- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,533,966

THƠ CÓ NGÀY ĐI LẠC

09 Tháng Giêng 20198:38 CH(Xem: 8355)


NGUYEN THI KIM LAN -2018R
Nhà thơ Nguyễn Thi Kim Lan - 2018

GẶP NGƯỜI TRONG MỘNG ANH

 

Đưa tay em nắm bàn tay
Người yêu anh đã bao ngày dấu yêu
Lối xưa dù đã xanh rêu
Vẫn phong hương của những chiều anh mong


Bụi cúc tần khúc ngõ cong
Làn mưa bay với triền sông hôm nào
Gió mưa, biển động, sóng gào
Mỏng manh tình biếc ném vào nát tan


Xa người anh mới gặp em
Thơ xưa hong nắng bên thềm gửi trao
Khóc người trong giấc chiêm bao 
Thơ mang đau lạ thấm vào vui quen


Cầm tay người thuở chưa em
Đong đầy không chỉ tình riêng chúng mình.

 

 

Nguyễn Thị Kim Lan

Tháng 1.2019

 


BÀI THƠ VĂN XUÔI CUỐI

( Kính viết về K.T.)

 

 

Anh là hoạ sĩ, là nhà thơ, là nhà viết truyện. Anh lội đến miền nghệ thuật 
từ bùn máu chiến tranh. 
Thay vì học xướng âm học vẽ, như bao chúng ta, anh học bắn súng và học thù hằn. 
Không ai ra khỏi được bầu trời này. Ngay đến Chúa cũng treo mình trên đinh ác, đổ máu ròng trên những điều răn .

 

Anh đi khỏi trận chiến như ta nhưng rẽ về ngả khác. Anh học tẩy trần bằng thơ bằng nhạc, lam lũ bần hàn đi qua mang vác, kiềm toả căm thù đổi bằng bao dung. Mất mát thanh xuân hoá thành gấp gáp.

 

Rồi như đá vào ngày êm mát, bỗng mồ hôi thác lũ trùng trùng. Anh đổ bệnh trên xe về miền chết. Bất kể vân yêu cứ mướt mát xanh. Không thể pha màu không thể vẽ tranh. Không chạy ù vào sân vung rìu chém đá, ở bệnh viện đêm ngày mệt lả.


Anh viết bài thơ trên nỗi long lanh.
Nào có thể mang đi xa mãi, dẫu bạc
vàng dẫu mái tóc xanh. Đem hết cả nhựa con tim ròng chảy, anh vẽ yêu tràn nên bức anh!

 

Tôi đến sau nhặt lên trang sách. Hứng câu thơ sương giọt đầu cành. Biết là tấc lòng anh bỏ lại. Tối bón hồn mình yêu tiếp anh!

 

 

Nguyễn Thị Kim Lan

Tháng giêng 2019

 

NGÀY ĐI VẮNG

 

 

Chẳng có quyền gì hôm nay em được nghĩ đến mình 
Hôm qua tưởng niệm ở Việt Nam và Campuchia
Bao nhiêu người chết không 

còn tìm được cốt 
Tác giả Khúc hát sông quê đã ra đi sau những ngày ốm mệt
Dù ông khiến ta thao thiết 

mỗi hạt vừng 
Dù đã vỗ dạt dào ta bé dại lớn khôn 
Khi về đến ngực đời mà úp mặt
Phận mọn một con người 
Cái đa đoan của cả lớp người 
Đôi má heo hon của thơ ca tháp ngà hay tục luỵ.


Vào một ngày ủ ê như thế
Bỗng liêu xiêu trắng muốt bóng cò 
Bóng cò lặn lội
Không dành yêu em, anh không có tội 
Em ngược đò đầy em phải đa đoan
Mẹ cha xác xơ lội suối băng ngàn 
đem về nuôi con miếng bùi miếng đắng
Tổ quốc trẻ thơ có ngày đi lạc 
Yêu mà quặn nỗi mồ côi.

 

Anh không yêu em cứ thắm thiết

yêu người
Không thuộc về anh, em tìm ra bể 
Nhớ mẹ nhớ cha tím vườn hoa khế 
Đất nước máu ròng chung thuỷ mà 

ôm

 

Cây hồng xanh cứ thế mà thơm
Xanh cứ thể vì người mà kéo mật
Em vẫn lại vì anh mà vui hát 
Mưa soi trời đâu kể lẽ thiệt hơn


Nguyễn Thị Kim Lan

 

 

MI THỨ MÙA KHÔNG

 

Anh đến vào đêm giao thừa
Những giọt mưa rơi như phím đàn mê mải
Ngón lỡ chạm tay xoá mùa đông năm ngoái 
Có mùa nay không còn đang rối bời.

 

Em nhớ tiếng rơi nụ cười 
Đâu va vào mùi cà phê tàn đêm cổ tích
Em ở bên tường mưa run vì rét
Biết anh đang viết câu thơ hong ấm ngón mùa.

 

Quá nhiều tháng năm anh không biết em chờ 
Sao anh nghe giọt trong veo 

trên mái 
Sao cúi lượm tiếng đêm thơ dại 
Tiếng rơi bay lên bay lên.

 

Hai hôm nay trời đỡ lạnh hơn 
Nhưng lạ thay thà rằng cứ lạnh 
Tiếng mưa tan đi đâu đi đâu 
Những trang sách giở ra mấy mươi lần gấp lại.

 

Tên anh trên màn hình điện thoại 
Điện thoại nóng đến kiệt pin 
Cuộc tránh đi dùng dằng thành bại 
Rồi như kinh điển kiếm tìm.

 

Thật ra những được mất vô lường 
Thơm đến nỗi loài hoa không có thực 
Em thích nhớ chiều xưa anh thao thức 
Trao em bài mi thứ của mùa không.

Nguyễn Thị Kim Lan

 

 

 

 

NÀY EM, YÊU EM

( Tặng Lyna Tran, Thi Dung , Dung Văn yêu dấu)

 

 

Thì em hãy cứ quên anh nhé
Quên cuộc tình phai trong nắng ong
Cứ quên mùa cũ làn hương héo 
Cứ gửi buồn đau anh thức trông.

 

Thì em hãy cứ tin đi nhé
Tin những ngày sương ta đã trong
Tin con tim vỡ từng xanh mướt
Tin phiến đi trầm trên bước mong.

 

Thì em hãy cứ vui lên nhé
Đến uống tình anh vươn lá xanh
Hãy vin mùa ngọt anh dâng trái
Để khép mi hoen giấc mộng thanh!

 

Nguyễn Thị Kim Lan

 


BÙA YÊU

 (Tặng Ban Mai, Bảo Đan và các Thanh Xuân)

 

Này anh 
Hãy hứa cùng em
Nghe em xong lòng không bối rối
Nghe em xong đừng tin em vội
Nghe em xong nhớ bỏ đi ngay.

 

Nhắm mắt nào 
Em sẽ nói đây
Lời đầu tiên bằng non sắc lá
Anh hé mắt thì anh hư quá
Hồn không xanh em sẽ buồn anh.

 

Lời tiếp theo 
Nói qua âm thanh 
Hai tay nhớ bưng tai anh nhé 
Anh nghe không nụ mưa đang hé
Trên mấy tầng u uất bão giông.

 

Em lặng im rồi anh có biết không
Điều muốn nói em gõ vào mơ khát 
Bài ca đêm nồng nàn sóng biếc 
Viết xong rồi 
Em xoá hết
Bằng không!

 

Nguyễn Thị Kim Lan

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
10 Tháng Giêng 201910:44 SA
Khách
Tuyệt vời lắm em!
10 Tháng Giêng 20198:35 SA
Khách
Thơ cô Lan viết về tình yêu có cái mãnh liệt, trong trẻo của tuổi thanh xuân; có chút da diết, khắc khoải của nỗi cô đơn đi tìm sự đồng điệu; có sự đau đáu, day dứt trước nhân tình thế thái của một trái tim nhân hậu, bao dung. Đọc thơ cô, ở bất kì bài nào cũng có câu thơ, hình ảnh, chữ khiến ta bị ám ảnh khó quên!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Tám 202012:15 SA(Xem: 3775)
Giai đoạn ngắn ngủi từ ngày 9-10/3/1945, khi Nhật chấm dứt chính quyền Bảo hộ Pháp tại Đông Dương bằng chiến dịch Meigo, tới ngày 21/8/1945, khi guồng máy quân sự Nhật bị sụp đổ là một trong những thời kỳ quan trọng trong lịch sử cận đại. Trong giai đoạn này, hai chính phủ “độc lập” ra đời, chấm dứt hơn tám mươi năm Pháp xâm chiếm, và kích động một cuộc cách mạng xã hội mà đặc điểm là hiện tượng Việt-Nam-Hóa [Vietnamization] tất cả các cấu trúc xã hội. (1)
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 10800)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
20 Tháng Tư 20216:03 CH(Xem: 38)
Mỗi buổi sáng, tôi chạy xe trên cánh rừng. Bây giờ là những ngày mùa đông, âm 16 độ F miền Đông Bắc. Bầu trời luôn sắp đặt nhiều mảng bố cục xám kết nối lộn nhảy chung quanh tôi. Tôi vẽ lên mặt kính những ý tưởng thô kệch. ngón tay với gắp từng mạch chữ đang ứa nhựa. Chúng là chất đạm cho một bữa điểm tâm dã chiến.
20 Tháng Tư 20215:10 CH(Xem: 37)
Mỗi lần nghĩ đến chiến tranh, giải phóng đất nước, cách mạng dân tộc, tự do nhân quyền, xuống đường biểu tình... đầu óc tôi lơ mơ liên tưởng đến vụ Thiên An Môn năm nào. Hình ảnh người đàn ông hiên ngang tiến ra giang rộng hai tay đòi hỏi tự do, chận đứng xe tăng, chống lại quyền lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản Trung Quốc. Hình ảnh anh hùng, xem cái chết tựa lông hồng, với lòng đầy thách thức, đòi hỏi tự do dân chủ nhân quyền cho xứ sở. Hình ảnh đó đã đánh mạnh vào tâm não toàn thể người dân trên toàn thế giới. Riêng tôi, vẫn âm thầm nghĩ tới người lính lái chiếc xe tăng khổng lồ đầy răng sắt. Hẳn ông phải là một người rất đỗi từ bi, nhân hậu? Thương người như thể thương thân. Ông từ chối giet người, dù trong tay nắm toàn quyền nghiền nát người đàn ông hiên ngang hùng dũng kia. Hành động nghiền nát đó, sẽ được coi như một chiến công hiển hách đối với đảng và nhà nước.
20 Tháng Tư 20214:59 CH(Xem: 79)
Tháng tư năm ấy, sao tôi không mấy lao đao về cái chết tự tử của một người chị họ chưa đầy hai mươi tuổi. Năm ấy, một chín bảy lăm, nghe mạ tôi nói chị bị cào nát mặt hoa và ăn đòn phù mỏ chỉ vì lỡ tranh giành một miếng nước ngọt trên chuyến tàu tản cư từ Đà Nẵng vào Nha Trang. Liệu như thế đủ để chị chán sống hay còn vài lý do thầm kín khác mà tôi không đoán được. Ồ phải rồi, nghe kể mẹ chị ấy là mợ tôi ngồi đâu cũng thở dài rất thảm, lâu lâu tuồng như muốn nuốt ực những giọt nước mắt dội ngược vào lòng và lâu lâu thì lại trào ra trăm lời nguyền rủa về những xui xẻo không tránh được, ví dụ nỗi đau rát rực rỡ của mấy bợm máu kinh nguyệt thời con gái chị tôi đã phọc lai láng trên đít quần suốt những ngày chạy giặc thiếu nước và máu ôi thôi là máu của những xác người vô thừa nhận trên con đường lánh nạn.
20 Tháng Tư 20214:23 CH(Xem: 52)
Tôi đã thay đổi vì biến cố tháng Tư Bảy Lăm, nhưng cũng có thể tôi đã mất thiên đường từ trước khi ra đời. Đó là câu hỏi mà tôi ngẫm nghĩ gần đây. Năm nay tôi 43 tuổi, mặc dù tôi nhuộm tóc và vẫn thích người ngoài khen tôi trẻ, tôi hiểu mình nhiều hơn, và cũng chân thật với mình nhiều hơn lúc còn trong tuổi niên thiếu. Trên nhiều phương diện, có thể tôi cũng đầy đủ hơn ngày xưa. Nhưng tất cả những câu chuyện mà tôi hay kể với bạn bè để biểu lộ tâm trạng “cá ra khỏi nước” mà tôi vẫn cảm thấy đeo đuổi mình thường trực, đều bắt nguồn từ trước biến cố Bảy Lăm.
20 Tháng Tư 20214:18 CH(Xem: 43)
Tháng 4, 1975, tôi 11 tuổi. Lúc đó tôi sống với cha, em trai và bà nội ở ngang chợ An Đông, Sài Gòn. Mẹ tôi ly dị cha tôi trước đó 2 năm để lấy người tình. Người tình của mẹ tôi làm tài xế cho cha tôi khi hai người còn là cảnh sát. Ông này trẻ, cao, vạm vỡ và đẹp trai hơn cha tôi. Ông cũng galăng, nhỏ nhẹ hơn cha tôi. Có lẽ ông cũng dai và dẻo hơn cha tôi. Vô tư mà chấm, có lẽ hai người xứng đôi. Ai cũng khen mẹ tôi đẹp, nhưng tôi không thấy mẹ tôi đẹp tí nào. Sau này, khi cãi lộn với chồng mới, bà bị bạt tai nên vung lời, “Đồ tài xế!”
17 Tháng Tư 202112:36 SA(Xem: 427)
Trong cuốn tiểu thuyết tư liệu lịch sử Những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, của Trần Mai Hạnh (đăng nhiều kỳ trên tuần báo Văn Nghệ từ số 12 ra ngày 18.3.2000), tác giả tưởng tượng ra cuộc đối thoại như sau giữa Trung tướng Ngô Quang Trưởng Tư lệnh Quân đoàn 1 và viên Tổng lãnh sự Mỹ tại Đà nẵng: “An Phran-xít xộc vào giữa lúc Trưởng đang hối thúc đám tay chân thân tín tiêu hủy tài liệu. Thấy An Phran-xít, Trưởng không trịnh trọng bước tới bắt tay như mọi khi mà chỉ cất tiếng chào: - Xin chào Ngài Tổng lãnh sự! Tôi tưởng Ngài đã ra đi. - Sân bay hỗn loạn. Không một máy bay nào lên xuống được. Người của tôi đi chưa hết. Không một ai giúp tôi. Tôi phải can thiệp và tụi lính của ngài đã xông vào hành hung tôi.
16 Tháng Tư 202110:26 CH(Xem: 356)
Vô cùng tiếc thương người bạn thời trung học / Ông NGUYỄN NHƯ HÂN / Sinh năm 1956. Quê quán: Hòa Hiệp Bắc- Liên Chiểu- Đà Nẵng /Đã từ trần vào ngày 13 tháng 4 năm 2021 / Hưởng thọ 66 tuổi Lễ an táng được cử hành vào ngày 18 tháng 4 năm 2021 tại Đà Nẵng Việt Nam
15 Tháng Tư 202112:27 SA(Xem: 325)
Chiếc xe gài số lui ra khỏi sân nhà, ngang mấy hàng lan Hoa Hậu và gốc nhãn đang đậu trái nhỏ li ti, thành chùm. Tôi hỏi: Xe nhà mình lúc đó là xe gì? Ba nói Con không nhớ sao? Tôi gấp lại dãi khăn tang trắng. Hôm mãn tang Ba, ở chùa về, tôi đã định đốt dãi khăn trong lò sưỡi. Tháng này trời Cali chưa chiều đã nhá nhem. Tôi để cuộn khăn trở lại bàn nhỏ cạnh đầu giường. Ba không còn ngồi trên ghế gần cửa ra vào. Trong phòng còn có mình tôi.