- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
264,977

Sau Nhiều Tháng Không Có Thơ, Cuối Cùng, Tháng Sáu: Ký- Hoạ- Gió.

30 Tháng Sáu 200912:00 SA(Xem: 104103)

dutule__0_167x300_1và, đ.cường. nhớ n.dũng.
 
1.
tráng lớp men dậy thì cho nắng.
lá kẻ nhạc vách tường.
nốt-chân-chim, ra ràng - -
thất lạc /sóng /
linh hồn ai rưng, rưng:
ký-hoạ-gió.

2.
thổi buốt khu vườn ta tháng sáu.
sương đôi giọt, sót. 
trên những đoá quỳnh rã. rệu.
chỉ đất hiểu:
kỷ niệm lẩy bẩy
như con run được lũ kiến trân trọng cử hành
lễ táng treo / 
những thôi xanh ký ức.
và, sống / chết bên kia phòng cách ly: hạ huyệt.

3..
no nê sớm mai, sương.
liu điu xe. nhịp rách. nát.
bàn, ghế vỉa hè.
café. khói thuốc
(hiện thân sinh vật người đợi vào hố rác.)
tháng sáu ta.
trật lấc. đất. trời. 

4.
kỷ niệm cựa mình. nhói, buốt những gam màu.
đèn đường khô, vênh bóng tối.
gió, thống, thiết hành lang, cong.
thành phố lụa.
úp mặt nâu. 
những quán ăn chết tiệt!
bữa cơm muộn: bàn tay trong túi quần.
ngón trò chuyện.
ngón gọi núi.
ngón hỏi sông.
ngón chỉ rõ:
- niềm vui là, nước mắt.
ngón nhắc nhở:
- đừng quên:
biệt, ly là ngõ vào cửa khác.
tư. riêng!?!

5.
tháng sáu, không lý lịch.
tháng sáu, không tuổi, tên.
tháng sáu, không...tháng sáu.

6.
tráng lớp men ung thư cho nắng.
lá sâu ăn kẻ nhạc vách tường.
nốt-chân-chim, chiều. quá vãng.
mùa cúm trăng. 
đất trải dài thời-gian-khung-vải.
chúng ta cùng:
ký-hoạ-gió.
DU TỬ LÊ
June 26 09) 

 

thêm một bài thơ của tháng sáu:
từ những vòng trái đất quay. ngược.

khi những hòn than tình yêu tự bốc cháy,
kiếm tìm bản mệnh tàn, tro của chúng;
lúc buổi chiều ẩn nấp đâu đó,
trong nỗ lực rình rập sự trốn chạy của nắng.
và, những đám mây cong cớn
trút, bỏ nốt phần xiêm, áo lếch thếch,
cho bóng tối thu, dọn...
tôi đã cất tiếng gọi hạnh phúc / ân sủng của thượng đế
và, khổ đau / niềm vui (đáng nghi ngại) của địa ngục.
tôi đã gọi em. 
tiếng gọi, tôi: sớm bị phủ nhận.

khi những con đường (tôi đã đi qua,) xuống cấp,
không thể tự quay lui, 
thăm hỏi kỷ niệm chúng còn giữ được.
và, những cúi thấp mấy / mái hiên,
cũng không thể tìm lại chiếc bóng, một lần, của mình;
tôi cất tiếng gọi những mùi hương tấy sưng,
và, thương-yêu-mẩn-đỏ.
tôi đã gọi em.
những con vi trùng biệt ly
lây, lan nhanh hơn tốc độ ánh sáng.
 
khi nỗi nhớ xúc xiểm những vùng đau đớn, khuất,
buổi sáng chưa tự đem mình khỏi gối, chăn;
với nhiều giác-quan-mộng-mị còn nóng hổi hơi, hướm;
hậm hực đêm, kiếm tìm nỗi buồn bất cẩn,
rất nhiêu khê.
tôi cất tiếng gọi cô đơn.
đánh tráo nó bằng khật khùng hớn hở.
tôi đã gọi em.
ai đó, bảo:
“chỉ tình yêu mới cho không chúng ta mọi điều...
“còn đời sống vốn bắt ta phải trả giá cao- -
“luôn cả những gì không liên hệ...”

tôi hiểu ra (cách của mình):
-tôi có em:
từ những vòng trái đất quay. ngược.
DU TỬ LÊ
(3-08_6-2009.) 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 90272)
... Ở đây các nhà thơ đều phải bỏ tiền ra in thơ. Mà họ có giầu gì cho cam. Phải dành dụm từng đồng, bớt xén tiền ăn của cả nhà, có khi đến mấy năm mới in được tập thơ. Mà in rồi chỉ đem đi tặng cũng đủ hết hơi. Thì ra trên thế gian này, thơ văn sinh ra để làm vất vả cho con người...
08 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 110153)
Thiên nhiên vừa khe khẽ đặt xuống con như viên sỏi trắng tinh khôi trên bãi cát bình an ấm áp viên sỏi cười với ánh mặt trời
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 83860)
Hư cấu trên năm, bẩy mảnh đời cóp nhặt tạo ra những nhân vật của truyện ngắn này. Chúng không là những người bằng xương bằng thịt, tức có thật, hoặc tưởng là mình có thật, kể cả (và nhất là) nhân vật mang danh xưng Tôi trong truyện. Tôi, phần não phải, nơi điều hành tâm và tình, trong truyện này mâu thuẫn với phần não trái, nhân vật tên Th, mang chức năng sai khiến lý tính. Khi mâu thuẫn biện chứng - lý và tình - bế tắc, thực tại mang tính định mệnh, một loại tổng hợp mang nét ngẫu nhiên, có người cho đó chính là chữ Duyên trong Phật pháp. Tác giả nói quanh, xin lỗi bạn. Có lẽ bạn muốn xem hắn kể chuyện thế nào cho thành truyện, thời giờ đâu mà viển vông.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 89622)
Ở Trung Quốc, màu đỏ có thể được nhìn như màu trắng. Hoặc không màu? Khi mà tất thảy đều mang sắc đỏ, con người ta bị mù màu tạm thời. Nhìn cái gì cũng thấy xanh biếc. Trong veo. Chẳng biết vì sao trâu bò thường rất căm ghét màu đỏ? Trăn cũng vậy? Nó có thấy trong veo và xanh biếc? Không giống với môi trường mà nó đang sống? Phải liều chết tranh đấu với con người để tìm lại chỗ của mình? Đấu bò? Có lẽ vì thế Trung Quốc không thể chơi môn thể thao này? Nhưng mặc áo đỏ ở Trung Quốc? Chẳng làm ai bận tâm. Chỉ như quả ớt chín ném thêm vào hũ tương ớt.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 105197)
Sáng sớm qua sông hái bông điên điển Áo sẽ thơm mùi cỏ dại hoa đồng Khi đêm về lòng nhớ mênh mông Tâm xanh biếc cả khung trời cao rộng.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 106817)
Lần đầu tiên đến Hà Nội, hẳn bất kỳ ai, nhìn thấy điều gì cũng dễ dàng xúc động, cũng làm gợi nhớ đến những hình ảnh bàng bạc trong ký ức đã gặp gỡ ở tiểu thuyết, thơ ca... Nhưng với tôi, đáng nhớ hơn cả, đó là những cô thiếu nữ Hà Nội.
05 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 109050)
Đêm qua anh mơ thấy biển Sóng êm đềm liếm gót chân em Gió lao xao rụng nhành dương liễu Em nhặt vội vàng xõa mớ tóc xanh Giá như mặt trời đứng yên trên biển Chắc kịp buổi anh về.
26 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 111513)
Hãy ra chỗ Thúy Tân Định lấy chai Chivas về quán Đò Đưa trên đường Trịnh Công Sơn rửa bảng tên sơn còn ướt cụng ly nhau mừng con đường mới ngồi quanh bàn có Phạm văn Đỉnh Toulouse Đinh Cường Virginia, Bửu Ý Huế cả Đặng Tiến vừa mổ tim Lê Khắc Cầm, Ngụy Ngữ…Sài gòn
25 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 87516)
Trên trang văn hóa báo Le Monde hôm nay có bài giới thiệu về một cuộc triển lãm ảnh của phóng viên ảnh chiến trường người Pháp Henri Huet về cuộc chiến tranh Việt Nam với Mỹ qua bài viết: "Chiến tranh Việt Nam : Những hình ảnh, bạn hữu và cái chết".
24 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 80290)
C húng tôi hãy còn rất trẻ. Tuổi trẻ không trông thấy trên khuôn mặt, trong đôi mắt, nhưng ở những giấc mơ không bao giờ tắt. Tết Giáp Tuất. Tôi về sống ngôi nhà của Quý, phía nam phần lục địa. Trái đất xoay như thỏi đá cứng, những cạnh gai góc cắt vào chốn vô hình. Mỗi trưa, tôi với Quý và Chiến - cũng một người bạn ở nhờ - bầy những tiệc rượu đón bắt những vô hình mà cả ba đều linh cảm rất rõ, theo sóng của cây rừng tràn đến tận thềm. Cả một triền núi lươn lướt tắp đến bàn rượu. Cơ ngơi của Quý to lớn sừng sững.