- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,660,012

HƯƠNG BÔNG BƯỞI

17 Tháng Mười Hai 20185:14 CH(Xem: 9684)

HUONG BONG BUOI

MUỐI SẼ TAN

 

Muối sẽ tan và tóc sẽ bạc

Này em nhan sắc sẽ phai tàn

Chớp mắt xem đi lòng sẽ khác

Cây lá nhìn nhau rụng bạt ngàn.


Tình ta như thể là sương cỏ

Bỗng chốc rơi vèo không tiếc thương

Thân vẫn là thân vô xứ

Nắm đất sinh sôi đến dị thường.


Ta vẫn ngồi đây đong cát bụi

Buồn vui thưa thớt tiếng dương cầm

Ta vẫn ngồi đây bên chân núi

Thì thầm kể lể chuyện ngàn năm.


Có phải mùa xuân hay mùa hạ

Đã về gõ cửa một đêm mưa

Chứng tâm con nước tràn vô ngã

Vạn pháp lung linh nghĩa thượng thừa.


Ta về phơi áo trăng mười sáu

Vỗ sóng nghe rền cả núi sông

Thả chiếc bè không trôi vô đạo

Tự tại ngồi xem nước lớn ròng.



Lý Thừa Nghiệp

 

 

SẮC TÂM

 

Tràng giang tiếng bấc tiếng chì

Trăm năm gió mái thầm thì nắng mưa

Cầm bằng bèo bọt đẩy đưa

Phận đời muối mặn nhặt thưa lưới trời

Sợi tằm sợi tóc sợi tơ

Cháy lên, tấc dạ ngời ngời sắc tâm.

 

Lý Thừa Nghiệp

 

 

 

HƯƠNG BÔNG BƯỞI

 

Cứ nhồi máu, cứ điên đảo

Thuyền cứ trôi lạ bến xa bờ

Lớp lớp vòng quanh con mắt bão

Con người cứ thế, cứ lô nhô.


Cứ nhỏ xuống lung linh từng giọt

Giọt mặn nồng và giọt chua cay

Chút ấm áp đã vù bay phiêu bạt

Sao ngồi đây tự trói tự lưu đày.


Về đây em, hẹn chiều lên thắp lửa

Bên hiên trời biển trắng mù sương

Khép cánh cửa và hẹn thêm dăm bữa

Mình lên đồi đón gió thanh lương.


Gió sẽ thổi vô biên vô xứ

Đường chim bay in dấu phương nào

Thì cứ thả dập dìu hương bông bưởi

Trôi lan tràn, thơm tận những đời sau.


Lý Thừa Nghiệp

 

 

NGỌN NÚI

 

Bỏ bùa ngọn núi đang lên

Là tâm cảnh đó, là đền miếu xưa

Lật trang sách, gió đương lùa

Rừng thiêng lau sậy đương mùa trổ bông

Thấy gì, em thấy gì không

Lũ ong say mật, đánh vòng ngửa nghiêng.

 

Lý Thừa Nghiệp

 

 

GIÓ BÊN SÔNG

 

Nhớ gì ngọn gió bên sông

Lòng tôi lau sậy trổ bông tình cờ

Lá rơm xếp một chổ ngồi

Chờ nghe vạn tướng qua bờ bên kia

Cuốn lên đất đá bề bề

Chừng như lũ sáo đã về đêm qua.

 

Lý Thừa Nghiệp

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Mười Một 202110:17 CH(Xem: 1271)
CUỘC CÁCH MẠNG 1/11/1963 / Vũ Ngự Chiêu / Trích: Ngô Đình Nhu, Chết Khó Nhắm Mắt
26 Tháng Mười Một 20198:59 CH(Xem: 7113)
Những tác phẩm do TẠP CHÍ HỢP-LƯU xuất bản:Hiện có bán qua hệ thống Amazon phát hành toàn cầu. Và SÁCH MỚI CỦA NXB TẠP CHÍ HỢP-LƯU 11-2019 Hiện có bán qua hệ thống phát hành LuLu.com.
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 14409)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 31950)
Với đại đa số người Việt đương thời, chẳng có gì quí hơn một cuộc sống no đủ, yên lành. Luật sinh tồn là khuôn thước có hàng ngàn năm lịch sử. Giấc mộng độc lập, tự chủ người Việt nào chẳng thầm mơ ước. Nhưng những người có viễn kiến không thể không nhìn về giai đoạn hậu-thuộc-địa. Một nước “độc lập” trên giấy tờ, truyền đơn, khẩu hiệu—nhưng thực chất độc tài, chuyên chế, nghèo khổ, lạc hậu, người cầm quyền trở thành những kẻ cướp ngày, công khai có vũ khí và được “luật pháp” bảo vệ—chưa hẳn đã đáng mong ước, trông đợi hơn một chế độ lệ thuộc ngoại nhân. Đó là chưa nói đến hiểm họa đời kiếp từ phương Bắc.
14 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 82680)
T rong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 21268)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
08 Tháng Mười Hai 202110:17 CH(Xem: 66)
Chúng tôi xin được lấy tên thiên tiểu luận đặc sắc Một cuốn kinh về tình thương [12, tr.139] của nhà văn Lưu Trọng Lư làm nhân lõi cho nội dung bài viết này. Người viết vốn được mệnh danh là “nhà văn của tình thương” từ đầu những năm 30 của thế kỷ trước đã “chiêu tuyết” cho nhân vật từng bị phán xét là “đĩ đứng đầu” bằng những lời nồng nhiệt, đặc biệt nhận định Thúy Kiều là “kẻ có một mối từ tâm lớn” [13, tr.1690]. Và suốt từ khi Truyện Kiều ra đời đến nay, tình thương hay “mối từ tâm lớn” toát ra từ kiệt tác này cùng những giá trị nội dung tư tưởng nhiều mặt của nó đã/ đang được bàn luận sôi nổi, với nhiều lý thuyết cũ - mới chắc không bao giờ chấm dứt…
08 Tháng Mười Hai 20219:36 CH(Xem: 50)
Vũ trụ này đâu chỉ có em / nên chi trăng vẫn rớt bên thềm / và gió vẫn nằm trên bậu cửa / hoa vẫn muộn thầm. đêm, rất đêm
08 Tháng Mười Hai 20219:20 CH(Xem: 71)
Tôi vừa gặp một người có ít nhiều liên quan đến quãng đời xưa cũ, xa lăng lắc của mình. Đang đứng tần ngần nhìn các cây thông Giáng Sinh bằng nhựa đủ kiểu, đủ cỡ bày trong một cửa tiệm, chưa biết lựa cây nào thì tôi nghe có tiếng người hỏi từ phía sau: – Xin lỗi, cậu là cậu Việt, phải không? Tôi hơi giật mình, quay lại, thấy một người đàn ông đứng tuổi mà trước đây tôi chưa bao giờ gặp. – Dạ phải. —Tôi e dè đáp. – Tôi hơi đường đột, cậu bỏ qua cho. —Người đàn ông nói tiếp— Tôi là Nhơn, em của ông Quới, trung sĩ Quới ngày trước làm chung chỗ với ông thân của cậu.
08 Tháng Mười Hai 20219:13 CH(Xem: 47)
một ngày nắng qua vườn em hái lá / trên cành cây hoa trái rụng hà phương / màu da trắng đã dầm mưa dãi nắng / cho tay anh về trải chiếu lót giường