- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,162,013

AI NGOÀI CỬA SỔ

05 Tháng Chín 20189:59 CH(Xem: 837)


Hoi An-2003
Hội An - tranh Nguyên Khai


AI NGOÀI CỬA SỔ

 

Lưng chừng cao độ nào đấy trong đời
không dám nhìn ra ngoài
có người đã rơi, nàng nói

 

Phải nai nịt cẩn thận
vì ta treo thân lau kính tầng cao thời đại
ánh mắt trông phía đoàn tụ
mùa xuân

 

Những trinh nữ trắng rời bỏ thành phố theo người
cánh chim đã mang đi rất xa
bao đỉnh núi, vực sâu
sánh bước cùng gã trai thô kệch lắm tiền

 

Đeo bên mình trời cao đất rộng
sống chết không còn là những gợn sóng
trong lòng phố mãi ồn ào chen chút…

Nguyễn Đăng Khương

 

RƠI VÔ VỌNG

 

Gởi đính kèm niềm đam mê 
người trả sự im lặng
dấu răng buốt nhức hợp thư số phận

 

Bế tắc với ung nhọt chế độ

bất tài vô dụng
bọn trẻ chửi và rủa
tưới tung quanh tàn
bão rớt không ngăn cản ai

 

thủ đô trên đường rơi
nơi chạm là vô vọng
chỉ vậy thôi
trái đất cũng lăn về phương ấy…

Nguyễn Đăng Khương

 

TƯỢNG

 

Thời háo hức mê say ư
con tim đui mù không bao giờ được dùng súng
ngắm vào cái quá khứ ngọt lịm

 

Trong phòng việc bừa bộn 
mèo bị thiến cất tiếng hỏi ai ngồi đấy
gọi gì tôi ngang qua không thấu tỏ

Đây u ám đất trời hay lòng người
cái bức bối dựng tượng vàng ròng
cho mắt lão đầu sỏ

 

Trái đất quả trứng đẻ rớt
lấm láp máu me dần khô
bàn tay quê hương buồn đau nhoi nhói

 

Bao kỳ vọng bị băm nát
sụp lỡ ai cứu vãn
lúc này
mê say háo hức vào mùa?

 
Nguyễn Đăng Khương


ĐIỀU KHÔNG TRÔNG NGÓNG

 

Sợi dây duyên nợ ba sinh đứt lìa nhưng nàng nhan sắc
thông minh hơn người thường
không phân biệt

ngoại hình, nội tâm
muốn tận tường nhờ ai theo đuổi

 

Giống chuyến đi đến đắm mê
rụng rơi theo vạt cỏ
đất dưới chân không mong 
sao lại chạm mặt

 

Là gì chỉ trái tim đầm phá của đại dương nhạt nhẽo
nước mắt người ấy tuôn rơi
điều tôi không trông ngóng…

 

Nguyễn Đăng Khương

 

NGÀY ĐẦU TIÊN HỒI HƯU

 

Tập dưỡng sinh từ đêm trước
sớm hôm nay số phận bánh xe

 

Lời thiên hạ ngọt ngào khen tặng
nay ông mất dạy rồi, khỏe chứ
bà hàng xóm nói

 

Nay ông anh mất dạy
thằng bạn nhậu nói
lúc tỉnh táo giữa trưa

 

Thật là mất dạy vô lương
chiều tối vợ luôn miệng cằn nhằn
căn nhà mưa dạt nốt.

 

Nguyễn Đăng Khương


BÊN MỘ PAUL CELAN

 

Từng mang tập thơ kính tặng thầy đã dạy mình môn văn
đặt lên bàn ông không cầm, chẳng nhìn cũng không nói
rồi người tất bật một tiệc rượu để đãi bạn bè ở cơ quan sở


Suốt buổi mắt tôi không rời tập thơ khốn khổ 
may khi khuất mình tôi tiếp cận lấy lại tập thơ rồi chuồn thẳng

 

Rất nhiều năm tôi không dám nghĩ

luôn tránh mặt khi ông ấy xuất hiện
giờ đối với tôi dạy văn chương trên lớp chỉ lãnh lương và lãnh lương

 

Âm thầm tôi khóc bên mộ Paul Celan.

 

Nguyễn Đăng Khương


 

NGỌN CÂY CHẾ ĐỘ

 

Bóng nghiêng ngã lay lắt bên này bên kia
nhưng thân cây sẽ đổ lên thời đại khác
thật lòng 
không hô hào
cái gì cũng dân
làm gì có bản chất

 

Chưa bao giờ cái chết rập rình con người đến thế
gã chuyên hốt xác nói
sau ly rượu
không ăn được thịt tôi ăn chay
tất cả là lừa dối bay tung
lá cờ mất gió
giả 
chết tan xác là thật

 

Thôi thơ bỏ chú mầy mà làm vườn
may ra
còn cây
để hít thở ở thời đại khác

 

Nửa người chợp mắt muốn chuyển đổi phần số
giấc mê quẩy đạp bụng núi
không lay chuyển đời này

 

Chỉ điệp trùng rung lắt
thành quả tự động mất tích
trong huấn tập họ nói đến làm tình
giữa giang bạch thanh trăng

 

Đến tuổi không còn bạn
núi đè bẹp mọi quan hệ
thổn thức lưng khòm đi ẩn dật

 

Mùa đóng mong bán được mây 
chuyến săn ăn vạ 
tiếng cười từ khẩu súng

thú rừng treo mình trên cầu vồng
chờ đợi âu lo và sợ hãi 
sấm sé
t gọi tên mình

bán cầu não sụp đền đài 
dãy
núi điệp trùng vô nghĩa 
nói chung phải đốn và đào bới 
tìm hình thù vầng sáng lí tưởng

rồi rút vào hang 
tim lắt lay
vết chém

 

Rồi nát dưới cổ xe ngựa 
thịt xương tự tìm lại với nhau 
được làm xác thân nguyên vẹn 
tự đâu rêu không mọc 
bầy ngựa hí vang quyền lực 
sự thật mệt lã ai tin

lưỡi ta không nghiêm chỉnh trong cơn say 
nhất là trước mấy nàng đổ vỡ 
lời đầy "tiềm lực" 
túi tiu nghỉu mây xa

 

Giọng mình tự chui vào chai 
luận bàn im
mảnh vỡ thủy tinh
tự dính lại
ca từ cho tất cả

mặc mưa nắng tưới vào

quả lạ lùng 
từng mảng thịt trả thời cuộc

hoảng loạn sau cơn lốc



 Nguyễn Đăng Khương

              Bến Tre, 8/2018.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Chín 20188:50 CH(Xem: 353)
Anh xa quá bây giờ xa xôi quá / Mà dường như tình cũng nhạt nhoà / Em soi mặt mình trong gương tối / Cảm nhận buồn năm tháng dần xa /
19 Tháng Chín 20188:43 CH(Xem: 258)
Khi đặc khu đang nằm trên giấy / nó sẽ thành cái gọi là luật / mọi người sẽ thấy / từng tỉnh người dắt díu chôn quê / đừng nghĩ là đang an cư…
13 Tháng Chín 20189:07 CH(Xem: 779)
Sáng nay vừa ra khỏi ngân hàng, tôi ghé vào siêu thị mua tấm thiệp sinh nhật cho ba chồng. Dòng chữ được giác bạc ngoài tấm thiệp đề "For a great Dad..." đầy yêu thương, trân trọng. Vừa lúc đó tôi nhận được điện thoại từ chị gái. Linh cảm bất ổn vì lúc đó đã 10 giờ tối ở VN. Giọng chị hớt hãi "Yến ơi, Ba đi rồi...". Trên tay tôi vẫn cầm tấm thiệp. Vài giây trước đó khi đứng chọn tấm thiệp vừa ý nhất, tôi chợt nghĩ "Vì sao mình chưa bao giờ có được may mắn tặng cho ba mình tấm thiệp nào có nội dung như vậy. Vì sao ba mình không là một người great Dad như bao nhiêu người vẫn tự hào tặng thiệp cho ba họ trong ngày sinh nhật như chồng mình vẫn làm mỗi năm?".
07 Tháng Chín 20188:30 CH(Xem: 1350)
Đêm đầu tiên ngồi trên thành cửa sổ nhô ra trên những mái nhà tôn xiên xẹo vá víu của thành phố bên dưới, nước mắt em tuôn qua kẻ tay, rõ xuống mái tôn rào rạt. Bên dưới người ta đang đếm tiền, thùng tiền ban chiều trong đám tiệc mọi người đã lấm la lấm lét giấu biến đi, và khi em bất chợt bước vào nhà, đống tiền đã được đổ tung ra, trên mặt chiếu, người ta hau háu cắm mặt vào đống tiền, hối hả đếm tiền, xếp thành bó, mắt trắng nhợt nhìn em lơ láo. Có ai đó ném vào em một xấp tiền: - Này tiền đấy, đếm đi!
07 Tháng Chín 20185:28 CH(Xem: 288)
Nhà văn Seattle Nguyễn Công Khanh sẽ đọc và thảo luận về tác phẩm của ông, “Con Trâu Rừng Cuối Cùng Trên Đảo.”
07 Tháng Chín 20184:59 CH(Xem: 234)
Rất khó kiểm chứng câu thơ đầu “Bàn tay ta làm nên tất cả”, nếu không có câu kế “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Chúng ta nên đọc lời ai điếu cho hai chữ “tất cả”. Đáng lẽ câu thơ đầu, với hai chữ này đã trở thành lời thách đố mênh mang bất định cho nhân loại sau hậu, nếu không có câu thơ sau. Tiếc! Đây là hai câu thơ không nên vợ nên chồng nhất trong các cặp đôi thơ hay.
07 Tháng Chín 20184:47 CH(Xem: 285)
• Trích Lời vào của tác giả: “Dường như người cầm bút nào cũng được một thói quen văn chương nuôi nấng – Làm một vài bài thơ cho mình và viết một cuốn truyện để đời. Tôi trong vế sau của thói quen đó bao năm rồi, nay tới lúc. Khi chắp được ý tưởng, xây mạch truyện, tôi mới nhận ra rằng cuốn truyện để đời có thể là cuốn này; mà cũng có thể là cuốn sau, sau nữa, rồi sau nữa… Sách này, việc viết nó rất ngẫu nhiên, ngay sau một cơn mơ pha tạp, tôi lọc ra các điều có thể làm nên tiểu thuyết. Tôi có lý do để hiểu vì sao cuốn sách mang tên “Đẻ sách”. Tôi biết, bạn đọc rồi cũng sẽ có vài ba lý do để hiểu. Ví dụ, nội dung của nó, ngắn gọn, là về những – người – ăn – thịt – người – để – đẻ – ra – sách.”
07 Tháng Chín 20183:06 CH(Xem: 1701)
Đó là những bài thơ hiếm gặp trên đời này. Đó là thơ Lý Thừa Nghiệp. Đó là những dòng chữ làm chúng ta giựt mình ngay tức khắc. Như dường chữ nhảy ra khỏi trang giấy. Nhiều bài thơ của anh có sức mạnh làm tôi sững sờ, ngồi yên lặng lẽ, và dõi mắt nhìn cho tới dòng cuối bài thơ.
05 Tháng Chín 201810:36 CH(Xem: 1716)
Phương lên cơn nghén ngay trong ngày giỗ đầu của chồng. Chửa với ai? Cái tin mau chóng truyền đi: Bà Hai khét tiếng cho vay ăn lời cắt cổ có đứa con dâu bỗng dưng có chửa sau một năm chồng chết. Phương đứng đó nhưng lòng muốn rời khỏi căn nhà này ngay. Nhà rộng năm gian, bàn thờ chồng hương khói đang nghi ngút nhưng quả phụ hãy còn chần chừ thắp nén hương. Bà Hai lệt quệt đôi dép nhựa bước vào gian chính, trừng trừng nhìn Phương: - Mày biến đi cho khuất mắt tao!
05 Tháng Chín 20189:52 CH(Xem: 886)
tôi giữ lại những mùa vàng xưa cũ / chiếc lá nằm nguyên vẹn giữa tim đau / nghe chợt nhớ mối tình giờ yên ngủ / đã dần phai trong màu nắng thu nhàu…