế. Nhưng bắt đầu từ đâu? Họ chưa cơ hội nhận được thông tin đa chiều hay tiếp nhận nền thơ ca thế giới với bao nhiêu trào lưu như thứ cửa hàng bách hóa tổng hợp để tha hồ chọn lựa, như thế hệ thơ hậu đổi mới. Mở cửa, họ đối mặt với khoảng trắng mênh mông của sáng tạo, của ý thức và trách nhiệm của nghệ sĩ tự do. Họ cần làm mới, thức nhận rằng mình phải khác. Phải gánh lấy trách nhiệm định phận thi sĩ của thế hệ, của thời đại.