- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

NÓI VỚI MÙA XUÂN

27 Tháng Giêng 20253:02 SA(Xem: 11389)
Photo- NgoLe
Photo by NGOLE

NÓI VỚI MÙA XUÂN
✍️ Thái Thanh


"Thời gian tựa bóng chim câu.
Nó đi đi mãi không chờ đợi ai..."

Bây giờ là những ngày cuối cùng của năm.
Tôi chuẩn bị đón năm mới tại Sài Gòn thành phố mới của con và cháu Ngoại.



Cũng đã 6 năm rồi tôi đến và ở tại nơi này khi tuổi đã vào thu chiều.

Tôi bắt đầu yêu dòng sông lặng chảy dịu dàng bên dưới kia quanh khung nhà tôi ở, thay vì cứ mãi bâng khuâng mà nhớ biển quê xa.
Yêu cỏ cây, yêu cả tiếng chim ríu rít chuyền cành vào mỗi sớm. Yêu vạt nắng dìu dịu cuối năm mang âm hưởng mùa xuân đang và đã trở về. Yêu thành phố mới rộn ràng sắc xuân ở nơi chốn này.

Ngày xưa tôi đã từng nghĩ là sẽ không thể quên được những thương yêu giận ghét hơn nửa đời ở nơi chốn cũ, nơi mẹ sinh ra và mình khôn lớn đến trưởng thành.

Nhưng đến tuổi về chiều tôi lại dần quên tất cả.

Tự nhiên của đất trời khiến tôi học được cách chấp nhận, buông tay cái cũ để vui sống cùng cái mới bên đời còn lại.

Tôi đã khác xưa rồi. Cái cảm nhận đầu tiên là tôi không còn xốc vác, khỏe mạnh minh mẩn như xưa nữa. Huyết áp trung bình 120/60 có lúc lại nhảy lên 170/85 và cuối năm nó tuột xuống còn 100/50 bác sĩ dặn phải dùng thuốc đều đặn. Đôi mắt ngày xưa tôi từng được người khen là đôi mắt sáng ngời, bây giờ nhìn lên bầu trời có lúc tôi đã thấy những đốm ruồi đen mờ ảo chập chờn. Khi đọc sách, lúc nào tôi cũng phải dùng kính tuổi mới đọc được, chứ không lại tựa y như người mù không thấy gì nữa cả.

Tôi đã thấy mình sống đủ cả một kiếp người nhưng chưa làm đủ những gì đau đáu trong lòng cần phải làm.

Tôi muốn được về lại chính căn nhà của mình. chứ không ở nhà con gái nữa. Tôi muốn có không gian yên tĩnh của riêng mình. Muốn sớm hôm thắp hương quỳ lạy thờ cúng bàn thờ. Muốn ngày tết con cháu về nhà mình sum vầy ăn tết.
Muốn đau ốm cho đến lúc lìa trần ngay tại nhà mình để khỏi phiền con cháu.
Muốn dặn dò: Mai sau nếu mẹ không còn. Hãy đốt xác thân mẹ thành tro bụi mang hết về với biển. Nếu không thể được thì hãy cho mẹ về với đất, mang vào rừng bón cho cây xanh cho cát bụi muôn trùng.

Còn một điều khi tôi còn rất trẻ còn khỏe, tôi muốn thực hiện nhưng chưa làm được. Đó là tôi muốn hiến tặng thân xác này khi tôi còn có thể. Tôi sẽ rất an lòng rất sung sướng khi có thể cho được những gì mà tôi có thể đem cho. Bây giờ già mất rồi liệu còn có thể.

Vào Sài Gòn bỏ buôn bỏ bán. Tôi không còn làm những việc nhỏ nhặt cho tha nhân là giúp đỡ những người nghèo bất hạnh như ngày xưa ngồi buôn bán ở chợ Qui Nhơn vì những lý do đơn giản nhất.
Thế giới của tôi chỉ còn rong ruổi cùng người trên facebook mà thôi.


Tết đến rồi tôi thêm lên tuổi nữa. Nhìn ngắm cuộc đời trong tâm thái an nhiên.
Tôi đã vào cái tuổi tiễn đưa. Đưa những người thương ghét trong đời về với cát bụi muôn trùng không trở lại.
Tôi chẳng còn muốn nhớ nhung buồn rầu thương tiếc mãi, chỉ muốn buông lại hết để mà quên.
Tôi muốn được bình an bên con và cháu trong phần đời còn lại.
Và muốn được đón nhận cái mới trong đời mình có được dẫu chỉ là duyên muộn mà thôi.

Tết ở nơi này tôi cũng sẽ về chùa lễ Phật như hồi xưa còn ở quê xa. Chỉ tiếc là không còn viếng mộ ba má ông bà mỗi năm như ngày xưa cũ. Thôi thì xin gởi nén tâm hương hướng về nơi chốn ấy với muôn vàn nhớ thương.



Tôi viết những dòng này vào ngày cuối của năm.
Xuân về rồi, xuân vẫn reo vui trên từng cành cây ngọn cỏ và cả trong lòng người.
Thương chúc tất cả anh chị em ruột thịt trong nhà, đến các con các cháu, đến bạn bè thân hữu xa gần đến tất cả bạn bè lớn nhỏ trên facebook, một năm mới ạn lành, vạn sự như ý và như ý vạn sự. Gởi đến những người tôi thương và người đã thương tôi được nhiều thật nhiều may mắn bình an và hạnh phúc. Dù rằng tôi và Người chưa từng được gặp nhau ngoài đời mà chỉ gặp trên mạng ảo nhưng tình cảm này phát xuất lại là từ chính con người thật.
Xin chân thành tạ ơn tất cả.

Thái Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Tư 20244:07 CH(Xem: 22376)
On the evening of December 21, 1946, the Bach Mai radio resumed its operations somewhere in the province of Ha Dong after a day of silence. One of its broadcasts was Ho Chi Minh’s appeal to the Viets for a war of resistance. He reportedly said: The gang of French colonialists is aiming to reconquer our country. The hour is grave. Let us stand up and unify ourselves, regardless of ideologies, ethnicities [or] religions. You should fight by all means at your disposal. You have to fight with your guns, your pickaxes, your shovels [or] your sticks. You have to save the independence and territorial integrity of our country. The final victory will be ours. Long live independent and indivisible Viet Nam. Long live democracy.
26 Tháng Mười Một 202511:38 CH(Xem: 1084)
Quê nhà cơn lũ / Em tôi/ Mẹ ôm con lạy giữa đồi mưa bay / Con sông cuộn xác / Cha gầy / Những đồi đất chảy / Đã dày nỗi oan
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 817)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 913)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.
26 Tháng Mười Một 202510:53 CH(Xem: 1060)
nhà anh ở có một cây ổi ngọt / gần hết năm trái trỉu nặng thấy thương / con sóc nhảy lên cao rồi nhảy xuống / chạy tung tăng khắp đám cỏ quanh vườn
20 Tháng Mười Một 20251:10 SA(Xem: 1183)
Ngô Thế Vinh’s Anthology II - Portraits of Literature, Art, and Culture is a masterful act of reclamation, a radiant arras woven from the lives and legacies of eighteenliterary, artistic, and cultural figures who defined South Vietnam’s vibrant intellectual scene before the cataclysm of April 30, 1975. This collection is not merely a gallery of portraits but a resolute stand against oblivion, preserving the humane, dynamic, and innovative spirit of the Republic of Vietnam (RVN). With a physician’s precision and an exile’s longing, Vinh crafts a narrative that resurrects a cultural heritage nearly erased by decades of suppression, offering readers a window into an era that was as fleeting as it was profound.
18 Tháng Mười Một 20257:53 CH(Xem: 1376)
Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?"
18 Tháng Mười Một 20257:28 CH(Xem: 1343)
Khi qua Mỹ định cư,tôi liên lạc ngay với Trần Hoài Thư (cuối năm 2005). Mãi đến 12 năm sau (2017) khi về hưu, tôi mới có dịp liên lạc với nhà văn Lê Thị Huệ và nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Vy Khanh. Những người nầy đã khuyến khích tôi cầm bút trở lại.
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 1507)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 1584)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…