Huỳnh Liễu Ngạn
BUỒN VUI NHƯ GIÓ TRÊN CÂY
anh về thành phố trời mưa
ngỡ như lạ một dáng xưa cung đình
anh về thành phố gập ghềnh
không còn thấy đám lục bình trôi sông
những chiều gió xuống mênh mông
vịt kêu nước lớn bằng đồng lội sang
rẻ ngang phía ở đầu làng
thấy em và thấy trăng ngàn chung đôi
thấy em muốn gởi vài lời
để chia sẻ mấy vạn đời đã quên
anh về đi xuống đi lên
tìm cây khế ngọt khắc tên thuở nào
để rồi như gió ngược rào
với tay đụng giọt mưa rào ngày xưa
để rồi ăn bữa cơm trưa
với khoai sắn độn chưa bưa nhọc nhằn
anh về thành phố chức năng
qua cầu vượt biển che khăn dòm trời
nhớ hồi đâu khoảng tám mươi
năm anh bỏ xứ trốn bươi theo dòng
sông rồi ra tới biến đông
trôi theo con sóng long đong bão bùng
thế mà cũng thấu hồng kông
ở trại tị nạn lông bông đợi chờ
rồi qua mỹ chỉ làm thơ
thương cha nhớ mẹ bơ vơ xứ người
thèm cơm chan nước mắm tươi
dầm vô trái ớt xanh rười rượi cay
dòng đời ngựa chạy tên bay
buồn vui như gió trên cây thổi về
những ngày tuyết trắng lê thê
đi đâu cũng thấy lạnh tê tái người
vài cô bản địa xinh tươi
mắt xanh như có nụ cười không tên
nỗi buồn cứ thế nhân lên
ngày qua tháng lại nhớ quên đến già
bây giờ rụng tóc nhăn da
tới lui cũng chỉ có ta với người
có ta với một bầu trời
vẫn chung thủy giũa cõi đời đảo điên
anh về thành phố gọi tên
một vùng ký ức thôi miên anh về.
10.12.2025
VỚI NGƯỜI ANH THƯƠNG
anh còn nằm mộng với trăng
với con sông cạn chia ngăn quê mình
thuở em tóc xỏa sân đình
ngô đồng rụng lá nghiêng tình anh trêu
anh còn nằm với cô liêu
bên con đò bỏ bến xiêu đợi người
hai sông chỉ một nhánh đời
anh còn nằm mộng với trời anh thương
hẹn hò thì đã mười phương
lúc mưa lúc nắng vô thường hợp tan
có khi đứng ở cuối ngàn
chờ em qua chợ khăn choàng áo bay
anh nằm anh nhớ đôi tay
đôi vai em nặng mây bay trên đầu
bên kia là cánh rừng sâu
gặp em thì phải bắt cầu mà qua
bên kia có xóm có nhà
có em bước xuống vườn cà bỏ hoang
tầm xuân xanh biếc nở vàng
như con cá lội mơ màng cắn câu
anh đi tới lúc bạc đầu
sao em vẫn giấu nỗi sầu làm chi
có khi anh nói bởi vì
bởi em như cõi từ bi anh tìm
nhưng thôi nhịp của con tim
lúc nhanh lúc chậm lúc chìm thật sâu
anh nằm mơ thuở trăng đầu
mơ thêm vạn đại muôn màu trần gian
rồi thôi anh trở về làng
tìm em với áo lụa vàng ngày xưa
tìm em đi sớm về trưa
gặp mưa nên quẩy gót đưa anh về
đến giờ đã mấy mươi quê
mà quên không nỗi lời thề dây dưa
anh về tìm chiếc lượt sưa
chải tóc em rụng cù cưa đến giờ.
11.12.2025
HUỲNH LIỄU NGẠN
- Từ khóa :
- Huỳnh Liễu Ngạn

